Trong lúc đi loanh quanh ở Tử Vân thành, Tô Dương còn nhìn thấy tộc nhân của Dạ Ma tộc và Lam Ma tộc. Đám tộc nhân này xen lẫn trong một nhóm nhân loại, trông như hạc giữa bầy gà, cực kỳ gây chú ý. Hơn nữa, thực lực của bọn họ cũng tương đối khá.
Tô Dương đột nhiên nói:
- Số lượng Ma tộc chỗ này của các ngươi cũng không ít nhỉ!
- Trần trưởng lão hoài nghi bọn họ?
- Không phải, ta chỉ cảm khái thôi!
Đến cả tổng bộ của Bát Bảo Trai cũng không có nhiều người của Ma Tộc như vậy.
- Đừng nhìn Bát Bảo Trai chúng ta luôn đối đầu với Thần Long Thương Hội. Vu Vân quốc hơn mười năm trở về đây, miễn cưỡng bảo trì hòa bình với Ma Tộc, song phương đều có thể trao đổi buôn bán với nhau.
Vân Thục Doanh nói tiếp:
- Có điều, trong này khẳng định có một ít gián điệp trà trộn vào.
Mà chúng ta bên này cũng có người ở Ma Tộc nằm vùng, hai bên cũng không khác nhau là bao.
Vu Vân quốc là hàng xóm với Ma Tộc. Nếu không xảy ra chiến tranh thì việc giao lưu giữa hai chủng tộc này khó có thể đoạn tuyệt.
- Vụ Vân quốc đã từng đánh nhau với Ma Tộc sao?
- ÙI
- Kết quả như thế nào?
Vân Thục Doanh bĩu môi, sắc mặt có chút khó coi:
- Thắng ít bại nhiều, còn mất rất nhiều lãnh thổ!
- Vụ Vân quốc thoạt nhìn cũng không kém!
- Nhưng Dạ Ma quốc mạnh hơn Vân Thục Doanh thấp giọng nói:
- Tiện nói cho ngươi biết, chỉ một lãnh thổ của Dạ Ma quốc đã lớn hơn mấy lần Vu Vân quốc chúng ta. Nếu như không phải xung quanh quốc gia, còn có Bát Bảo Trai chống đỡ, Vu Vân quốc cũng không thể chống đỡ lâu đến vậy.
- Có hơi thảm!
- Thảm hơn nữa có khi đã bị diệt quốc!
Vân Thục Doanh âm u nói.
- Bốn ngàn năm trước, ngoài Vu Vân quốc chúng ta và Dạ Ma quốc, còn có một Trần Quốc, thực lực tương đương khá.
- Ừm!
- Đây cũng là nguyên nhân khiến cho Thần cấp Ngự Thú Sư của song phương không còn, chỉ còn Đế cấp ngự thú sư.
Vân Thục Doanh nói.
- Thần cấp Ngự Thú Sư của Dạ Ma quốc còn mạnh hơn Vu Vân quốc rất nhiều.
- Thảm!
Tô Dương vì Vu Vân quốc mặc niệm.
Đối với một quốc gia mà nói, phụ cận có một quốc gia mạnh mẽ về quân sư quả thật rất khó chịu.
- Ma Tộc Ngự Thú Sư so với nhân tộc Ngự Thú Sư chúng ta, dưới tình huống có cùng đẳng cấp, sức chiến đấu sẽ cao hơn chút.
Một ít Ma Tộc có huyết thống cao cấp, trời sinh cũng rất cường đại!
Vân Thục Doanh thấp nói.
Giống như Lam Ma tộc, trời sinh sinh mệnh lực ngoan cường. Dạ Ma tộc trời sinh là có thể bay lượn. Tam Nhãn tộc trời sinh có thể nhìn xa bốn phương tám hướng. Bọn họ trời sinh liền tương đối cường đại, một ít hung thú tinh thần hệ cấp thấp cũng rất khó công kích được bọn họ.
Vân Thục Doanh nói tiếp:
- Ngự Thú Sư đẳng cấp càng mạnh, ưu thế của bọn hắn mới dân bộc lộ ra.
Tô Dương cười nói:
- Nếu như không có Ngự Thú Sư, chỉ so về vũ lực mà nói, vẫn là Ma Tộc chiếm ưu thế?
- Có thể coi là vậy, có thể nói là bởi vì có Ngự Thú Sư tồn tại, nhân tộc chúng ta mới miễn cưỡng ngang hàng với Ma Tộc!
Đến chiều, ba người mới chậm rãi đi trở về Bát Bảo Trai. Mới vừa tiến vào đại lâu Bát Bảo Trai, Tô Dương liền chú ý tới một tên tộc nhân của Dạ Ma tộc. Hắn thân hình cao lớn, người mặc y bào hắc sắc đem khuôn mặt hoàn toàn che giấu. Có điều có che giấu thế nào, cũng chạy không thoát được cảm giác của Tô Dương.
- Bát Bảo Trai các ngươi có thu vật này không?
Nghe thanh âm, là nữ tính Dạ Ma tộc!
Tô Dương vừa đi, vừa tò mò nhìn nàng một cái. Vị nữ tính Dạ Ma này lấy ra một cái lọ thuỷ tinh cao một thước từ trong không gian giới chỉ. Tô Dương tùy ý nhìn thoáng qua thứ được ngâm trong dung dịch đỏ như máu bên trong lọ thuỷ tinh, tâm nhảy một cái.
Chưỡng quỹ trẻ tuổi xinh đẹp của Bát Bảo Trai tỉ mỉ quan sát bình thủy tinh, có chút nghi ngờ hỏi:
- Đây là pha rượu sao?
Tô Dương khẽ nhíu mày. Hắn cũng ngửi được hương rượu tỏa ra từ lọ thuỷ tinh. Nhân loại của Ngự Thú sư đại thế giới cùng Vân quốc liên bang giống nhau, cũng có nghiên cứu tìm tòi một ít dược liệu dùng ngâm rượu.