Chứng kiến Tô Dương một ngụm đã uống cạn sạch một ly trà, hội trưởng Bát Bảo Trai khóe miệng hơi giật giật. Nhưng làm chủ nhân, hắn cũng không tiện nói gì.
Hắn chỉ là nhẹ khẽ nhấp một ngụm trà, đảo mắt ý bảo người hầu châm thêm trà cho Tô Dương. Tô Dương không có chút nào kỳ quái.
Trọng tâm câu chuyện đều còn chưa bắt đầu, nào có đạo lý không châm thêm trà cho khách? Hắn sớm đã có ý nghĩ chiếm tiện nghi từ trước.
Gặp nhà giàu thì nhất định phải làm thịt!
Bỏ qua cơ hội lần này, lần sau không biết chờ tới năm nào tháng nào. Kế tiếp, vị hội trưởng này liền bắt đầu trò chuyện với Tô Dương.
Hỏi ân oán của hắn cùng Thần Long Thương Hội, hỏi cảm quan của hắn đối với Bát Bảo Trai, hỏi một ít quá khứ trước đây của hắn, còn nhắc tới ân oán của Bát Bảo Trai bọn họ cùng Thần Long Thương Hội, đồng thời còn nói về Tịch Diệt Phượng Hoàng...
Đến cuối cùng, hắn còn khen Tô Dương tuổi trẻ tài cao.
Cho là hắn có thiên phú có thể trở thành Thần cấp trung phẩm Ngự Thú Sư.
Vị hội trưởng này vẽ ra một cái bánh mì cỡ lớn cho Tô Dương, nói rằng nếu Tô Dương có thể tiếp tục trợ giúp Bát Bảo Trai đối phó Thần Long Thương Hội, nếu như Tô Dương nguyện ý gia nhập vào Bát Bảo Trai, chỉ cần công lao đầy đủ, Bát Bảo Trai nguyện ý giúp hắn trở thành Thần cấp trung phẩm Ngự Thú Sưt Hàn huyên hơn một giờ, hội trưởng Bát Bảo Trai tiễn Tô Dương rời đi.
Vị hội trưởng này nhìn cốc trà sạch bong trên bàn, nhịn không được lòng đau nhói. Tô Dương ngồi ở đây hơn một giờ mà đã uống đủ lượng trà Giản trưởng lão uống ngàn năm rồi!
- Đại Trưởng Lão, ra đây đi.
- Vâng!
Cửa phòng cách vách bị đẩy ra, thêm một ông lão đi ra.
Vị lão giả này so với hội trưởng Bát Bảo Trai càng thêm già cả, trên mặt mọc đầy vết đồi mồi, đi bộ đều có chút run run rẩy rẩy, ngay cả con mắt cũng đã đục ngầu đi.
Gần đất xa trời, đại nạn buông xuống, chính là khắc họa chân thực nhất về vị đại trưởng lão Bát Bảo Trai này.
Lần này, không cần mệnh lệnh, người hầu cũng đã chủ động tiến tới châm trà. Đại Trưởng Lão thấp giọng hỏi.
- Hội trưởng, ngươi cảm thấy thế nào?
- Tiểu tử này nói nửa thật nửa giả, hắn đích xác xuất thân Dạ Ma quốc, đích xác là Thần cấp Ngự Thú Sư từng lịch lãm qua tiền tuyến, nhưng không gặp qua Tịch Diệt Phượng Hoàng, sau lưng của hắn không có thế lực khác, mục đích tới nơi này, cũng đích xác là vì giúp đỡ chúng ta đối phó Thần Long Thương Hội một tay.
- Thế nhưng hắn giấu giếm thực lực!
- Ồ?
Đại Trưởng Lão ngẩng đầu, nhìn về phía hội trưởng.
- Linh trưởng lão của Thần Long Thương Hội là do tiểu tử này giết!
- Thật không ngờ.
Đại Trưởng Lão cảm thán nói.
- Có thể lấy Thần cấp hạ phẩm Ngự Thú Sư thực lực kích sát Linh trưởng lão của Thần Long Thương Hội, hơn phân nửa sủng thú trên tay hắn chắc chắn có thiên phú Thần cấp, nói không chừng không chỉ có một con.
Đại Trưởng Lão tin tưởng lời hội trưởng Bát Bảo Trai.
Bởi vì hội trưởng Bát Bảo Trai sở hữu một con sủng thú tinh thần hệ Thần cấp thượng phẩm.
Có thể cảm nhận rõ ràng được thiện ý cùng ác ý của đối phương, thậm chí còn có thể cảm giác được đối phương có dối trá hay không.
Loại cảm giác ác ý cùng thiện ý này, phân biệt ở cách nói chuyện của đối phương, trong Bát Bảo Trai chỉ có vẻn vẹn hai, ba người biết được, đều là người hội trưởng Bát Bảo Trai tuyệt đối tin cậy, không có khả năng tiết lộ.
Vừa rồi lúc đang cùng Tô Dương nói chuyện, hội trưởng Bát Bảo Trai đã lợi dụng Thần thú trong cơ thể để kiểm tra lời Tô Dương nói là thật hay giả.
Mấy ngàn năm nay, ngay cả lời dối trá của Thần cấp trung phẩm Ngự Thú Sư cũng không thể giấu diếm được hội trưởng Bát Bảo Trai.
Tô Dương vẻn vẹn chỉ có thực lực Thần cấp hạ phẩm, không có khả năng cảm giác được hành động mờ ám của hội trưởng Bát Bảo Trai, càng không thể nào giấu giếm được con sủng thú tinh thần hệ Thần cấp thượng phẩm.
- Vị Linh trưởng lão kia là Ngự Thú Sư Thần cấp trung phẩm mạnh nhất của Thần Long Thương Hội, thực lực không tôi.