Để cho Hư Không Du Linh phá vỡ nhẫn không gian, Tô Dương nhìn thoáng qua không gian bên trong nhẫn, lập tức nở nụ cười không sao che giấu được.
Lại có Thần trứng Thú!
Lại còn là hai quả!
Hung thú Hỏa hệ, Hắc Diễm Độc Long, tiềm lực trưởng thành là Thần cấp hạ phẩm! Hung thú Thổ hệ, Sơn Cao Chi Long, tiềm lực trưởng thành cũng là Thần cấp hạ phẩm!
Tô Dương đoán, chắc là Hắc Dực trưởng lão thu hoạch được những thứ này ở Dạ Ma đế quốc.
Có người nói, Dạ Ma Đế Quốc ở tiền tuyến chiến đấu với hung thú thường xuyên vấp phải sự chống cự ngoan cường của Long tộc. Trong thế giới hung thú, Long tộc vẫn rất có lực kêu gọi.
Bọn chúng thường xuyên có thể tập hợp rất nhiều hung thú, tạo thành quân đoàn quy mô lớn chiến đấu với Dạ Ma đế quốc. Cho nên, Dạ Ma đế quốc thường xuyên có được trứng sủng thú Long tộc.
Đương nhiên, Long tộc mà bọn họ gặp được tương tự như Long tộc trong truyền thuyết thần thoại phương Tây ở Thủy Lam Tinh.
Chúng là một đám mọc ra cánh, trông chẳng khác nào nào thằn lằn. Tô Dương thường xuyên thấy Thần cấp Ngự Thú Sư của Thần Long Thương Hội triệu hoán ra Thần Thú Long tộc.
Nói thư thế nào nhỉ?
Tô Dương vô cùng tiếc nuối khi phát hiện, không có con nào đẹp bằng Ứng Long cả!
Nếu không phải đang lẫn trong Bát Bảo Trai, không thể bại lộ thân phận, hắn nhất định sẽ triệu hoán Ứng Long ra, bồi dưỡng nó thật tốt. Để nó giết sạch đám thằn lằn xấu xí kia!
Đương nhiên, mặc dù Tô Dương là một tên nhan khống, nhưng hắn cũng thích trứng Thần Thú tiềm lực phi phàm. Hắn cũng thừa nhận, thực lực hai con Thần Thú này rất không tệ!
Dù là tặng người hay để lại cho hai cô vợ, hoặc Hạ Na Giai Tử cũng không tôi.
Đúng lúc này, Tô Dương chợt nghĩ đến Tần Tiểu Tiểu...
Kỳ thật hắn rất thích cô vợ nhỏ ấy, tính cách nhu thuận hiểu chuyện, không tranh không đoạt. Chỉ là, nàng lại chỉ thấy hứng thú với vũ đạo và âm nhạc, còn trong việc tăng mạnh thực lực Ngự Thú Sư lại có vẻ chẳng hứng thú gì.
Tô Dương cảm thấy, tiếp tục như vậy là không được!
Không phải là hắn bất mãn gì với sở thích của Tần Tiểu Tiểu. Nếu đã là vợ hắn, đương nhiên hắn sẽ bảo vệ thật tốt, nàng thích làm cái gì, yêu thích cái gì, hắn sẽ không ngăn cản, ngược lại còn cổ vũ.
Người sống một đời, không phải là nên sống cho thoải mái sao?
Phải theo đuổi gì đó mới là sống có ý nghĩa.
Nhưng nếu thực lực Tần Tiểu Tiểu vẫn dừng lại ở giai đoạn Bạch Ngân Hoàng Kim, vậy thì thọ mệnh sẽ rất ngắn.
Đúng lúc này, Tô Dương nghe được tiếng bước chân, nghe được tiếng cười của Hạ Na và Vân Thục Doanh.
- Sư phụ, mau mở cửa!
Tô Dương mở cửa, liền thấy Hạ Na cùng Vân Thục Doanh.
- Sư phụ ngươi xem, hôm nay ta mua rất nhiều thứ!
Nói xong, Hạ Na liền lấy toàn bộ những thứ có trong nhẫn không gian ra. Khá lắm!
Phòng khách rộng rãi như thế cũng không còn chỗ để đặt chân!
- Ngươi mua nhiều đồ như vậy?
- Thật vất vả mới tới Tử Vân thành một chuyến, đương nhiên phải mua nhiều một chút!
Tô Dương cảm giác Hạ Na mua sắm trong một ngày còn nhiều hơn cả hắn mua sắm trong một đời.
- Vậy ta đi trước nhé?
Vân Thục Doanh cười nói.
- Hạ Na, ngày mai chúng ta lại đi dạo một chút, ta biết trong Tử Vân thành có một cửa tiệm cổ, truyền thừa cả ngàn năm, son tiệm bọn họ vô cùng thơm.
- Được! Ngày mai chúng ta sẽ đi!
- Vậy hẹn gặp lại sau!
- Tạm biệt Doanh tỷ!
Sau khi Vân Thục Doanh rời khỏi, Tô Dương nhìn đống túi đầy đất, có chút đau đầu.
- Sư phụ, ngươi xem, ta còn mua cho ngươi mấy bộ quần áo để thay đổi.
Hạ Na nói:
- Kích thước cũng không có vấn đề, ngươi thử một chút, hẳn là rất không tệ.
- Ta cũng có?
- Gần một nửa số này đấy!
Gần một nữa cũng nhiều lắm rồi.
- Đúng rồi, ngươi và Vân Thục Doanh có quan hệ tốt từ khi nào thế?
Điều này làm cho Tô Dương hơi nghi hoặc một chút.