Con Ma Diễm Hắc Long này là một trong ba quả trứng Thần cấp trung phẩm hung thú được Bát Bảo Trai cất giữ đến giờ, có thiên phú hoa lệ nhất, cường đại nhất. Nó có thể bay, lực lượng mạnh mẽ, lại có thuộc tính kháng tính cường đại cùng với thiên phú công kích Hỏa hệ cực mạnh!
Hỏa diễm của nó cũng không phải là hỏa diễm thông thường, mà là thuộc tính biến dị, khá giống với Hủy Diệt Chi Viêm của Bạo Tạc Viêm Ma và Tịch Diệt Chi Hỏa của Tịch Diệt Phượng Hoàng, đương nhiên, xét về lực phá hoại thì vẫn chưa bằng, nhưng vẫn mạnh hơn hỏa diễm của Thần Thú khác mấy phần.
Có thể nói, nó là cực phẩm trong số các Thần cấp trung phẩm hung thú, nên Tô Dương rất hài lòng.
- Ánh mắt của ngươi rất tốt.
Thấy Tô Dương chọn lựa Ma Diễm Hắc Long, Đàm Minh không khỏi khích lệ.
- Ánh mắt của ta vẫn luôn rất tốt.
Tô Dương cười cười nói:
- Đúng rồi, ta có thể tặng Ma Diễm Hắc Long này cho đồ đệ của ta chứ?
- Ngươi nói cái gì? !! ! Ngươi đang nói đùa sao? !! !
Hắn cảm thấy Tô Dương hẳn là mất trí rồi. Mang trứng của Thần cấp trung phẩm hung thú cho đồ đệ, vậy mà cũng nghĩ ra được.
- Ta không có nói đùa nha!
Tô Dương cười nói,
- Ta muốn cho đồ đệ ta.
- Vì sao?
- Ngươi đã quên đồ đệ của ta cũng giống như ta, là Thần cấp trung phẩm Ngự Thú Sư sao?
Đàm Minh phản ứng lại rất nhanh:
- Đồ đệ ngươi bao nhiêu tuổi rồi?
- So với ta thì nhỏ hơn rất nhiều!
- Đại khái bao nhiêu tuổi?
- Khó mà nói được!
Đàm Minh nhớ lại thần thái tướng mạo của Hạ Na một chút. Lúc này hắn mới phát hiện ra, Hạ Na thoạt nhìn còn có hơi non nớt.
- Được 200 tuổi chưa?
- Đương nhiên chưa!
Quả thực đang nói đùa, Hạ Na ngay cả hai mươi tuổi cũng chưa tới.
- Ta hiểu được!
- Ta cảm thấy đồ đệ của ta còn có thiên phú hơn cả ta.
Tô Dương nói.
- Bồi dưỡng một con Thần cấp trung phẩm sủng thú nói không chừng phải tốn mấy trăm năm, thậm chí hơn cả ngàn năm. Đưa nó cho lớp trẻ vẫn tốt hơn.
- Đây là phần thưởng của ngươi, tùy ngươi quyết định!
Hiểu được nỗi khổ tâm của Tô Dương, Đàm Minh cũng không nói gì nữa. Vả lại Tô Dương cũng không nói sai, cho dù hắn ký kết với trứng của con Ma Diễm Hắc Long này, muốn Ma Diễm Hắc Long hình thành chiến lực cũng phải chờ mấy trăm năm.
Thời gian có hơi lâu thật.
Nhưng dùng để bồi dưỡng đồ đệ của hắn thì vẫn có hơi xa xỉ quá đáng.
Cất Ma Diễm Hắc Long xong, Tô Dương liền tạm biệt Hội trưởng.
Hắn đi qua lối vào Bảo khố, đi ngang qua đại sảnh nghị sự Trưởng Lão Viện, cuối cùng chạm mặt Long trưởng lão, Vân Thục Doanh và cả Hạ Na.
Hạ Na và Vân Thục Doanh là theo Tô Dương đến đây.
Xa xa, Tô Dương đã nghe được Long trưởng lão nhắc tới bốn chữ “Vân quốc Liên Bang”. Tô Dương đến gần một chút, Long trưởng lão và Vân Thục Doanh liền ngừng thảo luận.
Hạ Na có chút lo lắng liếc mắt nhìn Tô Dương, truyền âm cho hắn:
“Là chuyện có liên quan đến Vân quốc Liên Bang, có lẽ chuyện của Vân quốc Liên Bang sắp không kéo dài được nữa Tô Dương gật đầu.
Long trưởng lão thấy là Tô Dương liền cười nói:
- Trần Phong trưởng lão, ngươi chọn lựa sủng thú gì thế?
- Ma Diễm Hắc Long.
- Ngươi chọn hay lắm!
Vân Thục Doanh lại nhìn Tô Dương đầy hâm mộ. Đến bây giờ nàng cũng chỉ có một con Thần cấp hạ phẩm sủng thú, Thần cấp trung phẩm sủng thú là thứ mà nàng mơ ước tha thiết. Đáng tiếc, với năng lực của nàng, muốn dùng công lao đổi lấy sủng thú có tiềm lực Thần cấp trung phẩm ở Bát Bảo Trai là hết sức khó khăn.
- Hình như ta nghe thấy các ngươi đang thảo luận gì đó.
- Chỉ là chút chuyện nhỏ của một quốc gia thôi...
Long trưởng lão cười nói.
- Có chút không đồng ý với cách làm việc của bọn họ.
~ Trần trưởng lão, chuyện là như thế này...