“Cha con họ Trương đã chết cả rồi!” Lý Hưu nghe tin này từ Hứa Kính Tông, không khỏi chấn động, thân thể đột ngột đứng thẳng. Tin tức này thật sự quá đỗi kinh người, bởi lẽ mới đây hắn vừa bức ép cha con họ Trương rời khỏi Trường An, vậy mà hôm nay đã có tin hai cha con họ mất mạng. Điều này với Lý Hưu mà nói, nào phải chuyện tốt lành gì. Thậm chí, nếu có kẻ nào truy tra, e rằng sẽ lần ra manh mối từ hắn. Hậu quả khó lường hơn nữa là nếu lại khơi ra chuyện của Hận Nhi, e rằng sẽ càng bết bát.
“Quốc công hãy khoan nóng vội, xin hãy an tâm. Cái chết của hai cha con Trương Việt muôn phần quỷ dị, vậy nên kính xin Quốc công nghe hạ quan bẩm hết lời!” Lúc này, Hứa Kính Tông lại lần nữa thi lễ một cái, nói. Hắn vừa gặp Lý Hưu đã vội nói ra tin cha con họ Trương mất mạng, song về cái chết của họ, hắn lại còn biết không ít ẩn tình.
“Ngươi nói đi!” Lý Hưu lúc này cũng cưỡng ép bản thân bình tĩnh lại, đoạn chậm rãi ngồi xuống, nói.
“Từ sau khi Quốc công hạ lệnh lần trước, hạ quan vẫn đốc thúc Trương Việt rời khỏi Trường An. Trương Việt dù không cam tâm, song cũng không dám cãi lệnh, đành ngoan ngoãn từ chức, thu dọn đồ đạc, đoạn mang theo cả nhà rời khỏi Trường An. Về phần việc này, hạ quan cũng một mực sai người theo dõi sát sao. Song, không lâu sau khi Trương Việt rời Trường An, lại đột nhiên truyền đến tin hai cha con họ Trương đã bỏ mạng. Nghe nói hai cha con trên đường gặp chuyện, ngựa kéo xe kinh hoảng, khiến xe ngựa lao xuống vách núi mà bỏ mạng.” Hứa Kính Tông lại lần nữa mở miệng bẩm báo. Vừa nói, hắn vừa chăm chú quan sát biến sắc mặt của Lý Hưu. Dù khó tin, song cái chết của cha con họ Trương, kẻ có hiềm nghi lớn nhất lại chính là Lý Hưu.
“Hay cho cái việc ngựa kinh hãi. Ngoài chuyện đó, ngươi còn biết gì nữa không?” Lý Hưu nghe đến đó lại cười lạnh một tiếng. Hắn há tin cái chết của cha con họ Trương chỉ là một sự cố ngoài ý muốn? Trái lại, hắn cảm thấy chuyện này rất có thể là một âm mưu, thậm chí chính là nhằm vào mình. Dù sao kẻ bức ép cha con họ Trương rời khỏi Trường An chính là hắn, mà hắn cũng có lý do, có thực lực để giết hai cha con họ diệt khẩu.
“Điều này…” Chỉ thấy Hứa Kính Tông chần chừ một lát, rồi mới dựa vào gan lớn mà nói: “Không dám giấu Quốc công, cha con họ Trương trước đây quả thật đã đắc tội không ít người. Nhưng kẻ thực sự có lý do, có thực lực, lại chẳng may giết hại hai cha con họ, thì chỉ có một mình Quốc công. Song hạ quan lại biết, nếu Quốc công muốn giết cha con họ Trương, căn bản sẽ không phiền phức đến mức buộc họ rời khỏi Trường An. Vậy nên, chuyện này hoặc là nhằm vào Quốc công, hoặc là chỉ là một sự cố ngoài ý muốn đơn thuần!”
