Dì Trần năm nay hơn bốn mươi tuổi, thân thể cường tráng, hơi có chút phúc hậu, giúp hài tử tắm, thay tã đều rất lưu loát. Tô Dương cùng Liễu Mộng Vân đều rất thoả mãn. Việc chăm sóc hài tử, đối với Tô Dương cùng Liễu Mộng Vân mà nói, cũng không khổ cực. Bọn họ chỉ là thiếu kinh nghiệm.
Có bác sĩ Lý cùng dì Trần giúp chiếu cố hài tử. Bọn họ cũng thả lỏng hơn nhiều, nhiệm vụ chủ yếu của Liễu Mộng Vân là cho hài tử bú sữa...
Viện Khoa Học Hoa Chân đã chứng minh, nữ tính thực lực càng mạnh, dinh dưỡng bên trong sữa càng phong phú. Uống nhiều sữa mẹ đối với sự phát triển của khỏe mạnh hài tử, vô cùng hữu ích. Giống Liễu Mộng Vân là Thần cấp Ngự Thú Sư thì sữa của nàng tự nhiên là có thể gặp không thể cầu. Tô Dương lúc "Chiếu cố" Liễu Mộng Vân, rảnh rỗi cũng uống ké một tí.
Hắn thế này cũng chưa tính là quá đáng đâu. Nữ nhân Tần Tiểu Tiểu kia, cũng xin Liễu Mộng Vân uống một ngụm. Đối mặt loại yêu cầu này, Liễu Mộng Vân cũng bất đắc dĩ tiếp nhận.
Tô Dương hỏi nàng vì sao, Tần Tiểu Tiểu nói nàng thật tò mò...
Dù sao cách lần cuối uống đã rất lâu rồi, lâu đến nàng đã quên mùi vị như thế nào.
Thuần túy chính là hiếu kỳ Ổ nhà ngồi hơn mười ngày, Liễu Mộng Vân lại có chút không chịu nổi, muốn ra ngoài đi lại một chút. Những lúc thế này, Tô Dương vẫn là chiều theo ý Liễu Mộng Vân, mang theo nàng ra ngoài giải sầu.
Trong lúc liệp sát hung thú, Thất Thải Mê Huyễn Điệp biết được Liễu Mộng Vân sinh hài tử, cũng là vô cùng hiếu kỳ, nói là muốn nhìn hài tử một chút. Tô Dương ngược lại là không phản đối. Sau khi trở về, liền gọi Tiểu Điệp ra, để nó nhìn con trai mình. Không thể không nói, con trai của Tô Dương trắng trẻo mập mạp, lúc an tĩnh rất là đáng yêu. Việc chăm sóc hài tử, hai vợ chồng cũng không có quá phí tâm. Dù sao đã có người có chuyên môn hỗ trợ.
Tiểu Điệp dưới sự dạy dỗ của dì Trần, đem con trai của Tô Dương ôm vào trong ngực, khuôn mặt xinh đẹp tinh xảo dần hiện ra nụ cười ôn nhu.
Có lẽ là do thiên phú, bé con bị Tiểu Điệp ôm vào trong ngực, không khóc không nháo, còn cười vươn tay, chụp vào ngực Tiểu Điệp...
- Chủ nhân, bé con này thật là đáng yêu!
- Ừm!
Tô Dương gật đầu nói tiếp:
- Ngoại trừ lúc tè dầm và buồn ị.
Tô Dương vừa nói như vậy, toàn bộ nhà người đều cười lớn. Dì Trần cũng cười nói:
- Thoạt nhìn tiểu hài tử này rất yêu thích Tiểu Điệp cô nương, lúc ta lần đầu tiên ôm bé, nó còn khóc rất lâu.
Tần Tiểu Tiểu cũng làm chứng nói:
- Ta cũng vậy, vừa mới ôm một cái là khóc!
Tiểu Điệp cười nói:
- Ta có thể giao lưu cùng đứa nhỏ.
Liễu Mộng Vân tò mò nhìn Tiểu Điệp:
- Làm sao giao lưu?
Tiểu Điệp đắc ý nói:
- Dùng linh hồn cùng tâm linh giao lưu.
Rất nhanh, Tô Dương, Liễu Mộng Vân và dì Trần liền phát hiện chỗ tốt của Tiểu Điệp. Tiểu Điệp có sở trường dỗ con đặc biệt.
Chỉ cần hài tử vừa khóc, Tiểu Điệp đều có thể ở trong thời gian cực ngắn biết rõ, bé con muốn làm gì... Liền dì Trần cũng nói, nếu như Tiểu Điệp muốn làm bảo mẫu, không ai có thể so sánh được với nó.
Đối với chuyện này, Tiểu Điệp còn hơi có chút đắc ý, cảm giác mình được đề cao rất nhiều. Lúc này Thất Thải Mê Huyễn Điệp, hoàn toàn quên mất thân phận Thần Thú của mình. Tô Dương chứng kiến cảnh tượng này, cũng cảm thấy có chút buồn cười.
Về phương diện dỗ hài tử Tiểu Điệp quả thật rất sở trường.
Từ ngày theo hắn, Thất Thải Mê Huyễn Điệp cùng em gái Tô Dương chơi đùa, lại cùng Song Sinh Chi Tử Mặc Y vẫn còn trong trứng và Dao Quang tiến hành qua giao lưu, bây giờ còn có thể chăm sóc con trai của Tô Dương. Ô trong đám sủng thú của Tô Dương, Thất Thải Mê Huyễn Điệp tuyệt đối là ôn nhu nhất, kiên trì nhất, cũng có khả năng chiếu cố hài tử nhất.
Lại qua hơn mười ngày, Tô Dương đột nhiên cảm nhận được khí tức của Hạ Na. Hạ Na rất cẩn thận, có điều bởi vì Ách Vận Thần Nha cùng Không Chi Ma Trùng, nàng còn là không khả năng tránh thoát Tô Dương cảm ứng. Từ khi bụng của Liễu Mộng Vân ngày càng lớn, Hạ Na chưa trở về lần nào. Chuyến này đi ra ngoài, trải qua hai tháng.