Hạ Na khéo léo nhét trái cây vào trong miệng Tô Dương.
Trái cây vào miệng, nước quả ngọt ngào, hương vị thơm ngon tràn ngập đầu lưỡi.
Tô Dương nuốt quả xuống, híp mắt nói:
- Không nên quỵt nợ, nếu không sư phụ là ta đây sẽ phải dạy dỗ lại ngươi đạo lý làm người!
Tô Dương đã nhập vai vào vai trò “Sư phụ” !
- A ~ sư phụ!
Hạ Na làm nũng nói.
- Vô dụng!
- Hừi "Keng! Phát nhiệm vụ khiêu chiến: Tiêu diệt toàn bộ kẻ địch Thần Long Thương Hội đến xâm lược!"
"Keng! Phần thưởng: Năm tấm thẻ phục chế thiên phú sủng thú, năm quyển trục khế ước cưỡng chế sủng thú, 20 điểm thiên phú, hai tấm thẻ thăng cấp cho Thần cấp sủng thú.....
Tô Dương vừa nghe được nhiệm vụ này, lập tức sắc mặt trở nên nghiêm túc.
Phần thưởng phong phú chưa từng có, có thể nói là số một từ trước đến giờ!
Thế nhưng, nội tâm Tô Dương không hề kích động, mà là lãnh tĩnh cực kỳ.
Phần thưởng này, không bình thường!
Rất không bình thường!
Phần thưởng của Hệ thống bồi dưỡng sủng thú hầu như đều có liên quan đến độ khó. Nói như vậy, độ khó càng cao thì phần thưởng càng phong phú.
Với phần thưởng Hệ thống đưa ra lúc này, nếu Tô Dương đạt được, hắn sẽ có thể trở thành Thần cấp thượng phẩm Ngự Thú Sư trong thời gian ngắn.
- Trần trưởng giả, làm sao vậy?
Vân Thục Doanh nhỏ giọng hỏi.
- Có gì không đúng sao?
- Ta có một dự cảm không quá tốt!
- Không ổn?
Sắc mặt Hạ Na cũng nghiêm túc theo.
- Các ngươi đều nghiêm túc như vậy làm gì?
Vân Thục Doanh dở khóc dở cười nói.
- Có cần phải như vậy không? Chỉ là cảm giác thôi mà?
Hạ Na nghiêm túc nói:
- Cảm giác của sư phụ ta luôn rất nhạy bén!
- ỒI Vân Thục Doanh cũng hơi chăm chú, vì nàng thật sự tin vào giác quan thứ sáu trong truyền thuyết, huống chỉ thế giới này còn có rất nhiều sức mạnh và các loại hung thú thần kỳ.
Tô Dương nhắc nhở:
- Cần phải cẩn thận một chút.
- Ừm!
Hai nàng gật đầu.
Tô Dương trao đổi với Đại Địa Bạo Hùng trong cơ thể.
Kỳ thật, vào thời điểm chuẩn bị phục kích Thần Long Thương Hội lần nữa, Tô Dương đã chọn mang Đại Địa Bạo Hùng ở trong người.
Một ngày, khi đang trong giấc ngủ say, Tô Dương bị một cảm giác tim đập nhanh đánh thức. Hắn nhẹ nhàng ngồi dậy, ôm lấy vị trí trái tim.
"Cảm nhận được sao?"
"Cảm nhận được, chủ nhân!"
Đại Địa Bạo Hùng nói.
"Trước nay chưa từng xuất hiện cảm giác tim đập nhanh có thể là vì chủ nhân đã điều chỉnh qua, và rất có thể kẻ địch lần này rất mạnh, thậm chí mức độ uy hiếp còn lớn hơn cả Thú Thần lần trước nhiều lắm!"
"Ừm!"
Đại Địa Bạo Hùng nói:
"Muốn chiến đấu không?"
Tô Dương trầm ngâm một một lúc lâu:
"Không muốn!"
"Đã hiểu, chủ nhân!"
"Ta không muốn tổn thất bất kì một ai trong các ngươi!"
Tô Dương xoa nhẹ vị trí trái tim.
"Lần này, Vân Thục Doanh và Đại trưởng lão đã xem nhẹ Thần Long Thương Hội, có lẽ kế hoạch đã bị đối phương phát hiện ra, nói không chừng đang có Thần cấp thượng phẩm Ngự Thú Sư ở đó chờ chúng ta."
Quả thực Hư Không Du Linh rất cường đại, nhưng kể từ khi đi đến Ngự Thú Sư đại thế giới, Tô Dương liền phát hiện Không Gian hệ Thần Thú cũng không thật sự là vô địch trong chạy trốn.
Phần thưởng đúng là phong phú thật, nhưng phải tốn mạng, đúng không?
Nếu tiếp tục chiến đấu, nói không chừng sẽ tổn thất sủng thú!
Theo Tô Dương, những phần thưởng này tuy phong phú, nhưng đều không sánh được bất kì sủng thú nào của hắn. Mỗi một con sủng thú của hắn đều chứa đựng biết bao tâm huyết!
Lần này đối phương khí thế hùng hổ, có lẽ là bọn họ đã đoán được đám người Tô Dương vẫn chưa rời đi.
"Được rồi... !"