Nhưng Tô Dương cũng không để ý, dù sao hắn thân phận không rõ, còn ngay lúc nhạy cảm này tiếp cận Bát Bảo Trai.họ cảnh giác hắn là lẽ đương nhiên.
Trời tối hẳn, Long trưởng lão ở lại Bát Bảo Trai, còn Vân Thục Doanh dẫn Tô Dương cùng Hạ Na đi nghỉ ngơi thăm thú một tòa lâu các tinh xảo được an bài cho bọn họ.
Vân Thục Doanh cười nói:
- Ta ở đối diện các ngươi, có gì cần có thể gọi ta.
- Được!
Ngồi hai phút, Vân Thục Doanh thức thời ly khai, Trở lại đình viện, đứng trên ban công, Vân Thục Doanh liền có thể nhìn ngay sang giường lớn phòng ngủ chính nơi lầu đối diện nơi Tô Dương ở. Hai tòa lầu này, bình thường không có ai ở nhưng đều có người hầu quét tước, thông gió mỗi ngày.
Đây không coi như giám thị, do thiết kế phòng vốn vậy, đóng của kéo rèm là xong.
Liếc sang đối diện, nàng hơi nhíu mày, suy nghĩ:
"Tên Trần Phong này, ta cảm thấy có chút quen thuộc."
Suy tư một hồi nghĩ mãi không ra, Vân Thục Doanh tự nhủ:
“Chắc là ảo giác."
Nàng từng gặp một người rõ ràng là xa lạ lại làm cho nàng cảm giác có chút quen thuộc nhưng sau khi điều tra một hồi, đối phương thật đúng là người dưng!
Nàng liền đi tắm, thay áo chuẩn bị ngủ.
khi Vân Thục Doanh đi tới định đóng cửa sổ, liền chú ý thấy phía đối diện, Trần Phong đã nằm trên giường. Đệ tử hắn, Liễu Na cũng mặc áo ngủ, đi tới trước cửa sổ. Nàng hướng Vân Thục Doanh mỉm cười, xem như là chào hỏi.
Vân Thục Doanh lịch sự gật đầu.
Nàng đương nhiên biết, Giản trưởng lão cùng Long trưởng lão coi trọng bọn họ.
Sau đó Liễu Na liền đóng cửa, kéo rèm.
Chưa đến một giây đồng hồ, cả tòa lầu đối diện đèn đóm tắt hết, đen như mực. Vân Thục Doanh đứng tại chỗ, sửng sốt:
“Sao Liễu Na lại mặc đồ ngủ ở phòng Trần Phong? Vì cớ gì tắt đèn nhanh như vậy?"
Rất nhanh, nàng kịp phản ứng.
Hai người này ngủ cùng phòng!
Đúng thật biết chơi!
Vân Thục Doanh yên lặng đóng cửa sổ, nằm trên giường, nhịn không được suy nghĩ đôi thầy trò kia đang làm gì... miên man, nàng nhớ tới Tô Dương, thở dài khe khẽ.
Trên mái nhà Bát Bảo Trai, Long trưởng lão nhìn hướng tòa lầu Tô Dương ở, một mảnh yên tĩnh. Đến nửa đêm, Giản trưởng lão xuất hiện ở bên cạnh hắn.
- Giả Long, ngươi thấy thế nào?
- Chắc có thể lợi dụng được!
Long trưởng lão thấp giọng nói.
- Bọn họ thoạt nhìn không giống gian tế.
- Cũng phải!
Giản trưởng lão gật đầu.
- Nào có gian tế hành sự ngang nhiên như thế? Đối phương cũng rất có thành ý, chỉ cần Bát Bảo Trai chúng ta trợ giúp. Nếu lợi dụng tốt, coi như là một viên cờ hay.
- Đúng vậy.
Long trưởng lão cũng tán thành ý tưởng của Giản trưởng lão.
- Nhưng vẫn phải thử một chút.
- Ừm!
Giản lão đồng ý.
- Đúng rồi, tình trạng của Đại trưởng lão thế nào rồi?
Giản trưởng lão bất đắc dĩ nói:
- Đoán chừng không căng được bao lâu.
Long trưởng lão lo lắng nói:
- Hội trưởng có hi vọng sao?
- Một từ thôi, khó!
Giản trưởng lão nói:
- Hội trưởng ít tuổi hơn Đại trưởng lão, nhưng cũng chỉ là Thần cấp trung phẩm, hắn cũng đến thọ mệnh cực hạn rồi.
Long trưởng lão hạ giọng:
~ Ta hoài nghi, Thần Long Thương Hội chính là chiếm được tin tức này, mới cố ý kiếm cớ xuống tay với chúng ta!
- Các ngươi thật không có tìm được Tịch Diệt Phượng Hoàng?
- Tất nhiên là không!
Long trưởng lão bị hoài nghi, giọng có chút phẫn nộ.
- Hiện tại ta có thể cho các ngươi kiểm tra, Vân Thục Doanh còn bị Thần Long Thương Hội đuổi giết, suýt chút bỏ mạng.
- Còn Vân Thục Doanh?