Tình báo này là lần trước hắn cố ý tiết lộ cho hội trưởng Bát Bảo Trai, nhưng hắn vẫn làm bộ hỏi một câu.
Vị hội trưởng Bát Bảo Trai kia chắc sẽ không thừa nhận lần trước mình đã sử dụng năng lực phát hiện nói dối. Vừa vặn, Tô Dương cũng không muốn để Bát Bảo Trai biết hắn đã phát hiện hội trưởng giở trò.
- Đã điều tra ra được!
Long trưởng lão cười ha ha nói:
- Trần Phong, ngươi đừng nên coi thường Bát Bảo Trai chúng ta.
Tô Dương thoải mái nói ra:
- Nói cho Vân trưởng lão cũng không sao!
- Các ngươi giấu diếm ta chuyện gì?
Vân Thục Doanh có chút phát điên. Hai người này nói chuyện dường như liên quan tới nàng, hết lần này tới lần khác lại không nói rõ, để cho nàng như lọt vào trong sương mù, rất là khó chịu!
- Còn nhớ lần trước ngươi bị Linh trưởng lão Thần Long Thương Hội đuổi giết không?
Thấy Tô Dương đồng ý, Long trưởng lão cười híp mắt nói:
- Lúc đó ngươi trở về còn nói, nếu như lần sau gặp ân nhân cứu mạng phải cảm tạ hắn...
- Là ngươi?
Vần Thục Doanh ngu người!
- Đúng vậy, là ta!
- Ngươi không chết?
- Đáng chết không phải ta!
Vân Thục Doanh hít một hơi khí lạnh:
- Nói cách khác, ngươi giết Linh trưởng lão?
- Thực lực của hắn kém một chút!
- Ngươi không phải Thần cấp hạ phẩm Ngự Thú Sư ư?
Vân Thục Doanh không dám tin:
- Sao ngươi giết được Linh trưởng lão? Người ta là Thần cấp trung phẩm Ngự Thú Sư Thần Long Thương Hội nha!
- Ngươi không thể không có nghĩa là ta không thể!
Tô Dương khẽ nói.
Hắn nói một câu khiến Vân Thục Doanh câm nín.
Long trưởng lão cười nói:
- Vân trưởng lão, ta đã nói với ngươi, kể cả là Thần cấp hạ phẩm Ngự Thú Sư, thực lực cũng là có khác biệt trời vực, thực lực Trần Phong là đẳng cấp cao nhất ở Thần cấp hạ phẩm Ngự Thú Sưt
- Được rồi!
Vân Thục Doanh phức tạp nhìn Tô Dương:
- Cám ơn ngươi, nếu như không phải ngươi, ta cũng đã chết rồi.
Lời cảm ơn từ tận đáy lòng.
- Đừng khách sáo, ta có cừu oán với Thần Long Thương Hội, lúc đó nhìn thấy ngươi bị bọn họ truy sát, không nhịn được ra tay thôi.
Tô Dương vừa cười vừa nói:
- Đương nhiên, nếu như có thể có lợi ích thực tế thay lời cảm ơn trên đầu môi, ta sẽ càng thêm thỏa mãn!
- Lần sau nhất định!
- Không có thành ý!
Vân Thục Doanh khẽ nói rằng:
- Thứ ta đem ra được chắc Trần trưởng lão không nhìn trúng!
Khá lắm!
Tô Dương lại hiểu thêm về Vân Thục Doanh, nữ nhân này khá là mềm dẻo. Tô Dương đề nghị:
- Có muốn lấy thân báo đáp không!
- Hả?
Vân Thục Doanh nhìn về phía Tô Dương, lại nhìn Hạ Na. Hạ Na vươn tay, nhẹ nhàng bóp hông Tô Dương.
- Hay là thôi đi! Ta sợ người nào đó biết ăn giấm chua!
Vân Thục Doanh thấy Hạ Na mờ ám, hé miệng cười:
- Kiếp sau nguyện ý làm trâu làm ngựa báo đáp Trần trưởng lão được chứ?
Kiếp sau?
A a! Cái này cùng lần sau khác nhau ở chỗ nào? Tô Dương cảm giác mình bị xoay vòng!
Long trưởng lão cũng chú ý tới hành động của Hạ Na nhưng hắn không nói gì thêm, ở nhiệm vụ lần trước, hắn đã phát hiện chỉ là không có nói ra mà thôi.
- Trần Phong, ngươi có bằng lòng đi không?
Long trưởng lão hỏi.
- Nếu như đụng tới địch nhân khó giải quyết, ngươi có thể tới gọi viện quân, đợt tới ta và Giản Trưởng Lão đều tọa trấn tổng bộ!
- Có thể! Nhiệm vụ này vẫn là có thể tiếp được, bất kể là bị động phòng thủ hay là chủ động tiến công, chỉ cần có thể đụng tới địch nhân là tốt rồi.
Kỳ thực, Tô Dương càng hy vọng Bát Bảo Trai có thể mang theo đại bộ đội vọt thẳng tới tổng bộ Thần Long Thương Hội, song phương tới tổng tiến công. Nhưng rất rõ ràng, thực lực Bát Bảo Trai hơi yếu, càng muốn đánh phòng thủ phản kích. Không bị bức đến đường cùng, Bát Bảo Trai không dám được ăn cả ngã về không, quyết chiến một hồi.
- Vậy ngày mai lên đường đi!