Tô Dương thở phào nhẹ nhõm, lòng bàn tay hắn hơi đổ mồ hôi, cuối cùng Vân Thục Doanh này cũng không nói thật.
Hắn đoạn hậu cho Vân Thục Doanh?
Đều là lời nói dối!
Nhưng hắn thật sự không biết nên đánh giá người phụ nữ này thế nào, cảm giác rất kỳ quái!
- Nhưng Long trưởng lão nói ngươi cùng Tô tướng quân kia từng có tình cảm với nhau?
- Hắn hiểu lầm!
Vân Thục Doanh giải thích tiếp:
- Hắn không biết gì cả, lúc ấy hắn đâu có ở cùng chúng ta?
- Thực sự?
- Đương nhiên!
Trở lại biệt thự, Tô Dương nằm trên sô pha, không nói được một lời. Trong đầu hắn còn đang suy nghĩ về Vân Thục Doanh, cũng không phải là mối tình xưa với nàng, hắn chỉ là có chút cảm khái, con người đúng là rất phức tạp, không cách nào hiểu được một cách đơn giản cả.
Thấy Tô Dương không nói lời nào, Hạ Na lại hơi chột dạ:
- Sư phụ, làm sao vậy, tức giận?
- Ta muốn một mình yên tĩnh một chút.
Nói xong, hắn liền đứng dậy rồi biến mất khỏi phòng khách.
Nơi hoang dã, Tô Dương triệu hồi Tịch Diệt Phượng Hoàng ra.
Hiện tại Tịch Diệt Phượng Hoàng đã sở hữu thực lực Hoàng Kim thượng phẩm. Cánh của nó dài đến bảy mét, trên người hừng hực hỏa diễm, đã có một tia thần vận Phượng Hoàng.
Tâm trạng Tô Dương không tốt, hắn liền ra ngoài dạo một chút, thuận tiện mang theo nó cùng đi.
Đến buổi tối, Tô Dương trở lại biệt thự, lúc này trên bàn cơm đã đây thức ăn.
- Sư phụ, ngươi đã trở về?
- Ừm!
- Nhất định là sư phụ đói bụng rồi, mau ăn cơm thôi!
Hạ Na ân cần cởi áo khoác cho Tô Dương.
- Những thứ này đều là ta tự mình làm, ngươi nếm thử xem có hợp khẩu vị hay không.
Tô Dương liếc mắt nhìn bàn thức ăn kia, hít một hơi. Mùi không đúng!
Những thức ăn này đúng là có mùi hương của Hạ Na, nhưng còn có cả mùi hương của đầu bếp khác.
Hạ Na biết nấu ăn sao?
Đúng là biết nấu, nhưng nàng chỉ có thể làm những món đơn giản thường ngày. Nàng không biết làm món ngon, chỉ cần là nguyên liệu hơi hiếm thấy một chút, chắc chắn nàng sẽ luống cuống. Món ngon duy nhất mà nàng biết có lẽ là thịt nướng!
- Được rồi!
Hạ Na nhỏ giọng nói:
- Đây đều là ta đặt, ta chỉ hâm nóng lại thôi.
- Ăn cơm đi!
- Ừm!
Hạ Na gặp cho Tô Dương một cái xương sườn:
- Sư phụ ăn!
Trên bàn cơm, bầu không khí có chút nặng nề.
Chờ đến khi cơm nước xong xuôi, Hạ Na đứng dậy cất hết thức ăn còn thừa vào trong hộp, sau đó bưng một ly nước trái cây tới bên cạnh Tô Dương.
- Sư phụ, chẳng lẽ ngươi hẹp hòi như vậy sao?
- Ta không có tức giận!
Tô Dương uống một ngụm nước trái cây.
- Mùi vị giống của Liễu Mộng Vân làm lắm.
Tô Dương hít một hơi thật sâu, lấy trứng của Ma Diễm Hắc Long ra, đưa tới trước mặt Hạ Na.
- Cái này.. cho ngươi!
- Đây là cái gì?
Ánh mắt Hạ Na sáng lên, dường như đã đoán ra nhưng lại không dám khẳng định.
- Ban ngày lấy được từ chỗ Bát Bảo Trai, không phải ngươi vẫn muốn có nó sao?
- Trứng của Thần cấp trung phẩm hung thú?
- Ừm!
Tô Dương gật đầu:
- Ma Diễm Hắc Long, phòng ngự lẫn công kích đều rất ưu tú, là cực phẩm trong Thần cấp trung phẩm hung thú, rất thích hợp với ngươi.
Hạ Na cực kỳ vui mừng, nàng có nằm mơ cũng không ngờ được Tô Dương lại giao con sủng thú này cho nàng.
- Sư phụ, nhưng rõ ràng là lần trước ta đã đánh cược thua.
- Nếu như ngươi không muốn, ta sẽ để lại cho Giai Tư!
~ Ta muốn! Ta muốn!