“Ngoài ý muốn sao? Ta há chịu cho là như vậy? Cha con họ Trương, chết không sớm không muộn, hết lần này tới lần khác vừa rời khỏi Trường An thì đã mất mạng. Vả lại, khi họ rời khỏi Trường An, chắc chắn không chỉ có mỗi một chiếc xe ngựa. Song vì lẽ gì hết lần này tới lần khác chiếc xe ngựa cha con họ ngồi lại kinh hãi rồi lao xuống vực? Chẳng phải đó là những chuyện thật trùng hợp hay sao?” Lý Hưu lúc này lại cười lạnh một tiếng nói. Trong lòng hắn, đã chắc chắn chuyện này nhất định là nhằm vào mình, mà cha con họ Trương bất hạnh đã trở thành quân cờ của đối phương.
“Quốc công, vừa rồi ta nói chuyện này muôn phần quỷ dị, ngoài những điều đã kể trên, còn có một điểm khiến người ta khó lòng lý giải. Cũng chính bởi điểm này, vậy nên ta mới cảm thấy chuyện này chưa chắc đã là nhằm vào Quốc công ngài.” Song lúc này Hứa Kính Tông lại lần nữa nhíu mày nói.
“À? Vì sao lại nói như vậy?” Lý Hưu nghe đến đó cũng không khỏi kinh ngạc nhìn về phía Hứa Kính Tông, hỏi.
“Chắc hẳn Quốc công cũng biết, nếu như chuyện này là nhằm vào ngài, tin tức này ắt sẽ bị kẻ có ý đồ rêu rao trắng trợn, hòng khiến người khác chú ý, thậm chí gây ra tranh luận. Vả lại, tranh cãi càng dữ dội, sau này uy lực khi bùng phát ra lại càng mạnh. Song, cha con họ Trương đã chết vài ngày rồi, mà chuyện này lại rất ít người biết rõ. Nếu không phải hạ quan vẫn một mực chú ý hướng đi của hai cha con họ, e rằng giờ đây ta cũng chẳng hay biết gì về chuyện này!” Hứa Kính Tông lập tức cũng nói ra nghi ngờ của mình.
“Điều này sao có thể? Trương Việt dù sao cũng là mệnh quan triều đình, dù phẩm cấp không cao, song lại nắm giữ thực quyền. Vả lại, hắn đột nhiên từ quan, giờ lại chết trên đường, ắt phải khiến một vài người chú ý mới phải. Cớ sao lại không một ai hay biết?” Lý Hưu lúc này cũng không khỏi kinh ngạc, nói. Nói thế thì, chuyện này quả thực muôn phần dị thường.
“Quốc công nói rất phải, hạ quan cũng nghĩ như vậy. Vì lẽ đó, hạ quan còn cố ý sai người hỏi thăm trong phố phường. Kết quả phát hiện hầu như không có ai chú ý đến chuyện cha con họ Trương đã chết, trái lại, có người lại bàn tán chuyện Trương Việt đột nhiên từ quan về quê. Điều này há chẳng phải có chút bất thường rồi sao!” Hứa Kính Tông lúc này trợn mắt nói.
“Ý của ngươi là có kẻ đang âm thầm ém nhẹm chuyện cái chết của cha con họ Trương?” Lý Hưu lúc này không còn là kinh ngạc, mà đã là kinh hãi. Bởi lẽ, có năng lực ém nhẹm một chuyện liên quan đến nhân mạng trọng đại như vậy, thì cái năng lực đó nào phải người thường, thậm chí là quan viên thông thường có thể có được.
“Đúng vậy, hạ quan thậm chí còn đang suy đoán, ngoài ngài ra, vẫn còn có kẻ mong cha con họ Trương chết đi, chẳng hạn như... Mã tướng quân?” Khi Hứa Kính Tông nói đến cuối lời, cũng không khỏi hạ giọng. Ngày đó đến Trương gia, ngoài Lý Hưu ra, còn có Mã gia. Tuy họ là đồng hành, song Hứa Kính Tông lại biết, năng lượng mà Mã gia có thể vận dụng cũng chẳng kém cạnh Lý Hưu chút nào. Vả lại, Hận Nhi lại chính là chất nữ của Mã gia, vậy nên khó mà đảm bảo hắn sẽ không động sát tâm.
