Hoàng Tô Dương cười tủm tỉm, dùng giọng điệu đùa giỡn nói:
- Không có việc gì, ngươi nói cho hắn biết cũng không sao!
- Trần trưởng lão, thật ra ta đang đùa thôi, ngươi đừng nên tức giận.
- Ta không hề tức giận.
Tô Dương đúng là không sợ Vân Thục Doanh nói lung tung. Hội trưởng của Bát Bảo Trai hẳn sẽ không để ý việc này. Nhưng nếu Vân Thục Doanh dám nói như thế, cũng đừng trách hắn không khách khí. Tô Dương rất ghét những kẻ lắm mồm!
- Ta thấy ngươi là đang tức giận!
Vân Thục Doanh nói:
- Ta tự phạt ba chén, có được hay không?
- Được rồi!
Nhưng khi Vân Thục Doanh tự phạt xong ba chén, tâm hình Tô Dương liền tốt hơn một chút.
Vân Thục Doanh lại hỏi:
- Trần trưởng lão, sự tình đã có kết quả, chúng ta phải đi về phục mệnh sao?
- Nhiệm vụ của nhóm chúng ta là trấn thủ Tử Vân thành!
Tô Dương suy nghĩ một chút, nói tiếp:
- Vẫn nên phái một người trở về, báo cáo với Bát Bảo Trai một tiếng, xem bọn họ sắp xếp thế nào.
- Ừm! Chúng ta liền làm theo ý của Trần trưởng lão, ta sẽ phái người đi nói cho đám người Long trưởng lão.
Tiệc rượu qua đi, Tô Dương một mình trở về biệt thự.
Hạ Na không về chung với hắn, bởi vì Vân Thục Doanh mời nàng đi dạo phố mua quần áo. Dường như Hạ Na rất hứng thú với việc mua quần áo, liền đáp ứng ngay.
Tô Dương thì không có hứng thú mua quần áo. Trước đây hắn chỉ mặc quân phục, hiện tại lại mặc áo bào trưởng lão của Bát Bảo Trai. Tạo hình cũng không tệ lắm, vải vóc là hàng cao cấp, khá uy phong.
Tô Dương rất thích, còn đòi Bát Bảo Trai phát cho năm bộ giống thế này như đúc!
Lần này giết chết được một vị Thần cấp trung phẩm Ngự Thú Sư, hai vị Thần cấp hạ phẩm Ngự Thú Sư, thu hoạch rất tốt, Tô Dương rất thỏa mãn.
Tô Dương nằm trên giường, chợp mắt khoảng một giờ, khi tỉnh lại cảm thấy tinh thần phấn chấn hơn hẳn.
Suy nghĩ một chút, hắn thay đổi một thân trường bào màu đen có mũ trùm, hắn nhìn bản thân trong gương, thấy gương mặt không bị lộ ra quá nhiều liền hài lòng gật đầu, sau đó biến mất tại chỗ.
Chờ đến khi Tô Dương xuất hiện lại, chung quanh hắn đã không còn là trong phòng ngủ của biệt thự, mà là nơi hoang dã. Thời kỳ chớm xuân, cây cỏ trổ nhánh nảy mầm, các hung thú ăn cỏ cấp thấp cũng bắt đầu sinh động hẳn lên.
Phóng mở tâm thần, chung quanh không có Ngự Thú Sư khác hoạt động.
Nơi này nằm ở gần biên cảnh Xuất Vân quốc, cách xa Vu Vân quốc và tổng bộ Bát Bảo Trai cả vạn dặm. Đương nhiên, Xuất Vân quốc vẫn nằm trong phạm vi thế lực của Bát Bảo Trai.
Tô Dương có thể định vị đến nơi đây, là vì lần trước, lúc tìm kiếm Giai Tử và Hạ Na hắn đã đi qua.
Tô Dương hít một hơi không khí mát mẻ, thấp giọng nói:
- Phượng Hoàng, đi ra đi!
Vì vậy, Tịch Diệt Phượng Hoàng hoàn toàn thoái hóa đến Hắc Thiết hạ phẩm, hoàn toàn mất đi trí nhớ liền xuất hiện ở trước mặt hắn. Hiện tại hình thể Tịch Diệt Phượng Hoàng rất nhỏ, không khác Ma Hóa Ma Tước Hắc Thiết hạ phẩm là bao.
Phượng Hoàng vươn cánh, bay quanh Tô Dương, tâm trạng vô cùng vui sướng.
Đã lâu rồi chưa được ra ngoài, nó bức bối muốn chết!
Nhìn dáng vẻ hôm nay của Tịch Diệt Phượng Hoàng, những bất mãn của Tô Dương với nó trước kia đều hoàn toàn tan thành mây khói.
Hiện tại, Tịch Diệt Phượng Hoàng đã không còn nhớ bất cứ điều gì, hắn không cần nhớ mãi không quên như vậy.
- Này tiểu gia hỏa, ta dẫn ngươi đi săn!
Tịch Diệt Phượng Hoàng phát ra tiếng kêu to thanh thúy, thoạt nhìn hình như vô cùng mong đợi.
Đúng là thực lực của Tịch Diệt Phượng Hoàng đã mất sạch, nhưng thiên phú nghịch thiên của nó vẫn còn, đối phó với Hắc Thiết cấp hung thú thông thường nhất định là dễ như trở bàn tay.
Tô Dương suy nghĩ một chút, lại lấy ra một cái máy quay phim.
Hình như máy quay phim của hắn không dùng được. Hắn liền thay đổi một cái tinh hạch, kiểm tra một chút, còn có thể sử dụng! Hắn yên lặng chĩa ngay camera về phía Tịch Diệt Phượng Hoàng đang tìm giết Hắc Thiết cấp hung thú.