Tên Dạ Ma này cầm Luân Hồi quả, đi tìm hội trưởng Thần Long Thương Hội, hắn có thể được xem là đời sau của hội trưởng Thần Long Thương Hội.
Nếu không, hắn cũng không có khả năng lấy được Luân Hồi quả!
- Hội Trưởng Đại Nhân, Luân Hồi quả lại có cảm ứng!
- Hướng nào?
- Bát Bảo thành!
Quả thực là hướng Bát Bảo thành, hay nói đúng hơn là ở phía sau Bát Bảo thành.
Luân Hồi quả chỉ có thể thể hiện đại khái vị trí của Tịch Diệt Phượng Hoàng lúc thăng cấp, chứ không thể dánh dấu chính xác vị trí của Tịch Diệt Phượng Hoàng ở nơi nào trên bản đồ.
Hội trưởng Thần Long Thương Hội hít sâu một hơi, nói:
- Đã không thể bắt con Tịch Diệt Phượng Hoàng kia được nữa, ngươi giao Luân Hồi quả cho ta, để ta phái người đi xử lý!
- Hội trưởng đại nhân, ta muốn tự tay giết chết Ngự Thú Sư đã cướp Tịch Diệt Phượng Hoàng của ta!
- Ngươi chắc chắn chứ?
Hội trưởng Thần Long Thương Hội hỏi.
- Chắc chắn người đó không hề đơn giản!
- Ta chắc chắn!
Nhìn gương mặt cừu hận của đối phương, hội trưởng vẫn gật đầu, nói:
- Tốt lắm. Ta mong ngươi nỗ lực lên, nhưng người nọ còn được Đại trưởng lão của Bát Bảo Trai che chở, với thực lực của ngươi bây giờ rất khó để báo thù.
- Ta sẽ nỗ lực tăng thực lực lên.
- Vậy ngươi cố gắng lên!
Cừu hận, cũng là động lực để tăng thực lực lên.
Lúc này, hội trưởng Thần Long Thương Hội cũng đồng ý để cho hậu bối mà mình coi trọng nỗ lực.
Từ khi Tịch Diệt Phượng Hoàng bị người khác ký kết khế ước, hội trưởng Thần Long Thương Hội đã không có bất cứ niệm tưởng nào, hắn là một người cầm được buông được, mà hậu bối này của hắn, rõ ràng là không thể buông xuống.
Nhưng hắn có thể hiểu được, dẫu sao ai lúc còn trẻ lại không muốn ký kết với một con cực phẩm Thần Thú chứ?
Đương nhiên, người đang sở hữu Tịch Diệt Phượng Hoàng rất có thể tạo thành uy hiếp cho Thần Long Thương Hội, hắn vô cùng để ý điều này. Nhưng hắn lại cảm thấy, trong vòng mấy trăm năm, Tịch Diệt Phượng Hoàng không thể khôi phục lại thực lực đỉnh phong được, trong vòng ngàn năm cũng rất khó tạo ra uy hiếp gì cho Thần Long Thương Hội.
Ngàn năm sau, có khi Bát Bảo Trai đã bị Thần Long Thương Hội đè cho bẹp dí! Ngàn năm sau, có khi hắn cũng đã lìa đời từ lâu.
Hắn tạm thời không cần suy nghĩ nhiều như vậy.
Đương nhiên, nếu như có thể giết chết người sở hữu Tịch Diệt Phượng Hoàng, hắn vẫn muốn.
Chẳng qua hội trưởng Thần Long Thương Hội cho rằng, có Đại trưởng lão của Bát Bảo Trai che chở, trừ phi là hắn tự mình xuất thủ, chứ những người khác thì khó mà làm được.
Thứ đang thiếu hiện tại, chính là một thời cơ.
Hết lần này tới lần khác, Đại trưởng lão của Bát Bảo Trai lại là một lão hồ ly không bao giờ cho kẻ địch bất kì cơ hội nào!
Đúng thế, lần trước hắn mời Dạ Ma Huyết Thụ xuất thủ dò xét kẻ đang sở hữu Tịch Diệt Phượng Hoàng, thì gặp khó khăn. Nên hắn mới vô thức cho rằng, Đại trưởng lão Quách Thiên Hựu của Bát Bảo Trai sở hữu Vận mệnh Thần Thú đang che chở cho Tô Dương.
Đương nhiên, đây là một hiểu lầm tuyệt vời!
Nếu rất khó giết chết Tịch Diệt Phượng Hoàng, kẻ sở hữu lại là đá mài dao để hắn khích lệ hậu bối của mình, thì cũng là một lựa chọn tốt.
Nghĩ tới đây, hội trưởng Thần Long Thương Hội nhìn phía Vu Vân quốc.
Hắn cảm thấy, Hắc Dực trưởng lão đã dẫn người tới Vu Vân quốc.
Hắn cảm giác, có thể Bát Bảo Trai sẽ có mai phục.
Nhưng hắn tin rằng, có Hắc Dực trưởng lão ở đó, cho dù không thể chiến thắng người của Bát Bảo Trai, an toàn thoát thân hẳn không thành vấn đề.
Tô Dương trở lại biệt thự, màn đêm đã buông xuống. Trong biệt thự yên tĩnh, không có bất kỳ người nào. Biệt thự vốn không có người hầu.
Tô Dương cùng Hạ Na đều là người có bí mật, bọn họ không muốn bên cạnh có những người khác.
Nếu Hạ Na chưa trở về, Tô Dương liền kiểm tra ba cái nhẫn không gian lấy được từ chỗ ba vị cường giả của Thần Long Thương Hội một chút. Nhất là cái nhẫn không gian của Hắc Dực trưởng lão kia!
Để cho Hư Không Du Linh phá vỡ nhẫn không gian, Tô Dương nhìn thoáng qua không gian bên trong nhẫn, lập tức nở nụ cười không sao che giấu được.
Lại có Thần trứng Thú!