Long trưởng lão nói:
- Được rồi!
Đi ra tổng bộ Bát Bảo Trai, Vân Thục Doanh theo Tô Dương vào biệt thự, không rời đi.
- Trần trưởng lão, sự tình lần trước thực sự đa tạ!
- Nói suông thôi sao?
- Trần trưởng lão không phải kiểu mà ta yêu thích!
Vân Thục Doanh nói thẳng.
- Nếu như ngươi cần trợ giúp gì có thể trực tiếp nói với ta, ta tận lực giúp ngươi, thực lực ta không bằng ngươi nhưng ta ở Bát Bảo Trai mấy trăm năm, rất nhiều chuyện vẫn là biết rõ một chút.
- Ngươi thích kiểu gì?
- Tướng mạo anh tuấn, tuổi trẻ đẹp trai, khí chất tiêu sái tự tin.
- Ý của ngươi là ta không đẹp trai?
Vân Thục Doanh nói làm cho Tô Dương có chút khó chịu.
- Không phải!
Vân Thục Doanh khẽ cười nói.
- Trần trưởng lão là kiểu hình rất dương cương, rất có khí khái đàn ông, đầu tiên có thể không ngạc nhiên nhưng càng nhìn càng thu hút, càng nhìn càng có cảm giác an toàn.
Lời này làm Tô Dương hưởng thụ. Hắn đang ngụy trang một nam nhân cường tráng khôi ngô, cơ bắp cuồn cuộn!
- Vậy khí chất ta không đủ tiêu sái tự tin?
- Không phải!
Vân Thục Doanh lắc đầu.
- Trần trưởng lão rất tự tin, tiêu sái ung dung, ngươi chỉ là...
- Chỉ là cái gì?
- Chỉ là ngươi không đủ trẻ tuổi! Không phải Trần trưởng lão đã hơn hai ngàn tuổi rồi ư?
Vân Thục Doanh che miệng cười duyên nói:
- Ta không thích nam nhân lớn hơn ta nhiều như thế, ta thích kiểu soái ca nhỏ tuổi hơn ta.
Tô Dương phát hiện Vân Thục Doanh nói là tình hình thực tế! Kỳ thực, hắn cũng không muốn làm gì nàng, chỉ là muốn làm khó nữ nhân gian xảo này. Mỗi lần nhìn thấy Vân Thục Doanh, Tô Dương đều muốn tìm một lý do dạy dỗ nàng một chút!
Đúng lúc này, Hạ Na đột nhiên chen miệng nói:
- Sư phụ, người ta ghét bỏ ngươi già rồi!
- Trần trưởng lão, Liễu Na, các ngươi nghỉ ngơi, ta đi trước! Ngày mai gặp!
Sau khi Vân Thục Doanh rời khỏi, Tô Dương hỏi Hạ Na:
- Bộ ta già lắm hả?
- Nếu so với ta thì ngươi đúng là già thật!
Hạ Na tức giận trả lời một câu, có điều nàng rất nhanh đã phản ứng lại.
- Sư phụ, ngươi đừng mơ nói sang chuyện khác, ngươi có phải có ý gì với Vân Thục Doanh không?
- Sao có thể chứ?
Tô Dương giải thích.
- Ta chỉ đùa một chút mà thôi!
- Đùa?
Hạ Na từ trên mặt Tô Dương, không nhìn thấy bất kỳ sơ hở nào, cũng chỉ có thể nói:
- Sư phụ, ngươi thành thật tí đi, bằng không ta sẽ mách Mộng Vân tỷ.
- Ách... Ngươi làm vậy mà coi được à?
Hạ Na nói:
- Trước khi đi, Mộng Vân tỷ nhờ ta giám thị ngươi. Ta là mang theo sứ mệnh mà tới đấy!
- Để cho ngươi giám thị ta?
Tô Dương nằm chết dí trên ghế sa lon, bưng bít mặt mình.
- Ngươi nói mà không thấy ngượng sao, nãy còn nói giấu giúp ta mà?
- Ta giấu giếm đấy, thì sao nào?
Hạ Na đắc ý nói.
Cùng Hạ Na chơi đùa một trận lại nghỉ ngơi một ngày. Hôm sau, Tô Dương mang theo Hạ Na, Vân Thục Doanh xuất phát.
Ba người mất hai ngày chạy tới thủ đô Tử Vân thành của Vu Vân quốc.
Khu vực quanh Tử Vân thành sinh trưởng một loại cây gọi là Tử Vân hoa. Nghe Vân Thục Doanh nói, năm đó Vu Vân quốc có một vị Hoàng Hậu, phi thường thích Tử Vân hoa nên hoàng đế Vu Vân quốc lúc bấy giờ liền ra lệnh người dân trong và phụ cận Tử Vân thành trồng thật nhiều Tử Vân hoa để Hoàng Hậu nhìn ngắm.
Hàng năm cuối hè, toàn bộ Tử Vân hoa đều nở rộ, đem cả đô thành của Vu Vân quốc đều nhuộm thành tử sắc. Cây Tử Vân hoa đối với bình dân mà nói rất có giá trị kinh tế.