Nàng xuất thân hoàng tộc, gia thế bất phàm, thiên phú Ngự Thú Sư cũng thuộc nhóm đứng đầu. Nàng vất vả lắm mới trổ hết tài năng trong sự cạnh tranh của hơn mười vạn Ngự Thú Sư Vân gia, đạt được một con sủng thú tiềm lực Thần cấp hạ phẩm từ trong tay một tộc lão hoàng tộc, trở thành Thần cấp hạ phẩm Ngự Thú Sư.
Bây giờ mỗi khi nhớ lại, Vân Thục Doanh đều cảm thấy mình may mắn, nàng luôn cảm thán cho vận may của chính mình!
Nhưng, trước mặt Hạ Na, nàng thừa nhận mình đã ghen tỵ!
Tiện tay đưa cho đồ đệ của mình một con sủng thú tiềm lực Thần cấp trung phẩm, Giản trưởng lão và Long trưởng lão làm gì rộng rãi được như vậy? Có thứ gì tốt bọn họ đều dùng cho bản thân!
Hội trưởng và Đại trưởng lão cũng sẽ như thế!
Quan trọng nhất là, Trần Phong vẫn là Thần cấp hạ phẩm Ngự Thú Sư, hắn cũng cần sủng thú tiềm lực Thần cấp trung phẩm chứ?
Vân Thục Doanh cũng muốn có một sư phụ như vậy! Nàng rất muốn có!
- Tạm được!
Hạ Na cười nói:
- Sư phụ ta luôn yêu thương ta.
- Cái này mà còn nói là tạm được?
Vân Thục Doanh nhịn không được nhéo Hạ Na một cái, nói:
- Ta cảm giác sư phụ của ngươi đối xử với ngươi còn tốt hơn cả con gái ruột nữa. Ta thật sự quá hâm mộ ngươi!
- Ha ha!
Hạ Na cười càng ngọt ngào.
- ÀI Vân Thục Doanh lôi kéo tay Hạ Na, nói:
- Na na, hay là ngươi nói với sư phụ ngươi một tiếng, cũng nhận ta làm đệ tử đi!
Nếu Tô Dương tình nguyện cho nàng một con sủng thú tiềm lực Thần cấp trung phẩm, nàng hoàn toàn tình nguyện quỳ xuống bái sư! Cho dù là sủng thú tiềm lực Thần cấp hạ phẩm, nàng cũng sẽ suy nghĩ một chút rồi đồng ý ngay...
Vì Thần Thú nha! Không có gì là mất mặt!
Trên mặt Hạ Na vẫn duy trì tươi cười như cũ, nhưng đã tỉnh táo lại rất nhanh. Trong nháy mắt, nàng trở nên cảnh giác Vân Thục Doanh.
Đùa à!
Lão bà bà này muốn đoạt Tô Dương với nàng?
Nàng thừa nhận, lão bà bà trước mặt này rất đẹp, nhan sắc tương đối khá. Nhưng điều đó không có nghĩa là Hạ Na tình nguyện để cho Vân Thục Doanh chen một chân vào.
Hạ Na uyển chuyển trả lời:
- Sư phụ dạy dỗ một mình ta đã mệt muốn chết rồi, hắn hao phí rất nhiều tâm tư.
- Haizzz.
Vân Thục Doanh gật đầu, trong lòng có hơi mất mát, dẫu sao nàng cũng không ôm quá nhiều hi vọng.
- Đúng rồi, sư phụ của ngươi đâu?
Nàng đến lâu như vậy, vẫn không thấy bóng dáng Tô Dương đâu.
- Có chuyện tìm hắn?
- Không có!
Vân Thục Doanh lắc đầu.
- Ta chỉ hỏi một chút thôi.
- Hắn còn đang ngủ!
- Đến giờ này rồi mà hắn còn đang ngủ?
Vân Thục Doanh nghi ngờ hỏi.
Tô Dương có ở nhà hay không, Vân Thục Doanh cũng không dám tùy tiện dò xét. Tùy tiện dò xét là hành vi cực kỳ không lễ phép.
Đương nhiên, cho dù nàng có dò xét cũng không được gì, Thất Thải Mê Huyễn Điệp đã bị Tô Dương để lại trong phòng ngủ, nó có thể mô phỏng lại sóng linh hồn cùng khí tức của Tô Dương.
Hạ Na cười đầy thâm ý:
- Tối hôm qua hắn quá vất vả, bây giờ còn chưa dậy nổi.
- Bị ép khô?
Đây là phản ứng đầu tiên của Vân Thục Doanh.
- Ngươi lợi hại như vậy?
Hạ Na nháy mắt với Vân Thục Doanh mấy cái, che miệng cười rồi thôi. Nàng tùy tiện tìm một lý do để đuổi Vân Thục Doanh đi, chính là để cắt đứt ý tưởng của Vân Thục Doanh. Dẫu sao Tô Dương cũng không biết!
- Chúng ta đi dạo phố đi!
Hạ Na nói:
- Chúng ta ra ngoài một chút, thuận tiện đến Bát Bảo Trai một chuyến, xem thử có thứ gì thích hợp với tiểu Hắc Long không.
Thục Doanh có thể giúp ta chọn chứ? Thứ trên tay ta đây cũng không phải hung thú cấp thấp.
- Đương nhiên có thểi