Đúng rồi, bên kia đã truyền tin tới chưa?
- Vẫn chưa, nhưng chắc là trong mấy ngày này thôi!
Tử Vân thành, Vân Thục Doanh cùng Tô Dương nhận được mệnh lệnh tử tổng bộ truyền tới.
Mệnh lệnh bị phong ấn trong trí nhớ của người đưa tin, một khi bị tinh thần lực tác động từ bên ngoài, mệnh lệnh sẽ hoàn toàn biến mất khỏi trí nhớ người đưa tin, xem như là một loại bảo vệ đặc biệt.
Đối với Thần cấp Ngự Thú Sư mà nói, xâm nhập ký ức của một Đế cấp Ngự Thú Sư là hết sức đơn giản.vì vậy, các Ngự Thú Sư đã phải tìm ra rất nhiều kỹ năng bảo mật thông tin.
Chờ đến khi nhận được mệnh lệnh, Tô Dương cũng nhịn không được mà đánh giá Đại trưởng lão một câu “Lão âm hiểm này!” Bởi vì suy đoán của Đại trưởng lão là thật sự có thể xảy ra.
Xác suất có thể là một nửa, hoặc ba phần.
Nhưng cho dù chỉ có một phần xác suất, đều đáng để đánh cuộc một lần!
Chắc chắn trong Tử Vân thành có thám tử của Thần Long Thương Hội, chuyện Hắc Dực trưởng lão tử trận nhất định sẽ được truyền tới tai Thần Long Thương Hội.
Vân Thục Doanh trưng cầu ý kiến của Tô Dương:
- Trần trưởng lão, có nên thi hành mệnh lệnh không?
Cách hỏi như thế cho thấy Vân Thục Doanh rất tôn trọng ý kiến của Tô Dương. Trưởng lão Bát Bảo Trai vi phạm mệnh lệnh hội trưởng cũng không phải là chưa từng xảy ra.
Dù sao, Bát Bảo Trai không phải là quân đội gì cả, phục tùng mệnh lệnh không phải là thiên chức của trưởng lão. Các trưởng lão ra ngoài chấp hành nhiệm vụ có quyền linh động làm việc dựa trên tình huống thực tế.
- Nếu như chúng ta trở về, trong khoảng thời gian ngắn sẽ có nhiệm vụ sao?
- Cũng không có khả năng!
Vân Thục Doanh nói.
- Lần trước chúng ta có thể tiêu diệt phân đà ở Lam Ma quốc thật sự rất không dễ dàng, bây giờ bọn họ đã đề phòng rồi. Ta cảm thấy ý kiến của Đại trưởng lão rất tốt!
Vân Thục Doanh nghe được lý do của Tô Dương, có chút dở khóc dở cười.
Xem như nàng đã hiểu, Tô Dương chính là muốn bắt giết cường giả Thần Long Thương Hội! Nếu nói giữa hai bên không có thâm cừu đại hận, nàng cũng không tin!
- Nói cho Vân gia lão tổ của ngươi biết đi!
Tô Dương suy tư một hồi, nói tiếp:
- Bảo hắn chuẩn bị một chút, ngoài ra ngày mai chúng ta sẽ công bố chuyện đã nhận được mệnh lệnh của Bát Bảo Trai, chuẩn bị rời khỏi Tử Vân thành, ngươi thấy thế nào?
Vân Thục Doanh gật đầu:
- Có thể!
- Đi thôi!
- Đúng rồi!
Ngay lúc Vân Thục Doanh chuẩn bị lúc rời đi, nàng đột nhiên nói:
- Lần này Long trưởng lão nói, nếu như gặp phải kẻ địch khó giải quyết, ngươi có thể cầu viện Bát Bảo Trai...
- Lão đầu Dạ Ma tộc kia khó giải quyết lắm sao?
Tô Dương hỏi ngược lại.
- À...
Hình như thật sự là như vậy thì phải.
- Yên tâm đi! Nếu quả thật gặp phải kẻ địch khó giải quyết, ta sẽ cầu viện.
Tô Dương biết Vân Thục Doanh lo lắng.
Nữ nhân Vân Thục Doanh này thiếu dũng khí quyết đánh đến cùng, có về hơi nhát gan. Nhưng kỳ thực Tô Dương cũng không quá chán ghét nàng, vì dẫu sao sợ chết cũng là bản tính của con người. Nếu làm một chuyện mà Tô Dương phải đánh cược tính mạng của mình, có thể hắn cũng sẽ do dự.
- Vậy là tốt rồi!
Ngày thứ hai sau khi nhận được mệnh lệnh, Tô Dương dẫn theo hai người Vân Thục Doanh và Hạ Na đi gặp hoàng thất Vu Vân quốc, tạm biệt Hoàng Đế Vu Vân quốc.
Vu Vân quốc vẫn chưa hoàn toàn gắn bó mật thiết với Bát Bảo Trai, nhưng Bát Bảo Trai có sức ảnh hưởng rất lớn trong Vu Vân quốc, cộng thêm hai bên sống chung với nhau có thể xem là rất tốt, nên lúc rời đi vẫn phải đến tạm biệt một tiếng.
Tô Dương cũng muốn mượn cơ hội này rải tin tức hắn rời đi ra ngoài.
Sau trận đánh ở Tử Vân thành, lần này hoàng thất Vu Vân quốc càng thêm coi trọng Tô Dương, bọn họ đối đãi với Tô Dương như đối đãi với một Thần cấp trung phẩm cường giả, Hoàng Đế Vu Vân quốc cũng nâng cốc nói cười vui vẻ với hắn.