Vì vậy hai người liền gắng gượng ngừng lại.
- Tách ra trốn!
- Được!
Đối mặt tuyệt cảnh truy sát, tách ra trốn có lẽ là biện pháp tốt nhất. Nhưng kẻ mà bọn họ phải đối mặt là Tô Dương!
- Bạo Phong Chi Ưng, đối phó cái tên đầu báo kia!
Bạch quang lóe lên, Bạo Phong Chi Ưng bay lên trời.
Nó hơi đập cánh, cuồng phong gào thét khắp Tử Vân thành, loạn lưu cuồn cuộn nổi lên khiến phòng ốc sụp đổ, vô số người lẫn thú bị thổi bay lên trời.
Lần này, Bạo Phong Chi Ưng đập cánh đã rất nhẹ nhàng!
Tô Dương giơ tay lên, một tay bắt một người đàn ông lại:
- Vân trưởng lão, hai người đi cứu người, ta với đồ đệ ta đi giết địch!
Thời điểm này, Tô Dương nói gì bọn họ cũng nghe!
Tô Dương quăng người đang hôn mê trong tay về phía Vân Thiên Ngân, sau đó xoay người biến mất tại chỗ.
Vân Thiên Ngân theo bản năng tiếp lấy người đàn ông đang hôn mê kia, nhịn không được than thở:
- Không nghĩ tới vị Trần trưởng lão này lại là người hiền lành!
- Đúng thế!
Vân Thục Doanh cũng gật đầu, nàng thừa nhận chuyện này.
Thông thường Thần cấp Ngự Thú Sư sẽ không quan tâm đến sống chết của dân thường, kể cả bọn họ cũng không quá để ý, dù là người dân của Vu Vân quốc đi chăng nữa!
Bọn họ phát hiện ra, Tô Dương có chút khác biệt với bọn họ.
Nếu như biết ý nghĩ của bọn họ, Tô Dương cũng chỉ có thể cười bất đắc dĩ, hắn là theo thói quen thôi!
Hắn hoàn toàn hành động theo bản năng.
Trước giờ, việc hắn làm được nhiều nhất chính là cứu giúp người khác.
Tiếp theo, hoàn toàn là một quá trình đồ sát!
Hai vị Thần cấp hạ phẩm Ngự Thú Sư đều chết trong tay Tô Dương và Hạ Na. Bị Tô Dương cùng Hạ Na liên thủ giết chết, bọn họ đã có thể diện lắm rồi!
“Keng! Chúc mừng kí chủ thành công tiêu diệt toàn bộ kẻ địch!"
“Keng! Nhiệm vụ hoàn thành, thưởng cho kí chủ một quyển trục khế ước cưỡng chế!"
Tô Dương liếc mắt nhìn điểm kinh nghiệm của Đại Địa Bạo Hùng và Hư Không Du Linh, lại càng hài lòng hơn! Hai con sủng thú này có thể sớm ngày đạt được Thần cấp trung phẩm!
Quyển trục khế ước cưỡng chế thì Tô Dương tạm thời để qua một bên. Hiện tại, hung thú trong tay Liễu Mộng Vân, Hạ Na và Giai Tử đều chưa đạt đến Thần cấp, có cho các nàng cũng không ích lợi gì.
Hắn cứ giữ lại trước, chờ sau này hãng tính.
Thực sự là sủng thú nhiều quá, có chút khó quan tâm hết được.
Hắn ngẩng đầu, đúng lúc nhìn thấy Hạ Na đang cầm thi thể máu me đầm đìa của một vị Dạ Ma tộc cường giả.
- Làm sao vậy?
- Cho ta xử lý thi thể này đi!
- Xử lý như thế nào?
Tô Dương hơi nghi hoặc một chút. Trước giờ Hạ Na chưa từng xử lý thi thể.
- Băm cho chó ăn!
- Ách... Hắn chọc giận ngươi rồi hả?
- Đúng vậy!
Lúc nãy Tô Dương có nghe được Hạ Na bảo muốn băm đối phương cho chó ăn. Nhưng khi ấy hắn cũng không để ý.
Giữa kẻ địch với nhau, uy hiếp đối phương là rất bình thường.
Nhưng hắn không nghĩ tới lần này Hạ Na lại nghiêm túc như thết Chẳng qua Tô Dương cũng biết, không chọc Hạ Na tức điên lên, nàng sẽ không làm vậy.
- Được rồi! Vậy thì ngươi xử lý đi!
Tô Dương không để ý.
Hư Không Du Linh sử dụng Không Gian Khiêu Dược, thi thể trên đất liền biến mất. Đều là chiến lợi phẩm, có thể dùng để tặng cho Huyết Ly!
Lúc này, Vân Thục Doanh cùng Vân Thiên Ngân cũng xuất hiện.
Bọn họ đã cứu toàn bộ những người bị thổi bay lên trời cao xuống, chuyện còn lại tự nhiên có Vu Vân quốc xử lý.
- Vân trưởng lão, giúp ta tìm một con chó tới!
- Được!
Vân Thục Doanh nói,
- Ta lập tức phái người mang chó qua đây.
Tô Dương phát hiện, trên người Vân Thục Doanh cũng mang theo sát khí, như thể có thâm thù đại hận với tên Dạ Ma tộc Thần cấp Ngự Thú Sư kia. Trước đây hai người từng va chạm nhau sao?