Thủy Lam Tinh đi tới Ngự Thú sư đại thế giới, dựa vào cái gì tiểu thế giới Địa Ngục Huyết Đằng Hoa, không thể tới thế giới này?
Tô Dương cùng Địa Ngục Huyết Đằng Hoa trao đổi một cái, rồi triệu hoán hình thái người của nàng ra. Nếu như bản thể của Địa Ngục Huyết Đằng Hoa xuất hiện, không cần nó làm cái gì thì Tử Vân thành cũng bị đè sập.
Hình thái người của Huyết Ly vẫn giống như trước, là thiếu nữ huyết phát, huyết mâu yêu diễm mà mỹ lệ.
- Chủ nhân, có chuyện gì không?
Ngữ khí vẫn lạnh lùng như vậy, còn có chút cao lãnh.
- Ngươi xem cái này!
Tô Dương chỉ chỉ bình thuỷ tinh trên bàn.
- Cái này...
Huyết Ly hơi có chút động dung.
Nó đi tới trước bình thuỷ tinh, mở nắp ra, muốn thò tay đem đoạn dây leo Thần cấp vớt lên, Tô Dương nhanh chóng ngăn lại nó. Huyết Ly cau mày, nhìn chằm chằm Tô Dương, hơi nghi hoặc.
- Không nên dùng tay!
Tô Dương sử dụng Niệm Động Lực của Thất Thải Mê Huyễn Điệp, đoạn dây leo kia từ trong lọ thủy tinh trồi lên, rơi vào trong tay Huyết Ly,
- Thò tay vào, rượu bên trong sao mà uống được nữa!
Hạ Na ngồi ở bên cạnh đỡ trán nói:
- Đoạn dây leo này vẫn có thể động, đối với ngươi có trợ giúp sao?
Tô Dương rất bội phục sinh mệnh lực của Địa Ngục Huyết Đằng Hoa, bản thể đã sớm chết rồi, một đoạn dây leo bị ngâm mình ở trong rượu mấy năm thế mà vẫn còn có thể động... Sinh mệnh lực mạnh đến biến thái.
- Ta xem một chút!
Tay Huyết Ly biến ra một sợi dây leo nhỏ, đâm đâm vào thứ trên tay... Huyết Ly nhắm mắt lại, dường như đang suy nghĩ gì. Đoạn đây leo trên tay cũng rất nhanh thì héo rũ.
- Như thế nào rồi?
- Nhớ lại một ít, còn có một ít tin tức sau khi ta rời khỏi.
- Nhớ ra cái gì rồi sao?
Tô Dương hiếu kỳ.
Năm đó, lúc hắn nhặt được Địa Ngục Huyết Đằng Hoa, ký ức của nó cũng có chút không được đầy đủ. Hủy diệt thế giới, bị thế giới oán hận nguyền rủa. Vì tìm kiếm những sinh linh khác, vì tránh thoát ràng buộc của thế giới, thực lực nó không chỉ bị giảm mạnh, ngay cả căn cơ đều bị phá hủy. Nếu như không gặp được Tô Dương, nó đời này phỏng chừng cũng đừng nghĩ một lần nữa trở thành Thần Thú.
Huyết Ly nhìn Tô Dương chậm rãi nói:
- Sau khi ta rời khỏi, còn có mấy bụi dây leo Thần cấp còn sống, thế giới tuy bị nghiền nát, nhưng kỳ thực khu vực sinh trưởng của hai bụi cây này đã sáp nhập vào Ngự Thú sư đại thế giới...
- Vậy trước khi thế giới bị nghiền nát thì sao?
- Trí nhớ trước đó, ta không nhớ rõ!
Huyết Ly âm u than thở.
- Ta được sáng tạo ra trên thế giới, thế giới cũng chỉ có ta...
- Tâm tình rất khó chịu sao?
Trên người mang theo Thất Thải Mê Huyễn Điệp, Tô Dương có thể rõ ràng cảm nhận được tâm tình của Huyết Ly. Đó là một loại cảm giác cô tịch vô biên.
- Có chút khó chịu!
Bụi cây Thần cấp Địa Ngục Huyết Đằng Hoa kia quả thật là một phần của sinh linh được sinh ra sau khi thế giới bị hủy diệt.
Trước khi thế giới hủy diệt, trong trí nhớ của nó đều là "Chơi đùa " cùng Huyết Ly, làm Huyết Ly nhớ tới, năm đó chính mình cùng một đám khôi lỗi chơi mấy vạn năm...
Tô Dương đem Huyết Ly kéo vào trong lòng, Huyết Ly hơi chống đẩy một cái, rồi không cử động nữa. Ôm Huyết Ly ngồi vào ghế, Tô Dương nhẹ giọng nói:
- Nếu như ngươi muốn, chỉ cần không bạo lộ bản thể, tùy thời đều có thể đi ra chơi, chúng ta là đồng đội, là người nhà, về sau còn muốn vĩnh viễn ở chung với nhau, không nên cảm thấy cô đơn, chúng ta vẫn luôn ở bên ngươi.
Huyết Ly ngồi trong lòng Tô Dương, nhẹ nhàng ừ một tiếng.
Nó cũng không nói gì nữa chỉ là trở tay ôm lấy Tô Dương. Trong cơ thể bé nhỏ xinh đẹp của nó, vô số dây leo màu đỏ nhỏ như ngón út thò ra, gắt gao buộc chặt Tô Dương, đem Tô Dương buộc chung một chỗ với nó. Cổ lực lượng này dường như muốn đem Tô Dương hòa tan vào thân thể.