Vân Thục Doanh gật đầu.
- Bát Bảo Trai chúng ta còn có nghề nghiệp Bồi Dưỡng Sư cho Long hệ sủng thú, bọn họ có thể đưa ra phương án tốt nhất để bồi dưỡng tiểu Hắc Long của ngươi.
- Thật sao?
- Đương nhiên là thật, để ta dẫn ngươi đi, ngươi là đệ tử của Trần trưởng lão, chắc chắn bọn họ sẽ giúp đỡ ngươi.
- Vậy là tốt rồi!
Bên kia, Tô Dương mới vừa trở lại kinh thành liền bị Giai Tư cùng Liễu Mộng Vân biết được. Liễu Mộng Vân đang mang con đến công viên tản bộ, Giai Tư thì tọa trấn tổng quân bộ, lúc các nàng phát hiện Tô Dương trở về thì đều không hẹn mà cùng chạy về nhà...
- Giai Tư tướng quân, làm sao vậy?
Nhìn thấy Giai Tư vội vội vàng vàng rời đi, Từ nguyên soái nghi ngờ hỏi.
- Tô tướng quân đã trở về!
Từ nguyên soái kinh ngạc nói:
- ỒI Thật sao?
- Đương nhiên là thật.
- Bảo thằng nhóc kia qua đây gặp ta nhé!
Từ nguyên soái nói:
- Bây giờ ta đi thì có chút bất tiện.
Hắn không quên thân phận hiện tại của Tô Dương là “người chết”.
- Được rồi!
Liễu Mộng Vân đẩy xe nôi, vừa mới bước vào cửa nhà liền lạnh mặt muốn dạy dỗ Tô Dương một phen. Nhưng Tô Dương đã trao cho nàng một cái cái ôm nhiệt tình, giống như muốn ép nàng vào trong lòng.
Sau khi được Tô Dương buông ra, Liễu Mộng Vân nói:
- Ra ngoài lâu như vậy, ngươi không biết đường về nhà sao?
- Không phải là ta quá bận à?
Tô Dương cười nói:
- Ngươi tức giận ư?
- Không có, sao có thể chứ?
Tropng xe nôi, đứa nhỏ vừa nhìn thấy hắn thì gương mặt nhỏ nhắn liền nhăm nhúm lại, oa oa khóc lên.
- Nhìn ngươi kia, ngay cả con cũng bị ngươi làm cho khóc!
Liễu Mộng Vân đẩy Tô Dương ra, ôm con vào trong ngực, nhẹ giọng dỗ dành.
- Lần này trở về ở lại được bao lâu?
- Nửa ngày!
- Nhanh như vậy?
- Không có cách nào, ta đã tiến vào nội bộ Bát Bảo Trai, hiện tại Bát Bảo Trai đang khai chiến với Thần Long Thương Hội, ta thì ở tại tổng bộ Bát Bảo Trai, không thể rời đi trong thời gian quá dài.
Đứa nhỏ nín khóc, Liễu Mộng Vân có chút đau lòng nhìn thoáng qua Tô Dương:
- Hiện tại ngươi đã có con rồi, ở bên ngoài ngươi phải cẩn thận.
Phải biết lượng sức mà làm, Bát Bảo Trai cũng không giống như Vân quốc Liên Bang, ngươi không thể như lúc trước, chuyện gì cũng xông xáo lên đầu, gặp phải nguy hiểm thì không nên liều mạng.
Liễu Mộng Vân bắt đầu lải nhải liền nói liên miên không dứt. Tô Dương phát hiện, nàng có xu hướng giống Trương Tú Như, mẹ hắn rồi. Nhưng Tô Dương vẫn kiên nhẫn nghe Liễu Mộng Vân nói.
Hắn biết, trong thời gian mình ra ngoài, Liễu Mộng Vân đã rất lo lắng.
Dù sao Liễu Mộng Vân cũng hiểu, với thực lực hiện tại của Tô Dương, bị cuốn vào cuộc phân tranh giữa Bát Bảo Trai và Thần Long Thương Hội thì vẫn có nguy hiểm rất lớn, không thể nghênh ngang như lúc ở Vân quốc Liên Bang được.
Thẳng đến khi sát giờ phải đi, Liễu Mộng Vân mới tha cho Tô Dương.
Hai tháng không gặp, Giai Tư thành thục hơn rất nhiều, khí chất càng thêm uy nghiêm. Từ lúc Tô Dương rời đi, Liễu Mộng Vân không đến quân bộ mà thường xuyên ở nhà, nên bề ngoài thì Vân quốc Liên Bang đều do một mình Giai Tư chống đỡ.
Hiện tại, Giai Tư xem như là đệ nhất cường giả của Vân quốc Liên Bang. ở vị trí nào thì sẽ có khí chất của vị trí ấy, Giai Tư càng ngày càng có phong phạm cường giả cũng không phải chuyện kỳ quái.
- Tô tướng quân, ngươi trở về rồi?
- Ừm!
Tô Dương đang vươn tay về phía con mình, thấy gương mặt nó lại nhăn nhúm như sắp khóc, hắn liền cứng ngắc cả người.
Giai Tư cười cười, nói:
- Giai đoạn này vẫn khá ổn định, hầu như không xảy ra chuyện gì. Hình như Trần Thiên Vũ kia sắp hết kiên nhẫn rồi?
- Đã hết sạch rồi, nhưng vấn đề đã được giải quyết, không cần lo lắng!
- Vậy là tốt rồi!
Giai Tư hiếu kỳ nói:
- Tô tướng quân, có thu hoạch gì ở Bát Bảo Trai sao?
- Còn là thu hoạch lớn nữa!
- Có thể nói một chút không?