Trong giọng nói Đại Địa Bạo Hùng có chút mất mát, nhưng nó vẫn không có ý kiến gì. Nó và Tô Dương đều giống nhau, tuy rất muốn chiến đấu, nhưng không hề muốn chịu chết!
Hạ Na lật người, cuốn lấy chăn đi, lầm bầm nói:
- Sư phụ, hơn nửa đêm rồi, ngươi muốn đi nhà vệ sinh sao?
- Chúng ta trở về Bát Bảo thành!
Hạ Na nghe hắn nói như thế, lập tức từ trên giường nhảy dựng lên.
- Có phiền toái?
- Ừm!
- Còn chờ cái gì nữa, đi thôi!
- Ách...
Nửa phút sau, Vân Thục Doanh mặt mày bình thản xuất hiện trước mặt Tô Dương.
Tuy lúc rời giường nàng chưa kịp sửa soạn qua, nhưng Vân Thục Doanh vẫn là một vị đại mỹ nhân đầy phong tình.
- Làm sao vậy?
- Rời đi thôi!
Tô Dương thấp giọng nói:
- Ta cảm giác người mà đối phương cử tới Tử Vân thành sẽ rất cường đại!
- Ngươi khẳng định?
- Ta cảm giác nguy cơ rất mãnh liệt!
Tô Dương trầm giọng nói.
~ Ta muốn hỏi... có chắc chắn không?
- Khá là chắc chắn, loại cảm giác này đã giúp ta sống sót qua vô số lần chiến đấu đến giờ.
Vân Thục Doanh vừa nghe liền tin đến sáu phần.
Sáu phần là đã đủ rồi! Nàng luôn quý tính mạng mình!
Chẳng qua Vân Thục Doanh vẫn nhỏ giọng hỏi:
- Có thể thông báo cho Vân Thiên Ngân lão tổ không?
- Vẫn còn kịp!
Thông thường loại cảm giác nguy cơ này đều là tới trước khi chuyện xảy ra, chỉ cần hành động thật nhanh thì không có vấn đề gì lớn.
Cứu Vân Thiên Ngân một mạng là không thành vấn đề.
- Vậy làm phiền Trần trưởng lão.
- ĐĨiI Tô Dương nắm lấy tay Vân Thục Doanh, biến mất tại chỗ.
Khi bọn họ nhảy vào Bát Bảo Trai, lập tức kinh động đến Vân Thiên Ngân.
- Trần trưởng giả, làm sao vậy?
- Đi thôi!
Thấy vẻ mặt Tô Dương nghiêm túc, Vân Thiên Ngân không suy nghĩ nhiều:
- Đi nơi nào?
Hắn vô cùng tin tưởng Tô Dương!
- Về Bát Bảo thành!
- Những người khác thì sao?
Vân Thiên Ngân nhìn về phía Bát Bảo lầu.
Bên trong Bát Bảo lầu có mấy ngàn thành viên phân đà tại Vu Vân quốc, mà ở quảng trường gần Bát Bảo lầu còn có gần mười ngàn người nhà của các thành viên!
Vân Thiên Ngân có thể nhìn ra, tình huống đã có chút nguy hiểm, nhưng hắn không đành lòng bỏ mặc những người khác.
Từ khi Vân Thiên Ngân gia nhập vào Bát Bảo Trai đến nay, hắn đã trấn thủ phân đà ở Tử Vân thành mấy ngàn năm, nói không có tình cảm là không thể.
- Đơn giản!
Tô Dương triệu hồi Hư Không Du Linh, mở ra cửa truyền tống.
Cửa truyền tống cao đến vài trăm mét, rộng chừng hơn 1000m.
Hắn dẫm chân một cái, đất rung núi chuyển!
Bát Bảo lầu hoa lệ và cả quãng trường gần đó đều bị một cú dẫm của Tô Dương chấn rớt ra khỏi mặt đất.
- Khống Chế Dẫn Lực!
Vì vậy, cả Bát Bảo Trai lẫn quảng trường đều bay lên không trung, giống như một tòa đảo lơ lửng giữa trời.
Tô Dương ở Tử Vân thành hơn một tháng, đã sớm biết rõ chỗ nào là vị trí nơi ở của các thành viên và thân nhân bọn họ, có thể sẽ sót một vài người, nhưng vấn đề không lớn. Thần Long Thương Hội cũng đâu thể đi truy tìm từng người một được, đúng không?
Động tĩnh lớn như thế khiến các thành viên Bát Bảo Trai đang ngủ say đều rối loạn cả lên.
- Địch tập!
- Địch tập!
Vân Thiên Ngân đứng ở trên không trung hô lớn:
- Mọi người, giữ yên lặng, không cần di chuyển đi đâu cả! Đứng yên đấy chớ cử động! Trần trưởng lão sẽ lập tức dẫn chúng ta rời đi!
Lúc này, Vân Thiên Ngân đã biết Tô Dương muốn làm gì!
Vân Thiên Ngân dựa vào uy vọng khiến cho các thành viên Bát Bảo Trai tỉnh táo lại, mà thực lực cường đại của Tô Dương càng để lại ấn tượng sâu sắc cho bọn họ.
- Đi Tô Dương ung dung đẩy một cái, cả Bát Bảo lầu lẫn quảng trường đều bị đẩy vào trong cửa truyền tống.