Từ nguyên soái còn chưa biết những thứ Tô Dương đang cất giữ rốt cuộc “cao cấp” đến mức nào.
- Nhiều như vậy, mà còn đều là trứng của Đế cấp hung thú?
Tô Dương vừa bỏ trứng của Đế cấp hung thú ra, lập tức khiến nhà kho dùng để chứa trứng hung thú mà Thanh Loan quốc xây cho Vân quốc Liên Bang trở nên đây ắp.
Vốn dĩ Vân quốc Liên Bang cũng không nghĩ sẽ có nhiều trứng Đế cấp hung thú để cất giữ đến vậy, mà đây mới chỉ là một nửa số trứng Tô Dương có.
- Đều là trứng của Đế cấp hung thú, không có cấp thấp!
- Tô Dương, ngươi đã cướp của Bát Bảo Trai sao?
- Đương nhiên không thể, ngươi quá coi thường Bát Bảo Trai rồi.
- Vậy số trứng hung thú này là thế nào? Cho dù bây giờ ngươi đã là Thần cấp Ngự Thú Sư, sưu tập nhiều thế này cũng đâu dễ dàng?
Tô Dương nói ra nhẹ bằng:
- Giết mấy tên Thần cấp Ngự Thú Sư là có thôi!
Giọng điệu kia cứ như Thần cấp Ngự Thú Sư là gà lên mâm...
Từ nguyên soái không biết phải nói tiếp thế nào. Bây giờ hắn mới chỉ là Hoàng cấp Ngự Thú Sư, đã vậy hắn đột phá được đến Hoàng cấp là nhờ có Hạ Na.
- Phân phát số trứng của Đế cấp hung thú này thế nào đây?
- Dựa theo chiến công và thiên phú để phân chia.
Tô Dương suy nghĩ một chút, nói tiếp:
- Cố gắng phân phát toàn bộ số trứng Đế cấp hung thú này ra ngoài, giữ ở trong kho cũng không làm được gì.
~ Ta nghe theo ngươi!
Tán gẫu thêm một hồi với Từ nguyên soái, thấy sắc trời không còn sớm, Tô Dương bèn nói lời tạm biệt.
Về đến nhà, Tô Dương liền nhìn thấy Tần Tiểu Tiểu mới vừa tan làm về nhà.
- Phu quân!
Nàng vui vẻ nói.
- Ưm! Ổ trước mặt mọi người, Tần Tiểu Tiểu trực tiếp nhào vào trong lòng Tô Dương.
Giai Tư len lén nhìn Liễu Mộng Vân, nhưng không thấy trên mặt nàng có bất kì biểu tình gì.
Tần Tiểu Tiểu ai oán nói:
- Phu quân, rốt cuộc ngươi đã trở về?
- Trở về!
- Có thể ở lại bao lâu?
- Ăn cơm tối xong liền đi về!
- Không thể ở lại qua đêm sao?
Ặc!
Hình như cũng không phải là không được...
- Vậy thì ở lại một đêm.
- Ừm!
Lúc ăn cơm, Tần Tiểu Tiểu thân mật âu yếm Tô Dương, còn không ngừng gắp thức ăn cho Tô Dương, hỏi han hắn ân cần khiến một kẻ độc thân như Giai Tư cũng cảm thấy có chút đố kị.
Lúc này, nàng không khỏi bội phục Liễu Mộng Vân.
Liễu Mộng Vân quản lý biểu tình rất tốt, nàng không hề thấy Liễu Mộng Vân có chút không kiên nhẫn nào, mà chỉ chậm rãi cho mình và đứa nhỏ ăn.
Tô Dương cũng sẽ gắp cho Liễu Mộng Vân vài miếng thịt:
- Bồi bổ nhiều một chút.
Liễu Mộng Vân trợn mắt nói với Tô Dương:
- Còn bổ nữa thì tròn vo mất!
Quả thực gần đây Liễu Mộng Vân có hơi mập lên một chút. Nàng kiên trì muốn dùng sữa mẹ nuôi con, nên mỗi ngày đều ăn nhiều hơn trước đây, còn toàn là những thứ có dinh dưỡng, cộng thêm không phải chiến đấu kịch liệt nữa, trong hai tháng này nàng đã mập ra không ít, sắc mặt càng thêm hồng hào.
Thoạt nhìn, khí sắc rất không tệ.
Tuy Liễu Mộng Vân có hơi mập lên, nhưng lại mập vừa đủ, loại phong tình chín muồi này khiến cho nàng hoàn toàn khác biệt với Hạ Na và Tần Tiểu Tiểu!
Tô Dương nhìn chằm chằm vẻ mặt vẫn luôn nghiêm túc của Liễu Mộng Vân, trong lòng đột nhiên cảm thấy nóng bừng.
- Nhìn chằm chằm ta làm gì?
- Vì ngươi đẹp mắt thôi!
- Lo ăn cơm đi.
Tần Tiểu Tiểu nhỏ giọng hỏi:
- Phu quân, ta không đẹp mắt sao?
- Có chứ, ngươi cũng rất đẹp.
Tô Dương rất sợ bữa cơm gia đình ấm áp này trở thành Tu La tràng.
Sau buổi cơm tối, Tô Dương ngồi trên ghế sa lon trong đại sảnh, hưởng thụ Tần Tiểu Tiểu xoa bóp.
- Tiểu Tiểu, nghe nói gần đây ngươi đi làm giáo viên?
- Ừm!