Long trưởng lão khẽ cắn môi:
- Trần Phong, Trứng Thần cấp trung phẩm hung thú đã rất trân quý, đây là thứ mà Thần cấp hạ phẩm Ngự Thú Sư đều tha thiết ước mơ! Long trưởng lão hẳn còn chưa biết thực lực Tô Dương.
- Hết rồi ư?
Long trưởng lão thấy Tô Dương bất mãn thì nghĩ tới mấy con Thần Thú lợi hại kia mới hiểu. Hắn suy đoán sủng thú Tô Dương có tiềm lực Thần cấp trung phẩm!
- Nếu như ngươi còn có yêu cầu thì cứ nói, ta sẽ xin hội trưởng để lão nhân gia quyết định, trứng Thần cấp trung phẩm đã là quyền hạn lớn nhất của ta rồi.
- Ta gia nhập vào Bát Bảo Trai cũng chỉ đối phó Thần Long Thương Hội, còn lại nhiệm vụ ta có thể tự do lựa chọn nhận hay không nhận, được chứ?
- Được, hội trưởng đã đề cập với ta, mục tiêu của ngươi vẫn là Thần Long Thương Hội!
Tô Dương lại hỏi:
- Chiến lợi phẩm phân phối thế nào?
Trước làm rõ ràng một số chuyện trọng yếu, tránh khỏi về sau cãi cọ.
- Dựa theo công lao, ngươi ra tay có thể chọn trước chiến lợi phẩm!
- Cũng được!
Tô Dương không có ý kiến gì. Ra sức bao nhiêu cầm thù lao bấy nhiêu, hắn không phản đối! Hắn cũng không thích chèn ép người khác!
- Vậy ngươi đồng ý chứ?
- Đồng ý!
Long trưởng lão thở phào một hơi.
Hắn biết hội trưởng Đàm Minh rất trọng thị Tô Dương, chính hắn cũng thế. Trong các Thần cấp hạ phẩm Ngự Thú Sư, Tô Dương thực lực đứng đầu, không biết mạnh hơn Vân Thục Doanh bao nhiêu! Có thể thuyết phục Trần Phong gia nhập vào Bát Bảo Trai thành công, hắn cũng rất vui.
- Trần Phong, chúc mừng ngươi, ngươi đã có lựa chọn sáng suốt nhất!
“Cũng chúc mừng có thể mời được ta gia nhập vào Bát Bảo Trai..."
Tô Dương âm thầm nói. Hắn không phải nói khoác mà không biết ngượng mà hắn rất có lòng tin đối với thực lực cùng năng lực của mình!
- Ngươi đi về trước đi!
Long trưởng lão cười nói:
- Ngày mai ta sẽ bảo Vân Thục Doanh dẫn ngươi đến Bát Bảo thành, đến lúc đó ta sẽ giới thiệu ngươi với các trưởng lão.
- Được rồi!
Tô Dương nói:
- Trứng Thần Thú kia đâu?
Hắn sẽ không quên đâu, hắn không dùng thì có thể cho Liễu Mộng Vân, Hạ Na, Giai Tư nha! Bồi dưỡng trứng Thần Thú sẽ tiết kiệm thiên phú cùng cơ hội giác tỉnh!
- Ngươi muốn Thần Thú thuộc tính gì?
- Thời gian!
- Khụ khụ khụ!
Long trưởng lão đều bị sặc.
- Không có sao?
- Nếu có thuộc tính thời gian, ngươi cảm thấy sẽ giữ lại cho ngươi sao? Món đồ kia ta cũng chưa từng thấy!
- Thế có để ta tự chọn được không?
Tô Dương tin vào mắt nhìn của mình, chọn cũng phải chọn ra tinh phẩm. Sủng thú thêm một cái thiên phú có thể tiết kiệm rất nhiều tài nguyên. Tô Dương có rất nhiều sủng thú, quá tiêu hao điểm thiên phú cùng cơ hội giác tỉnh, là người đàn ông đã có gia đình, hắn có thể bớt thì bớt!
- Điều này cần được báo cáo!
- Vậy báo cáo thôi!
Long trưởng lão khẽ nói:
- Có báo cáo cũng phải chờ một thời gian mới có thể cho ngươi Chờ một thời gian là bao lâu, Long trưởng lão không có nhiều lời!
- Là bao lâu?
- Ngươi biết đấy, trứng Thần Thú rất trân quý!
- Ta cần một thời gian chính xác!
Hắn biết Bát Bảo Trai lo lắng, sợ hắn cầm trứng Thần Thú bỏ chạy, nhưng hắn cũng lo lắng Bát Bảo Trai chỉ ra điều kiện ảo thôi.
- Được rồi! Ta sẽ giúp ngươi hỏi rõ!
- Sau đó nói cho ta biết làm sao bắt được chứ?
- Được!
Long trưởng lão gật đầu, hắn cũng hiểu ý Tô Dương.
Bàn xong xuôi, Long trưởng lão liền nghĩ tới đồ đệ Tô Dương:
- Đúng rồi, đệ tử kia của ngươi cũng gia nhập vào à!
- Nàng đi theo ta!
Tô Dương nói:
- Ta làm việc cùng với nàng từ trước đây, chúng ta rất ăn ý!
- Vậy được rồi!