Vân Thục Doanh nói đơn giản chuyện của Vân quốc Liên Bang cho Tô Dương nghe, Tô Dương liền hiểu ra.
Hiện tại, Vân quốc Liên Bang vẫn đang ở trong trạng thái nửa khép kín, không cho Bát Bảo Trai tiến vào trong đất nước. Các cao tầng Liên Bang vẫn đang kéo dài việc đàm phán với Bát Bảo Trai, người phụ trách việc đàm phán là Trần Thiên Vũ đã hơi không kiên nhẫn nổi, bắt đầu tố cáo một vài chuyện với Bát Bảo Trai.
Chuyện này được đưa tới chỗ Long trưởng lão, Long trưởng lão mới đặc biệt hỏi Vân Thục Doanh tình huống của Vân quốc Liên Bang một chút. Dù sao, làm việc với Vân quốc Liên Bang lúc đầu cũng là Vân Thục Doanh, sau này Vân Thục Doanh rời khỏi Thanh Loan quốc mới giao chuyện đàm phán lại cho Trần Thiên Vũ.
- Thì ra là như vậy.
Tô Dương giả vờ không thèm để ý, cười cười.
Vân Thục Doanh thấp giọng nói:
- Long trưởng lão, Vân quốc Liên Bang chỉ là một quốc gia nhỏ may mắn thôi. Bọn họ mới vừa từ trong tiểu thế giới qua đây, không nói tới đất đai nhỏ hẹp, hung thú nhỏ yếu, quan trọng là không có gì đặc sắc cả, cho dù Bát Bảo Trai chúng ta vào đó cũng không được lợi nhuận gì, nói không chừng còn lỗ vốn nữa!
Long trưởng lão:
- Nhưng đây cũng không phải là lý do trì hoãn!
Vân Thục Doanh bĩu môi nói:
- Ta thấy do chính bản thân Trần Thiên Vũ kia không có năng lực giải quyết vấn đề, nên mới cầu viện tổng bộ.
Vân Thục Doanh trực tiếp biểu đạt bất mãn về Trần Thiên Vũ, tiến hành nghi vấn năng lực của hắn!
Long trưởng lão có chút dở khóc dở cười:
- Xem như ta đã hiểu rồi, ngươi là đứng về phía Vân quốc Liên Bang đúng không?
- Dĩ nhiên không phải!
Vân Thục Doanh nói rằng.
- Ta từng tiếp xúc với người của Vân quốc Liên Bang rồi, quả thực không tệ, chỉ là đầu óc không được nhanh nhạy lắm. Bọn họ cũng có hai vị Thần cấp Ngự Thú Sư, mà kẻ địch hiện nay của chúng ta là Thần Long Thương Hội, không thích hợp phái người đi đối phó một quốc gia nhỏ, chúng ta có thể để cho Trần Thiên Vũ tiếp tục nói chuyện. Huống chỉ chúng ta tiến vào Vân quốc Liên Bang là chuyện lâu dài, không nên nhất thời gấp gáp làm gì.
Tô Dương và Hạ Na đều nhìn Vân Thục Doanh, có chút kinh ngạc. Hai người đang không biết nên dùng lập trường gì để mở miệng, không nghĩ tới Vân Thục Doanh đã trực tiếp nói giúp cho Vân quốc Liên Bang.
- Hai vị Thần cấp Ngự Thú Sư? ở đâu ra hai vị?
- Là Tô tướng quân cùng Giai Tư nha!
- Không phải Tô tướng quân kia... đã chết rồi sao?
- Chỉ là mất tích thôi!
Vân Thục Doanh nói tiếp:
- Chúng ta cũng đâu nhìn thấy thi thể của hắn, đúng không?
- Haizzz!
Long trưởng lão bất đắc dĩ hít sâu một hơi, nói:
- Thục Doanh, thằng nhóc họ Tô kia chắc chắn đã chết rồi!
- Chẳng phải nói người thần bí nào đó đã giết chết con Lam Bì quỷ kia rồi sao? Nói không chừng Tô tướng quân đã chạy trốn?
Long trưởng lão:
- Đây chỉ là suy nghĩ từ một phía của ngươi.
Vân Thục Doanh cười cười nói:
- Nhỡ đâu là thật thì sao?
Kỳ thật, đúng là Vân Thục Doanh cũng không ôm hi vọng gì vào chuyện Tô Dương còn sống.
- Không có nhỡ đâu gì cả, cho dù hắn không bị con Lam Ma kia giết chết, thì cũng có thể đã bị người khác diệt khẩu!
- Ai nha! Long trưởng lão, cho chút thể diện thôi mài!
Vân Thục Doanh nói rằng:
- Nếu không nhờ có Tô Dương đoạn hậu, ta đã không về được.
Chờ một thời gian nữa chúng ta rảnh tay rồi, ta sẽ tự mình đến Vân quốc Liên Bang đàm phán, nhất định Giai Tư tướng quân kia sẽ cho chúng ta thể diện.
Long trưởng lão do dự một chút, nhìn về phía Tô Dương:
- Trần Phong trưởng lão, ngươi thấy thế nào?
- Ta cảm thấy, chúng ta tập trung lực lượng đối phó với Thần Long Thương Hội kia vẫn tốt hơn.
Tô Dương nói thật:
- Thần Long Thương Hội đưa ra nhiều lực lượng như vậy, lại tay trắng trở về, chắc chắn lúc này bọn họ đang rất tức giận, chúng ta không cần phải phái Thần cấp Ngự Thú Sư đi mạo hiểm tính mạng chỉ để đối phó một quốc gia nhỏ. Chuyện này tuyệt đối không có lời!