Hạ Na đoạt lấy trứng Ma Diễm Hắc Long.
- Giai Tư tỷ tỷ đã quá lợi hại, không cần nó đâu!
- Hiện tại ta không thể bồi dưỡng nó, ngươi cứ bồi dưỡng nó như bình thường trước đi.
Giao cho Hạ Na là Tô Dương đã cân nhắc thật kỹ, hiện tại trên tay Hạ Na chỉ có hai con sủng thú tiềm lực Thần Thú, so với Liễu Mộng Vân và Giai Tư đều thua một con. Bây giờ Hạ Na lại đang vào sinh ra tử với hắn, xứng đáng được nhận con này.
Còn như Tần Tiểu Tiểu thì đẳng cấp quá thấp, nền tảng quá kém, cho nàng một con sủng thú tiềm lực Thần cấp hạ phẩm đã rất tốt rồi.
- Cảm ơn sư phụ, ta sẽ bồi dưỡng nó thật tốt!
- Ta đi tắm một cái!
- Sư phụ, ta chà lưng giúp ngươi!
Một đêm này, Hạ Na ngoan ngoãn vô cùng, có thể nói là Tô Dương muốn gì nàng đều cho.
Sáng sớm hôm sau, Hạ Na lập tức ký kết Ma Diễm Hắc Long làm sủng thú. Ma Diễm Hắc Long sơ sinh còn chưa biết bay, trên lưng nó chỉ mới có hai miếng thịt nhỏ xíu, thoạt nhìn rất giống một con thằn lằn vừa nhỏ vừa đen.
Trước mặt Hạ Na, biểu hiện của tiểu Hắc Long khá ngoan ngoãn.
Tuy sủng thú có tiềm lực Thần cấp thường khó phục tùng, dễ trốn tránh, nhưng một khi bọn chúng phát hiện Ngự Thú Sư của mình cũng là Thần cấp, bọn chúng sẽ không trốn tránh nữa.
Thứ nhất, thân phận Thần cấp của Ngự Thú Sư đủ để thỏa mãn bọn chúng.
Thứ hai, Thần cấp Ngự Thú Sư có thể hỗ trợ bọn chúng nhanh chóng trưởng thành.
Tiểu Hắc Long sơ sinh cần đầy đủ dinh dưỡng, mà những thứ này thì tiểu phú bà Hạ Na không hề thiếu, cho dù có hơi không đủ, hơi không thích hợp với tiểu Hắc Long, nàng vẫn có thể đến Bát Bảo Trai lấy. Cho nên, tài nguyên mà sủng thú trước khi trưởng thành cần không hề tạo thành gánh nặng cho Hạ Na.
Có lẽ là vừa mới ấp trứng, Hạ Na cảm giác rất mới mẻ, nàng cũng thích loại sủng thú uy phong như tiểu Hắc Long, nên không bỏ nó vào trong không gian ngự thú mà ôm nó ở trong lòng lòng, thỉnh thoảng lại vuốt ve nó.
Tiểu Hắc Long dựa vào trong lòng Hạ Na, cực kỳ ngoan ngoãn.
Tô Dương thử sờ soạng một cái, xúc cảm cũng tương đối khá, mềm mềm, lạnh lạnh, miếng vảy sơ sinh tinh tế mịn màng, cảm giác khi sờ không giống như sờ sủng thú có lông.
Chỉ số IQ của tiểu Hắc Long rất cao, nó nhìn ra được mối quan hệ “tốt đẹp” giữa Hạ Na và Tô Dương, khi Tô Dương đút cho nó một miếng thịt Thần Thú, nó lại càng thích Tô Dương hơn.
Kỳ thật, lúc sủng thú tiềm lực Thần cấp còn nhỏ thì giống hệt như chó con mèo con, rất dễ chiếm được thiện cảm.
Tô Dương không khỏi nhớ tới vợ mình, lần này ra ngoài, đã rất lâu rồi hắn chưa trở về. Hắn muốn về nhà một chuyến, dù có rất ít thời gian hắn cũng muốn về thăm.
Hạ Na nghe Tô Dương nói phải ra ngoài trong vòng mấy giờ, bảo mình hỗ trợ, hiển nhiên nàng sẽ không phản đối.
Gần trưa, lúc Vân Thục Doanh đến tìm Hạ Na, liền phát hiện tiểu tiểu Hắc Long bên cạnh Hạ Na.
- Hạ Na, đây là...
- Tiểu Hắc Long!
- Chắc là Thần thú đúng không?
Vân Thục Doanh nghi ngờ nói.
Không phải Cự Long tộc hung thú thì chính là Thần thú. Có rất nhiều hung thú sở hữu huyết mạch Cự Long tộc đẳng cấp tiềm lực không cao. Vân Thục Doanh đoán như thế cũng vì thân phận của Hạ Na, vả lại, tiểu Hắc Long không đẹp cũng không đáng yêu nhưng lại được Hạ Na thích, nên nàng không nghĩ ra được lý do nào khác.
- Đúng vậy!
Hạ Na cười nói:
- Là Ma Diễm Hắc Long!
- Cái gì? !
Vân Thục Doanh trợn mắt.
- Ma Diễm Hắc Long, tiềm lực Thần cấp trung phẩm?
Hạ Na đùa nghịch Ma Diễm Hắc Long, nói:
- Đúng vậy.
- Là Trần Phong trưởng lão đưa cho ngươi?
Rất hiển nhiên, Vân Thục Doanh biết chuyện Tô Dương chọn sủng thú. Hạ Na cười ngọt ngào nói:
- Đúng vậy, sư phụ đã tặng nó cho ta.
- Trời ơi, sư phụ của ngươi đối xử với ngươi thật tốt! Ngay cả sủng thú tiềm lực Thần cấp trung phẩm cũng tặng cho ngươi!
Vân Thục Doanh nhịn không được bắt đầu ghen tỵ!