Lần này Hoàng Đế Vu Vân quốc, còn có trưởng lão của hoàng tộc đứng ra, cũng coi là cho Tô Dương mặt mũi. Sau khi ăn no nê, Tô Dương cùng Hạ Na trở lại Bát Bảo Trai.
Hạ Na có chút nghi ngờ thấp giọng hỏi:
- Thần Long Thương Hội sẽ phái người qua đây sao?
- Không muốn cũng phải phái người qua!
Tô Dương đột nhiên cười nói.
- Ngươi làm sao khẳng định như vậy?
Hạ Na nghi ngờ nói.
- Long trưởng lão kia cũng chỉ là nói có thể mà thôi!
- Đây là giác quan thứ sáu của nam nhân!
Hạ Na khó hiểu nói:
- Là sao? Nam nhân có thể có giác quan thứ sáu gì chứ?
Tô Dương cười đều nói:
- Muốn không, chúng ta đánh cược đi?
- Cược cái gì?
Tô Dương ghé sát vào tai Hạ Na, nhỏ giọng nói vài câu.
- Ngươi cái tên xấu xa này!
Hạ Na cuốn chăn, đi qua bên kia giường. Nàng không muốn dựa vào gần Tô Dương. Yêu cầu của Tô Dương, thực sự có chút... kinh hồn.
- Sao, ngươi có muốn đánh cược hay không?
Hạ Na đột nhiên nói:
- Mộng Vân tỷ cũng từng làm như vậy sao?
- Không có Mộng Vân tỷ gì hết, ngươi chỉ cần nói có muốn đánh cược hay không thôi!
Nghe giọng điệu của Tô Dương, Hạ Na cũng biết, Tô Dương tuyệt đối chưa từng yêu cầu như thế với Liễu Mộng Vân...
- Ngươi chỉ biết khi dễ ta!
- Gì mà khi dễ hay không khi dễ?
Tô Dương cười cười nói.
- Ta hỏi ngươi có muốn cá cược hay không? Nếu không muốn thì thôi!
Hạ Na suy nghĩ một chút:
- Cược như thế không công bằng, nếu như ta thắng, ngươi sẽ làm thế nào?
- Nếu như ta thắng, ngươi phải theo lời ta nói mà làm. Nếu như ta thua, ta liền làm vậy với ngươi.
- Cút đi!
Khuôn mặt nhỏ nhắn của Hạ Na đỏ bừng.
- Không muốn!
- Emmmm... Vậy cược trứng Thần Thú trung phẩm kia được không?
Tô Dương suy nghĩ một chút hỏi.
- Nếu như ta thua, viên trứng Thần Thú kia của ta sẽ thuộc về ngươi!
- Một lời đã định, không cho phép đổi ý!
Hạ Na nghe Tô Dương muốn lấy trứng Thần thú ra cược thì lập tức đồng ý. Bất luận như thế nào, nàng đều phi thường muốn quả trứng kia. Không có người nào ngại Thần Thú của mình nhiều, ngoại trừ Tô Dương.
- Ta làm sao có khả năng đổi ý? Trong vòng mười ngày, Thần Long Thương Hội nhất định sẽ tới Tử Vân thành!
- Vậy cứ quyết định như vậy!
- Ừm!
Cứ như vậy, hai người đều cảm thấy mình chiếm được tiện nghi.
Nghĩ đến quả trứng Thần Thú kia, Hạ Na liền kích động đến không ngủ được. Trong bóng tối, nàng còn âm thầm cầu nguyện, hy vọng mấy tên cường giả của Thần Long Thương Hội đừng có xuất hiện.
Dù bọn họ muốn tiến công Bát Bảo Trai ở Tử Vân thành thì tốt nhất cũng đợi mười ngày sau hẳn xuất thủ. Đợi nàng thắng cược đã rồi muốn làm gì làm.
Tô Dương nghe được rõ ràng tiếng tim đập kịch liệt của Hạ Na, khóe miệng lộ ra mỉm cười. Hắn thật không ngờ Hạ Na sẽ kích động như vậy, chỉ là có chút chờ mong. Hắn nhìn về phía bản nhiệm vụ của hệ thống, suy tính đối phương sẽ xuất hiện khi nào.
Từ phần thưởng đến xem, Thần Long Thương Hội ít nhất sẽ xuất động Thần cấp trung phẩm Ngự Thú Sư.
Hắn rất chờ mong.
Ngày thứ hai, Vân Thục Doanh mang theo Tô Dương, Hạ Na đi một vòng Tử Vân thành, thưởng thức cảnh đẹp và phong thổ của Tử Vân thành.
Vân Thục Doanh giống như một hướng dẫn viên du lịch chuyên nghiệp, rất nhiều điển cố, bối cảnh cố sự, đều có thể hạ bút thành văn. Tử Vân thành mặc dù là đô thành của Vu Vân quốc, nhưng đối với Thần cấp Ngự Thú Sư mà nói, vẫn như cũ không tính là quá lớn. Nếu như Bát Bảo Trai gặp phải công kích, bọn họ chớp mắt là có thể chạy trở về.