Liễu Mộng Vân:
- Tắm cho hài tử một cái!
Bác sĩ Lý nói:
- Cái này để ta làm!
- Ta đi làm cơm!
Tần Tiểu Tiểu thấy sắp đến giờ cơm trưa bèn chủ động đứng lên nói.
- Được!
Tô Dương không có đi vào phòng bếp, mà là theo vào phòng tắm.
Coi như hắn vào bếp cũng không giúp được gì. Hắn lại không am hiểu làm cơm, chỉ biết nướng thịt một chút. Đồ ăn làm ra chỉ có thể nói có thể ăn. Thua xa tay nghề của Tần Tiểu Tiểu.
Hài tử ra đời ngày thứ hai, Tô Dương liền mang theo vợ con trở về nhà một chuyến. Trương Tú Như nhìn thấy hài tử của Tô Dương thì vô cùng cao hứng. Nàng đã sớm mong mỏi đứa nhỏ này ra đời.
Lúc này, hài tử đã không giống ngày hôm qua, da dẻ không còn nhăn nheo, lại mềm mại, là đứa bé sơ sinh có dáng vẻ đáng yêu như trong tưởng tượng của Tô Dương.
Chờ đến buổi tối, em gái Tô Dương tan tầm về nhà, cũng cướp lấy hài tử mà ôm ấp. Nhìn mẹ và em đều cao hứng như vậy, Tô Dương cũng rất vui vẻ. Căn phòng trọ nho nhỏ, tràn đầy ấm áp.
cẩn thận đem hài tử giao cho con gái, Trương Tú Như lôi kéo tay Liễu Mộng Vân quan tâm thăm hỏi. Nghe nói Liễu Mộng Vân vừa sinh con xong hôm qua, nàng liền khẩn trương, ánh mắt nhìn Tô Dương tràn đầy trách cứ.
- Mộng Vân mới sinh hài tử, sao có thể xuống giường?
Dù Tô Dương giải thích thân thể Liễu Mộng Vân đã không thành vấn đề, bà vẫn quở trách Tô Dương một hồi.
Đừng nhìn Tô Dương ở bên ngoài là Thần cấp Ngự Thú Sư uy danh hiển hách. Nhưng khi đối mặt với Trương Tú Như, hắn vẫn như cũ bị mắng đến không ngóc đầu lên được... Kỳ thực, Liễu Mộng Vân còn rất thích xem lão công nhà mình bị rầy. Có điều lúc này, nàng vẫn lên tiếng:
- Mẹ, con là Ngự Thú Sư, thực lực rất mạnh, thân thể cũng thuộc loại rất khỏe mạnh. Vừa sinh xong thân thể cũng hoàn toàn khôi phục, không có một chút vấn đề, mẹ cũng đừng trách Tô Dương!
- Con cũng không cần nói giúp nó, thằng bé này từ nhỏ đến lớn, chính là làm việc qua loa, lấy lệ!
Trương Tú Như oán trách Tô Dương một hồi, liền nhẹ nhàng buông tha hắn.
- Đúng rồi, các con đã nghĩ đặt tên gì cho hài tử chưa?
- Tô Mộ Vân như thế nào?
Tô Dương nhỏ giọng hỏi.
- Tô Mộ Vân?
Trương Tú Như nhẹ nhàng niệm một cái, trên mặt liền lộ ra nụ cười.
- Nghe cũng rất được, là các con nghĩ ra sao?
Trình độ văn hóa của Trương Tú Như không cao, nhưng nàng cảm thấy cái tên này cũng không tệ lắm. So với tên của con trai bà, dường như còn hay hơn.
- Vâng!
Tô Dương gật đầu.
- Con không giỏi đặt tên, tên này là Mộng Vân nghĩ ra.
- Tốt vô cùng, vậy cứ gọi là Tô Mộ Vân đi!
Trương Tú Như tán thành, tên của hài tử, cứ như vậy quyết định.
Được bà đồng ý, Liễu Mộng Vân cũng thật cao hứng. Đừng xem "Tô Mộ Vân" ba chữ nghe thì có về đơn giản. Nhưng vì danh tự này, không biết nàng đã hao phí bao nhiêu tế bào não. ở nhà ba ngày, Tô Dương liền định cáo biệt mẫu thân
- Các con chỉ ở ba ngày thôi sao?
Trương Tú Như có chút không nõ nhìn hài tử đang say ngủ trong lòng Liễu Mộng Vân.
- Mẹ, con còn có việc, bên kia cần con tọa trấn.
- Thế Mộng Vân thì sao?
Tô Dương có chút dở khóc dở cười:
- Mẹ, chờ mấy ngày nữa, chúng con lại tới thăm mẹ!
- Được rồi!
Cáo biệt mẫu thân, Tô Dương mang theo Liễu Mộng Vân về nhà.
Trong thời gian này, bác sĩ Lý lại giúp đỡ Liễu Mộng Vân chiếu cố hài tử. Từ nguyên soái bên kia, cũng vì Tô Dương an bài một vị bảo mẫu Trần Tính kinh nghiệm phong phú.
Phía sau Từ nguyên soái cũng có gia tộc, vị bảo mẫu này đã chiếu cố hài tử của Từ gia nhiều năm, vừa vặn Từ gia gần nhất không có hài tử mới sinh, Từ nguyên soái liền đem đối phương an bài qua đây.