Có lợi cho Bát Bảo Trai là tốt rồi!
Hai người triệt để thở dài một hơi.
Bọn họ sẽ không còn lo lắng gì về Trần Phong nữa.
- Trong vòng ba năm tới, ta không thể tiến hành dự đoán tiếp.
Ngân Xà nhìn Đại Trưởng Lão đang dần dần già đi nói rằng.
- Đi thôi!
- Ngươi còn có thể chịu đựng tiếp được không?
- Không thể Ngân Xà nói:
- Ta thấy ngươi sắp chết rồi!
- Đây là mệnh!
- Đúng vậy! Đây là mệnh!
Sau khi Ngân Xà biến mất, Đại Trưởng Lão yên lặng cúi đầu, nói với lão hội trưởng:
- Ta không sợ chết, ta chỉ sợ không người nối nghiệp ta.
Hội trưởng cũng thở dài một cái.
- Hội trưởng, ngươi có lẽ phải cân nhắc triệu hồi Đàm Chỉ Thanh!
- Nàng chắc không muốn trở về đâu.
- Nàng dù sao cũng là người nhà họ Đàm các ngươi, là hậu đại xuất sắc nhất của ngươi, nàng chắc chắn là người thừa kế tốt nhất của Bát Bảo Trai.
Đại Trưởng Lão thấp giọng nói.
- Chẳng lẽ ngươi nguyện ý chứng kiến Bát Bảo Trai dần dần suy tàn?
Hội trưởng Bát Bảo Trai không nói gì.
- Chuyện năm đó, là lỗi của ngươi.
Đại Trưởng Lão tiếp tục nói.
- Ta thừa nhận, ta đích xác có lỗi!
Hội trường kích động nói.
- Nhưng ngươi muốn ta nhận lỗi với nàng sao?
Đại Trưởng Lão hỏi ngược lại.
- Không phải nên như vậy à?
- Không thể được!
- Mặt mũi của ngươi trọng yếu hay là Bát Bảo Trai trọng yếu?
Hội trưởng Bát Bảo Trai trầm mặc.
- Đàm Minh!
Đại Trưởng Lão ngữ khí nghiêm túc, hiếm thấy gọi thẳng tên thật của hội trưởng.
- Ngươi chớ quên, ngươi không chỉ là một trưởng bối, ngươi còn là hội trưởng Bát Bảo Trai, ngươi phải phụ trách cho các gia tộc, các Ngự Thú Sư đã đời đời kiếp kiếp giúp sức cho Bát Bảo Trai, phải phụ trách cho minh hữu của chúng ta nữa!
- Nếu như chỉ một cái cúi đầu có tiếp tiếp tục cường đại Bát Bảo Trai, ta tình nguyện không bao giờ ngẩng đầu!
- Nếu như quỳ xuống có thể làm cho Bát Bảo Trai vô địch thiên hạ, ta tình nguyện quỳ hoài không đứng lên!
- Nếu như xin lỗi một cái có thể làm cho Bát Bảo Trai tiếp tục kéo dài, ta có thể xin lỗi trăm ngàn lần.
- Chuyện năm đó là ngươi đã sai, giờ nói lời xin lỗi có khó vậy sao?
Đại Trưởng Lão nắm chặt bả vai của hội trưởng.
Vị Đại Trưởng Lão này thân thể đơn bạc, dường như lúc nào cũng có thể bị gió thổi đi.
Đối với Đại Trưởng Lão Bát Bảo Trai mà nói, có rất ít thứ khiến hắn tưởng niệm, con cháu hắn đã qua bao nhiêu đời, ba đời thân thuộc hầu như đều đã mất. Thân tình đã sớm phai nhạt!
Không thấy hy vọng đột phá, nửa thân thể cũng chui xuống đất, hắn chỉ mong mỏi vào Bát Bảo Trai. Hơn nửa đời người hắn đều ở đây vì Bát Bảo Trai, hết thảy hy vọng cùng ký thác đều đặt chỗ này cả. Hắn không hy vọng sau khi mình chết Bát Bảo Trai lại xuống dốc!
Quay lại nhìn Đại Trưởng Lão Quách Thiên Hựu, hội trưởng cũng là cảm khái vô vàn. Năm đó hắn trở thành hội trưởng Bát Bảo Trai là được Quách Thiên Hựu ủng hộ. Ngàn năm trôi qua, song phương vừa là thầy vừa là bạn! Hắn có thể không thèm để ý đến con cháu mình nhưng không thể không lưu ý suy nghĩ của Đại Trưởng Lão Quách Thiên Hựu.
- Được rồi, theo ý ngươi!
- Ừm!
Nghe Đàm Minh nói, Quách Thiên Hựu vui mừng cười, mặt mũi toàn là nếp nhăn!
- Trần Phong thì sao? Mượn sức hắn!
Đại Trưởng Lão khẳng định nói.
- Thực lực của hắn rất mạnh, thiên phú rất cao, sở hữu sức chiến đấu Thần cấp trung phẩm, chính là nhân tài Bát Bảo Trai chúng ta thiếu nhất hiện nay, Vân Thục Doanh từng đề cập người giúp nàng ngăn lại Linh trưởng lão có không gian hệ Thần Thú! Ngươi nên biết một vị Thần cấp hạ phẩm Ngự Thú Sư đạt được sức chiến đấu Thần cấp trung phẩm còn có một Không Gian hệ Thần Thú ý nghĩa như thế nào rồi đấy! Cho dù là Thần cấp thượng phẩm Ngự Thú Sư cũng không chắc có thể giữ chân hắn! Ở Thần cấp trung phẩm Ngự Thú Sư, Trần Phong kia cũng có thể coi là top đầu! Hết lần này tới lần khác hắn là tán nhân, là người tự do!
Chúng ta cần hắn!