Tô Dương thuật lại đơn giản chuyện mình gia nhập vào Bát Bảo Trai cùng trận chiến với Thần Long Thương Hội. Giai Tư chăm chú lắng nghe, còn Liễu Mộng Vân lại có phần lo lắng.
- Đúng rồi, Tần Tiểu Tiểu đâu?
Từ lúc Tô Dương trở về đến giờ vẫn không thấy cô vợ nhỏ của mình đâu cả.
Liễu Mộng Vân cười nói:
- Chắc là đi làm việc!
- Làm việc? Làm việc gì chứ?
Đây là chuyện mà hắn không hề nghĩ tới, cô vợ nhỏ của hắn lại chạy đi làm việc?
Liễu Mộng Vân cười nói:
- Nàng nhàn rỗi buồn chán nên chạy đi làm giáo viên âm nhạc của trường học rồi, thuận tiện dạy cả ngôn ngữ Thanh Loan quốc ở đấy. Ta thấy nàng lúc này cả ngày bận rộn, nhưng dường như rất là thích thú.
- Vậy sao?
Tô Dương nhịn không được muốn cười:
- Nàng thích là tốt rồi!
- Buổi chiều mới trở về à?
- Đúng vậy.
Liễu Mộng Vân gật đầu.
~ Trường học không dám bắt nàng tăng ca, nên một giờ chiều là có thể về rồi.
- Là thế này, ta muốn cho Tần Tiểu Tiểu một vị trí bồi dưỡng.
Tô Dương trưng cầu ý kiến của Liễu Mộng Vân, làm vậy vẫn tốt hơn.
Liễu Mộng Vân gật đầu, đáp:
- Cũng được, nếu thực lực không tăng thêm, thọ mệnh của nàng sẽ xảy ra vấn đề.
Giai Tư cũng gật đầu.
Tần Tiểu Tiểu trở thành vợ của Tô Dương, nhưng thực lực thật sự có hơi thấp, cho dù các nàng có tranh cãi hay cướp đọat, thì cũng sẽ không tranh cướp với Tần Tiểu Tiểu.
Trên tay mỗi người trong các nàng đều có ba con sủng thú được Tô Dương bồi dưỡng giúp, các nàng không phải hạng phụ nữ không biết điều.
- Ừm!
- Đúng rồi, Tô tướng quân, Từ nguyên soái nói nếu như ngươi trở về thì mời ngươi đến chỗ hắn một chuyến.
- Nghỉ ngơi chút đã.
Tô Dương chỉ vào con hắn, nói:
- Hình như thằng nhóc này ngay cả cha mình cũng không nhận rat
- Ai bảo ngươi không thường xuyên trở về, ôm nó nhiều một chút là tốt rồi!
Giai Tư cười, ôm đứa nhỏ vào trong ngực, muốn cho Tô Dương thấy một phen. Đứa nhỏ chỉ cười hì hì, không hề phản kháng, nó còn vươn bàn tay nhỏ xíu chụp lấy ngực Giai Tư... có thể nhìn ra được, Giai Tư và đứa nhỏ rất thích nhau.
ỗ nhà ăn một bữa cơm, trêu chọc đứa nhỏ một lát, rốt cuộc nó cũng dần dần chấp nhận Tô Dương.
Đến buổi chiều, Tô Dương đột nhiên xuất hiện trong phòng làm việc của Từ nguyên soái.
- Ngươi đã trở về!
Từ nguyên soái bình tĩnh nói.
Lần này không hù được Từ nguyên soái, Tô Dương hơi cảm thấy đáng tiếc.
- Trở về!
- Chuyện thế nào rồi?
- Khá thuận lợi, Thần Long Thương Hội hoài nghi Phượng Hoàng là bị Bát Bảo Trai cướp đi, gần đây hai bên đang đánh nhau kịch liệt, ta cũng thành công tiến vào trong nội bộ Bát Bảo Trai, khá được xem trọng.
- Vậy là tốt rồi! Ngươi làm rất tốt!
- Biểu hiện của Giai Tư gần đây thế nào?
- Rất tốt!
Từ nguyên soái cười nói.
- May mà có nàng!
Hàn huyên nửa giờ, Từ nguyên soái nói sơ qua tình huống hiện tại của Vân quốc Liên Bang cho Tô Dương biết, Tô Dương cũng nói một chút những gì mình đã trải qua. Một già một trẻ như hai người bạn cũ gặp lại nhau, còn thiếu nâng cốc nữa thôi.
- Lần này ta còn thu hoạch không nhỏ, chiếm được rất nhiều trứng hung thú phẩm chất rất cao, ta sẽ bỏ một ít vào trong Bảo khố của Liên Bang, thưởng cho Ngự Thú Sư có tiềm lực.
Giết vài vị Thần cấp Ngự Thú Sư, bây giờ những thứ trên tay Tô Dương đã quá phong phú, giữ nhiều trứng hung thú như vậy căn bản là vô dụng với Tô Dương.
Tô Dương quyết định giao hầu hết số trứng hung thú hắn có cho Liên Bang, dẫu sao sau này hắn vẫn có thể cướp được nhiều hơn nữa!
Hiện tại, xem như Tô Dương đã nắm vững đường tắt cướp đoạt để làm giàu.
- Vậy thì tốt quá nha! Cũng biết thằng nhóc ngươi giàu có đến mức nứt đố đổ vách!