Hạ Na thầm nghĩ: “Không có đâu, ta còn trẻ lắm!"
Trận tỷ võ giữa Trần Nhất Dương và Từ Thành Hải được bắt đầu, Tô Dương tỏ ra hứng thú nhìn hai người chiến đấu. Qủa không hổ danh là thiên tài, chiến lực của cả hai đều hơn người.
Đế cấp Ngự Thú Sư có thể khế ước với chín con sủng thú, hai người vừa mở màn đã triệu hồi ra bảy con, ngay cả sủng thú bị thương cũng được gọi ra, con còn lại thì được mang ở trên người, và có một vị trí sủng thú bị bỏ trống.
Tô Dương xem sơ qua tư liệu về mười bốn con sủng thú trên sân xong, lại chờ thêm mười phút nữa, hắn bắt đầu cảm thấy buồn chán.
Chẳng có gì thú vị!
Hai bên thực lực ngang nhau, hiện tại đang đánh giằng co.
Khoảng chừng hai giờ sau, chiến đấu vẫn chưa kết thúc, Tô Dương thấy Hạ Na ngáp dài thì có hơi hối hận. Lại qua nửa giờ nữa, rốt cuộc Trần Nhất Dương đánh bại được Từ Thành Hải, Tô Dương lập tức nhịn không được muốn vỗ tay khen ngợi.
Đến trận đấu thứ hai, thấy Tiêu Sơ Đồng ra sân, Tô Dương mới khôi phục tinh thần được một chút. Tiêu Sơ Đồng hơn trăm tuổi, nhưng thoạt nhìn vẫn xinh đẹp chẳng khác nào thiếu nữ hai mươi tám tuổi.
Thực lực của Tiêu Sơ Đồng là Đế cấp thượng phẩm, đối thủ của nàng là Vương Đại Địa, một vị Đế cấp cực phẩm Ngự Thú Sư.
Trọng tài mới vừa tuyên bố tỷ võ bắt đầu, Tô Dương đã chú ý thấy Tiêu Sơ Đồng chỉ triệu hồi ra có bốn con sủng thú!
- Chỉ có bốn con sủng thú sao?
- Đúng vậy.
Vân Thục Doanh giải thích:
- Hai con sủng thú của nàng đã chết trận, một con khác thì trọng thương, chắc là không đủ sức chiến đấu. Nếu không có con bài tẩy nào, ắt là phải thua.
Tô Dương phán đoán dựa trên thực lực sủng thú đang có mặt của hai bên. Số liệu tổng thể của sủng thú Tiêu Sơ Đồng đều kém hơn sủng thú của Vương Đại Địa một chút, trừ phi Tiêu Sơ Đồng có cách nào áp sát Vương Đại Địa, khiến Vương Đại Địa mất khả năng chiến đấu, nhưng chẳng qua cơ hội này không lớn.
Sao Vương Đại Địa có thể phạm phải kiểu sai lầm như thế chứ?
Đây không phải là trận đấu giữa những Ngự Thú Sư cấp thấp, có thể dùng kinh nghiệm chiến đấu để bù vào. Đế cấp Ngự Thú Sư, tuổi tác trên trăm tuổi, kinh nghiệm chiến đấu sao có thể nông cạn được?
Vân Thục Doanh cũng gật đầu:
- Đúng vậy.
Trong ấn tượng của Tô Dương, gia thế của Tiêu Sơ Đồng kỳ thực không tệ, không phải dân thường.
Mười phút sau, một con Đế cấp sủng thú của Tiêu Sơ Đồng đã mất năng lực chiến đấu.
Sau mười lăm phút, nàng lại tổn thất thêm một con sủng thú nữa.
Vương Đại Địa ra tay rất chừng mực, chỉ đánh trọng thương chứ không giết chết sủng thú Tiêu Sơ Đồng. Có lẽ là cảm thấy bản thân đã nắm chắc phần thắng, nên không muốn quá đắc tội Tiêu Sơ Đồng.
Thấy lần lượt từng sủng thú mất đi năng lực chiến đấu, Tiêu Sơ Đồng cắn răng một cái, dường như đã quyết định làm một việc gì đó, bàn tay nhỏ vung lên, trên người tỏa ra ánh sáng.
Một con bạch sắc Cự Long xuất hiện bên cạnh Tiêu Sơ Đồng.
Bạch sắc Cự Long vừa xuất hiện liền hấp dẫn ánh mắt mọi người.
Hình thể nó không lớn, chỉ dài chừng trăm mét, toàn thân tỏa ra ánh sáng lóa mắt.
Không khủng bố dữ tợn như những Cự Long khác, thân thể con Cự Long này thon dài, thoạt nhìn cực kỳ ưu nhã cao quý. Nó xuất hiện bên người Tiêu Sơ Đồng, thân hình hư ảo cứ như không phải thực thể, khiến người ta hoài nghi nó không thật sự tồn tại.
- Đây là con bài tẩy của Tiêu Sơ Đồng sao?
- Chắc là vậy, mấy lần thi đấu trước ta đều không thấy Tiêu Sơ Đồng lấy ra con sủng thú này.
- Sủng thú Long hệ, thoạt nhìn có vẻ rất lợi hại.
- Nói không chừng còn có tiềm lực Thần cấp.
- Nói thật, ta rất hi vọng Tiêu Sơ Đồng có thể thắng.
- Bởi vì nàng ta xinh đẹp?
Mấy vị trưởng lão Bát Bảo Trai cũng chú ý tới con sủng thú kia.
Bọn họ cảm nhận một chút, sau đó vẻ mặt nghi hoặc, vì bọn họ không nhận ra đây là sủng thú gì.
Bọn họ không thể nhìn thấu rốt cuộc thuộc tính của sủng thú này là gì, nhưng Tô Dương thì có thể nha!
- Đây là...