Tô Dương nhịn không được cười nói:
- Nữ nhân kia nhìn thấy ta giúp nàng chặn người của Thần Long Thương Hội, tưởng ta ăn không được họ nên chạy còn nhanh hơn thỏ, còn nói gì mà sau này nhất định sẽ báo ân!
Liễu Mộng Vân nghi ngờ nói:
- Địch nhân rất mạnh?
- Thực lực đương nhiên rất mạnh, trong đó còn có một vị Thần Cấp trung phẩm Ngự Thú Sư, trên tay còn có hai con Thần Cấp trung phẩm Thần Thú, hai con Thần Cấp hạ phẩm Thần Thú!
Tô Dương vắt chéo chân, cười nói:
- Nhưng vẫn là bị ta giết, bọn họ rất mạnh, nhưng lão công ngươi càng mạnh hơn!
- Được rồi! Ta biết ngươi rất mạnh!
Liễu Mộng Vân cười cười, nàng hiểu rất rõ tính nết Tô Dương, có đôi khi hơi có chút tự luyến.
Bây giờ Vân Quốc Liên Bang đúng là có thể nuốt hết các quốc gia xung quanh dưới sự góp sức của Giai Tư.
Chỉ cần Tô Dương âm thầm ra tay, coi như nuốt hết Thanh Loan quốc, Thần Phong Quốc, trở thành thế lực mạnh nhất xung quanh trong thời gian ngắn cũng không thành vấn đề.
Nhưng nuốt hết những quốc gia này thì sao? Sau đó nữa chắc chắn sẽ có phiền toái.
Thế lực Vân Quốc Liên Bang càng mạnh thì địch nhân cũng sẽ càng mạnh. Vân Quốc Liên Bang có thể làm Bát Bảo Trai chú ý và quan tâm trong thời gian ngắn, nhưng đến lúc đó, nội bộ Vân Quốc Liên Bang cũng sẽ xảy ra vấn đề.
Vân Quốc Liên Bang chỉ có mấy chục triệu người, làm sao có thể đủ khống chế Thanh Loan quốc, Thần Phong Quốc, và cả những quốc gia bất đồng ngôn ngữ xung quanh.
Lại thêm thực lực trung bình của Ngự Thú Sư Vân Quốc còn không bằng những Ngự Thú Sư nước nhỏ xung quanh.
Đến ngày hai thế giới dung hợp, chẳng may lại trở thành người của Ngự Thú Sư của quốc gia khác thì sao. Coi như phát sinh xung đột, thất bại còn có có thể làm người của Vân quốc, cưỡng chế họ chia đàn xẻ nghé?
Cái này rất không thực tết Trong tình huống lực lượng chưa vững chãi, trừ khi có Thần cấp Ngự Thú Sư như Tô Dương xuất thủ. Nếu không thì quân đoàn của Vân Quốc chắc chắn không trấn áp được lực lượng của Ngự Thú Sư Đại Thế Giới. Cưỡng chế phân cách người của Vân Quốc, chỉ có thể tạo ra nhiều cừu hận.
Đại đa số thời điểm Tô Dương làm việc đúng là tương đối cấp tiến.
Nhưng ở phương diện thống trị quốc gia, ý niệm của hắn vẫn là khá giống với truyền thống Vân Quốc. Đại lực cổ vũ sinh dục, tăng dân số liên bang.
Tăng cường thực lực, bành trướng địa bàn, chậm rãi tiêu diệt lãnh thổ xung quanh. Lại tiếp tục dùng ưu thế nhân khẩu, đây là một quá trình đồng hóa tốn thời gian dài nhưng tuyệt đối hữu hiệu, sẽ không tạo thành nhiễu loạn lớn. Vân Quốc Liên Bang vẫn có thể bền vững được.
Mù quáng mở rộng địa bàn, tăng miệng ăn ngoại tộc, rốt cuộc là ai đồng hóa ai thì khó mà nói.
Một tháng trôi qua, sau khi Trần Thiên Vũ tới Vân Quốc Liên Bang. Tô Dương cũng nhận được tin tức Vân Thục Doanh ly khai Lục Mang thành. Tin tức này cũng không ngoài dự đoán.
Vân Thục Doanh là một nữ nhân rất cẩn thận.
Trần Thiên Vũ tới Vân Quốc Liên Bang, bị Từ nguyên soái cùng Giai Tư tiếp kiến. Nghiêm túc mà nói, Trần Thiên Vũ vẫn còn duy trì lễ phép.
Hai ngày sau, Trần Thiên Vũ cũng đi khỏi Vân Quốc Liên Bang, chuyện đàm phán thì giao lại cho thuộc hạ xử lý.
Vân Quốc Liên Bang cũng thành lập một tổ chuyên môn đàm phán.
Từ nguyên soái cũng tham khảo cao tầng, theo ý kiến của Tô Dương và Liễu Mông Vân, mục đích chính là kéo dài thời gian.
Vân Quốc Liên Bang thành công hàng lâm Ngự Thú sư đại thế giới, cũng không bị thế lực bản thổ nào uy hiếp, toàn bộ cao tầng Vân Quốc Liên Bang giờ rất tin tưởng Tô Dương.
Rất nhiều chuyện đều sẽ trưng cầu ý kiến Tô Dương, Liễu Mộng Vần.
Thần Long thành, tổng bộ Thần Long Thương Hội.
Linh trưởng lão mất tích, thậm chí cũng có thể đã chết, nhiệm vụ Linh trưởng lão thi hành cũng bị truyền về, đúng là đã có nguy hiểm.
Nhưng chỉ cần cẩn thận một chút, tay chân nhanh một chút, bắt một Vân Thục Doanh cũng đâu tốn bao nhiêu vấn đề.