Hoa của nó có thể dùng để tinh luyện nước hoa, còn có thể dùng để làm bánh ngọt, chưng cất rượu, rất nhiều công dụng. Hàng năm đến mùa hoa nở, các tiểu hài tử đều sẽ hái hoa đem bán lấy tiền.
Hoa có chút giống hoa hồng trước kia của Vân quốc Liên Bang.
Có điều Tô Dương bọn họ tới Tử Vân thành là lúc mùa xuân mới vừa kết thúc, không thể thấy được Tử Vân hoa trứ danh của Tử Vân thành.
Vân Thục Doanh mang theo bọn họ tiến vào Bát Bảo Trai, trên đường không có đụng tới bất kỳ ngăn trở nào. Rất nhanh Tô Dương liền gặp được người tọa trấn Vu Vân thành, Vân Thiên Ngân.
Vân Thiên Ngân mày trắng tóc bạc, có điều thoạt nhìn cũng không thấy già. Vóc người hắn khôi ngô, sắc mặt hồng nhuận, trông rất khỏe mạnh. Chắc là do thân thể khôi phục, nhưng sủng thú chủ chiến đã tử vong, dẫn đến sức chiến đấu giảm mạnh.
Nhưng mà là Thần cấp trung phẩm Ngự Thú Sư dù Thần Thú trung phẩm duy nhất trên tay chết trận, nhưng hẳn còn có hạ phẩm.
- Thục Doanh, đã lâu không gặp, các ngươi sao lại tới đây?
Vân Thiên ngân tò mò đánh giá Tô Dương cùng Hạ Na.
- Đây là mệnh lệnh của Long trưởng lão!
Vân Thục Doanh đem lá thư do Long trưởng lão tự tay viết giao cho Vân Thiên Ngân.
- Nhìn xong lão tổ ngươi liền hiểu.
Vân Thục Doanh từng nói qua, Vân Thiên Ngân là tằng tổ của nàng. Nhưng là họ hàng xa nên Vân Thục Doanh liền thẳng thắn gọi Vân Thiên Ngân là lão tổ. Trong mấy vị Thần cấp Ngự Thú Sư của Vân gia, thì Vân Thục Doanh có bối phận nhỏ nhất. Xưng hô với mấy vị Thần cấp Ngự Thú Sư còn lại của Vân gia là lão tổ, cũng không có gì sai.
Sau khi đến Ngự Thú sư đại thế giới, Tô Dương mới phát hiện, thế lực các gia tộc ở Ngự Thú sư đại thế giới còn mạnh hơn Vân quốc Liên Bang nhiều.
Phổ thông Ngự Thú Sư muốn trở thành Thần cấp Ngự Thú Sư, nếu như không có thiên phú kinh người, không có khí vận nghịch thiên, là rất khó trở thành Thần cấp Ngự Thú Sư. Đến cả các Thần cấp Ngự Thú Sư mà Tô Dương từng tiếp xúc, hầu như phía sau mỗi người đều có thế lực chống đỡ.
Đơn giản mà nói, chính là giai cấp hóa nghiêm trọng.
Đa số tài nguyên trân quý cùng tri thức đều do các đại thế lực nắm giữ. Phổ thông Ngự Thú Sư muốn có được tài nguyên, chỉ có thể liều mạng mới có được. Nhưng đối với Ngự Thú Sư con cháu thế gia, nhất là có các thế lực lớn ủng hộ mà nói, muốn có được tài nguyên cũng không cần phải thi đấu hay mạo hiểm gì.
Về sau, nếu như Vân quốc Liên Bang tiếp tục phát triển tiếp, sớm muộn gì cũng sẽ giống vậy. Dù hiện tại, một vài gia tộc cũng tương đối mạnh, chỉ là sẽ không khoa trương như các gia tộc của Ngự Thú sư đại thế giới.
Đương nhiên, Tô Dương không có ý định thay đổi loại tình thế này. Cái này dù sao cũng là một hướng phát triển. Trừ phi hắn nguyện ý làm chuyện tốt... Chuyên đi giúp đỡ những Ngự Thú Sư xuất thân bình dân kia. Nhưng Tô Dương cũng không có ý định quản nhiều như vậy. Có thứ tốt, hắn đương nhiên phải giữ lại cho người trong nhà.
Đây chính là nhân tính.
- Thì ra là vậy!
Xem xong thư, Vân Thiên Ngân tò mò quan sát Tô Dương, khách khí nói:
- Trần trưởng lão, vậy tiếp theo liền làm phiền ngươi!
Có vẻ Long trưởng lão đã tiết lộ thực lực của Tô Dương. Có điều cũng chỉ một chút, không nhiều.
Long trưởng lão cũng đã dặn dò Vân Thục Doanh, để nàng không đem việc Tô Dương giết Linh trưởng lão tiết lộ ra ngoài.
Tô Dương cười nói:
- Chúng ta cùng nhau nỗ lực, cùng nhau nỗ lực!
- Vậy hôm nay ta thiết yến đón gió tẩy trần cho ngươi!
Nói là thiết yến, có điều trong buổi tiệc, hoàng thất của Vu Vân quốc cũng xuất hiện. Vân Thục Doanh đơn giản giới thiệu hai người cho Tô Dương. Một vị là hoàng đế Vu Vân quốc, Vân Từ Phong, Đế cấp cực phẩm Ngự Thú Sư, là hậu bối của Vân Thục Doanh. Một vị là trưởng lão của Vu Vân quốc, Vân Hạo Hùng, Thần cấp hạ phẩm Ngự Thú Sư.
Vị này niên kỷ lớn hơn rất nhiều, gương mặt tang thương, so với Vân Thiên Ngân thì bối phận còn lớn hơn một ít. Bọn họ nghe nói trưởng lão Bát Bảo Trai qua đây, đặc biệt tới gặp Tô Dương.
Trong hoàng tộc của Vu Vân quốc thì có hai vị Thần cấp Ngự Thú Sư gia nhập vào Bát Bảo Trai, ở Bát Bảo Trai rất có thế lực, quan hệ đôi bên tự nhiên rất tốt.