“Tuyệt đối sẽ không! Mã thúc không phải hạng người như vậy. Cha con họ Trương dù đắc tội Mã thúc, song tội chưa đến mức phải chết. Mã thúc là người ân oán phân minh, tuyệt sẽ không dễ dàng ra tay giết người. Vả lại, nếu giết cha con họ Trương, trái lại có thể sẽ liên lụy đến Hận Nhi, điều này Mã thúc tuyệt đối không cho phép. Điểm ấy, Mã thúc vẫn là người phân biệt rạch ròi!” Lý Hưu nghe vậy, lại kiên định lắc đầu. Ngoài những lý do đó, hắn còn tin tưởng vững chắc Mã gia sẽ không giấu mình mà giết cha con họ Trương.
“Lời Quốc công nói cũng có lý. Nếu không phải Mã tướng quân làm chuyện này, vậy thì tiếp theo, là cha con họ Trương đã đắc tội các quyền quý khác, vậy nên mới rơi vào kết cục như hiện tại!” Hứa Kính Tông nghe xong gật đầu nói. Chỉ là trong lòng hắn vẫn còn đôi chút nghi hoặc. Bởi lẽ theo hắn biết, cha con họ Trương, ngoài Lý Hưu và Mã gia ra, dù có vài kẻ thù, song cũng chưa từng đắc tội với quyền quý có thực lực cường đại nào.
Lý Hưu nghe vậy lại trầm tư một lúc lâu, cuối cùng cũng mở miệng nói: “Chuyện này ngươi tạm thời không cần xen vào nữa. Ta sẽ đi tìm người dò la tin tức một phen. Chỉ cần là có kẻ ra tay, nhất định sẽ để lại đôi chút dấu vết!”
“Vâng, hạ quan tuân lệnh!” Hứa Kính Tông lập tức đáp lời. Hắn vì muốn trèo lên cây đại thụ Lý Hưu này, tự nhiên đối với Lý Hưu là nói gì nghe nấy, thậm chí không tiếc chạy đôn chạy đáo giúp Lý Hưu, cũng vì để đổi lấy sự tín nhiệm và đề cử của Lý Hưu.
Nói đoạn, Hứa Kính Tông quả thật cũng có nỗi khổ tâm riêng. Thuở trước, khi Lý Thế Dân còn là Tần Vương, Hứa Kính Tông cùng Phòng Huyền Linh và những người khác thảy đều được xưng là “Mười tám học sĩ phủ Tần Vương”. Song, sau khi Lý Thế Dân lên ngôi, Phòng Huyền Linh cùng những người khác thảy đều được trọng dụng, duy chỉ có hắn lại như bị Lý Thế Dân quên lãng, y nguyên quanh quẩn ở chức vị cũ, không chút nào có ý tứ được thăng chức. Hắn lại không dám oán trách Lý Thế Dân, chỉ có thể dốc sức liều mạng tìm cách để thăng tiến. Mà Lý Hưu, chính là hy vọng lớn nhất của hắn hiện tại.
“À phải rồi, Hứa Hộ Tào là người cũ của phủ Tần Vương. Hiện nay bệ hạ đang lúc trọng dụng nhân tài, cũng chính là thời điểm Hứa Hộ Tào ngươi đại triển hùng tài. Vậy nên, ta cảm thấy Hứa Hộ Tào ngươi cũng nên chia sẻ cho bệ hạ đôi chút tài năng của mình chứ!” Lý Hưu tự nhiên biết rõ nguyên nhân Hứa Kính Tông theo mình. Hiện tại đối phương đã giúp mình làm nhiều chuyện như vậy, tự nhiên cần phải ban thưởng chút đỉnh. Vậy nên hắn lúc này cũng cố ý mở lời.
Quả nhiên, vừa nghe Lý Hưu nói rõ như vậy, Hứa Kính Tông lập tức tinh thần chấn động, đoạn kích động hành lễ mà rằng: “Quốc công nói rất phải, hạ quan vẫn luôn muốn vì bệ hạ tận trung, chỉ là hạ quan năng lực có hạn, thực sự không lọt vào pháp nhãn của bệ hạ. Vậy nên muốn tận trung mà lại khổ không có cửa lộ a!”
