Đầu năm nay, muốn làm mãng phu không dễ, hoặc là chết, hoặc trở thành kẻ đứng đầu!
Bọn họ biết rõ, Tô Dương tuy cuồng vọng, gan to bằng trời, nhưng hắn tuyệt đối không phải người của Thần Long Thương Hội! Chính vì Tô Dương là đường đường chính chính xuất hiện ở Bát Bảo thành, cũng chỉ dẫn theo một người.
Hơn nữa, khi đấu với Chu Ly, hắn nương tay.
Lý do tại sao Tô Dương nghe nói bọn họ đánh nhau với Thần Long Thương Hội liền đã nghĩ tới thử thực lực của bọn họ, người hơi thông minh đều mơ hồ đoán được một loại khả năng.
Nhưng cũng không có bằng chứng.
- Được!
Giản Trưởng lão cười nói:
- Long trưởng lão, người ta chỉ có Thần cấp hạ phẩm thôi.
Long trưởng lão bèn đề nghị:
- Vậy thử một chiêu?
- Được!
- Tinh Thần Trùng Kích thì sao?
- Có thểi Tô Dương không cự tuyệt.
- Ta ngược lại nhớ tới lúc đó!
Long trưởng lão thì thầm.
- Ba, hai, một!
Khi Long trưởng lão đếm tới một, song phương đồng thời bộc phát ra năng lượng ba động đáng sợ. Tinh Thần Trùng Kích cùng linh hồn trùng kích va chạm ở giữa hai người.
Hai người gần như song song cảm ứng được năng lượng tinh thần hùng hậu trong cơ thể Thần Thú của đối phương, năng lượng tinh thần vô hình trở nên thực chất, bộc phát ra một cỗ khí lãng.
Năm vị Thần cấp hạ phẩm Ngự Thú Sư bị thổi đi, suýt chút nữa đứng không vững.
Trong chớp mắt năng lượng va chạm, ý thức của Tô Dương và Long trưởng lão đều trở nên hoảng hốt. Long trưởng lão lui về phía sau hơn một trăm mét, Tô Dương suy nghĩ một chút, quyết định lui lại hai trăm mét để tỏ vẻ lễ phép.
Cũng vì kế hoạch!
Thần Thú!
Trong lòng hắn đại khái có suy đoán, lấy thực lực của Thất Thải Mê Huyễn Điệp, tuyệt đối có thể chiến thắng Thần Thú của Long trưởng lão.
Tuy Tô Dương không nhìn thấy thiên phú sủng thú đó nhưng hắn khẳng định lý do mình có thể thắng lợi nhất định là vì thuộc tính linh hồn của Thất Thải Mê Huyễn Điệp!
- Năng lượng Tinh thần mạnh quá!
- Tên Trần Phong kia trâu thật, thế mà chịu được đòn công kích của Long trưởng lão!
- Long trưởng lão tuy lợi hại nhưng tên Trần Phong kia cũng không thể khinh thường!
Phát hiện mình tỉnh táo lại trước Tô Dương, cũng vẻn vẹn lui về sau 100m, Long trưởng lão tán thưởng:
- Con Thần Thú tinh thần hệ kia của ngươi rất lợi hại, hơn xa Thần Thú tinh thần hệ bình thường!
- Cũng tàm tạm.
- Vậy ngươi thấy thực lực Bát Bảo Trai ta thế nào, thoả mãn chứ?
Tô Dương gật đầu:
- Khá tốt!
Giản Trưởng lão hỏi:
- Vậy ngươi có thể nói cho chúng ta biết vì sao lại muốn tới Bát Bảo thành khiêu khích không?
- Nghe nói các ngươi đánh nhau với Thần Long Thương Hội, ta có cừu oán với Thần Long Thương Hội!
Khi Tô Dương nói ra câu này, Long trưởng lão, Giản Trưởng lão, còn có Vân Thục Doanh đều không khỏi kinh hãi.
- Người có cừu oán với Thần Long Thương Hội?
Long trưởng lão nhìn chằm chằm Tô Dương, như săm soi hắn nói thật hay giả.
- Không sai! Chính xác hơn, là có thù với Dạ Ma quốc!
Long trưởng lão hỏi tới:
- Chuyện khi nào?
- Cũng gần hai ngàn năm rồi!
Hai ngàn năm?
Tô Dương nói dối tuổi, vượt qua đại đa số Thần cấp Ngự Thú Sư của Bát Bảo Trai. Ngay sau đó, hắn kể lại bối cảnh mình bịa lúc trước ra.
Nhưng lần này Tô Dương không cường điệu mình từng gia nhập Đại Tấn Đế Quốc, chỉ bảo đã từng ở tiền tuyến chiến đấu với hung thú, không nói gia nhập nước nào! Long trưởng lão nhìn Tô Dương, cũng không phát hiện hắn có dấu hiệu nói láo.
Loại người thực lực cao cường như Tô Dương, da mặt dầy sẵn, kinh nghiệm dối trá phong phú, lúc lươn lẹo huyên thuyên thì Thần cấp Ngự Thú Sư cũng đừng nghĩ khám phá.
Trừ phi, bọn họ có thể sử dụng năng lực tinh thần hệ mạnh mẽ thôi miên hắn, nếu không đều bất khả thi!
Hai ngàn năm lịch sử, ngay cả Dạ Ma quốc đều không thể kiểm chứng. Long trưởng lão nhìn về phía Giản trưởng lão, Giản Trưởng lão là Bát Bảo Trai Nhị trưởng lão. Thực lực mạnh hơn hắn, tư lịch cũng lâu hơn.
Lúc này, vẫn phải dựa vào Giản Trưởng lão quyết định.