“Ha ha! Hứa Hộ Tào quá khách khí rồi. Thuở trước, bệ hạ có thể chiêu ngươi vào phủ Tần Vương, dĩ nhiên là đã nhìn trúng tài năng của ngươi. Còn hiện tại dù tạm thời chưa có bổ nhiệm, phỏng chừng cũng là có ý định khác, muốn đặt ngươi vào một vị trí thích hợp. Nếu Hứa Hộ Tào không chê, có cơ hội ta ngược lại có thể giúp ngươi tiến cử với bệ hạ một phen!” Lý Hưu cười ha hả nói thêm.
“Đa tạ Quốc công đã có lòng tiến cử! Ngày sau hạ quan nếu được bệ hạ trọng dụng, tất sẽ xem Quốc công như Thiên Lôi sai đâu đánh đó, tuyệt không dám trái lời!” Hứa Kính Tông lúc này cũng không hề e dè nói. Thậm chí lời hắn nói đã muôn phần rõ ràng rồi. Điều này cũng khiến Lý Hưu nhướng mày. Tuy trong quan trường kẻ nào cũng vậy, song người trần trụi không biết xấu hổ như Hứa Kính Tông vẫn là hiếm thấy. Dù là muốn trèo cao nhờ mình, cũng có rất ít người thể hiện trắng trợn và hám lợi như hắn. Cũng khó trách Lý Thế Dân không trọng dụng hắn.
Lời đã nói xong, Hứa Kính Tông đã nhận được lời hứa của Lý Hưu, lập tức cũng cảm thấy mỹ mãn mà cáo từ Lý Hưu. Để tỏ lòng mình coi trọng, Lý Hưu còn tự mình tiễn hắn ra ngoài cửa. Điều này lại khiến Hứa Kính Tông càng thêm cao hứng. Lúc ra đi, hắn lại lần nữa khúm núm tạ ơn Lý Hưu, không chút nào có nửa phần khí khái của kẻ đọc sách. Điều này lại khiến Lý Hưu không khỏi âm thầm lắc đầu.
Tiễn Hứa Kính Tông xong, Lý Hưu lại nghĩ đến nguyên nhân cái chết của cha con họ Trương. Hắn càng nghĩ càng không tài nào hiểu được. Cuối cùng, dứt khoát đi đến tiểu viện của Mã gia. Tuy Mã gia không hề chưởng quản Phi Nô Tư, song thường ngày đối với các loại tin tức vẫn muôn phần linh thông. Vậy nên, biết đâu hắn lại tường tận nguyên do của chuyện này.
“Tiểu tử, ngươi đến thật đúng lúc. Xem thử bộ quần áo Hận Nhi may cho ta đây thế nào?” Lý Hưu vừa bước vào phòng Mã gia, lập tức thấy hắn vận một bộ đồ mới toanh đứng trong phòng, ưỡn ngực, hếch bụng hỏi hắn.
“Y phục không tệ. Tài nữ công của Hận Nhi từ bao giờ đã tốt đến thế này?” Lý Hưu thấy y phục trên người Mã gia, cũng không khỏi kinh ngạc hỏi. Hận Nhi từ nhỏ đã theo Mã thúc lớn lên, căn bản không có ai dạy nàng nữ công, vậy nên căn bản ở phương diện này rất kém cỏi. Cho dù là Bình Dương công chúa và Y Nương đã tay kèm tay dạy nàng, tài nữ công của nàng cũng vẫn không được tốt cho lắm. Lần trước may quần áo cho Mã gia quả thực thê thảm vô cùng.
Song Mã gia lúc này lại cười hắc hắc, chẳng trả lời câu hỏi của Lý Hưu, mà lại hỏi nguyên nhân hắn đến tìm mình. Lý Hưu lập tức cũng kể ra chuyện cha con họ Trương đã chết. Kết quả Mã gia nghe xong lại cười hắc hắc nói: “Chuyện này ngươi chẳng cần tra xét, ta biết là ai làm!”