Quảng trường Dupont vào giờ ăn sáng. Thời tiết rất lạnh, nhưng ít nhất những kẻ nghiện ngập và những kẻ có sở thích cải trang khác giới vẫn đang trốn trong thế giới bệnh hoạn nhỏ bé của mình mà không cảm nhận được điều đó. Vài gã say rượu nằm vật trên phố, trông như những khúc gỗ trôi trên mặt nước. Tuy nhiên, mặt trời đã lên, và hắn cũng cảm thấy an toàn. Dẫu sao hắn cũng là một mật thám của Cục Điều tra Liên bang (FBI), bên hông đeo dây đai, dưới nách giấu một khẩu súng ngắn. Hắn sợ ai chứ? Đã 15 năm rồi hắn không dùng đến súng, hắn hiếm khi rời khỏi văn phòng, nhưng lúc này hắn lại khao khát được rút súng ra, bắn một trận cho hả giận.
Hắn tên là Tropp, một trợ lý vô cùng đặc biệt của Voyles. Sự đặc biệt của hắn nằm ở cuộc mật đàm ngắn ngủi với Booker của Cơ quan Tình báo Trung ương (CIA), mà ngoài hắn và Voyles ra, không một ai hay biết. Hắn ngồi trên một chiếc ghế ven đường, quay lưng về phía phố New Hampshire, mở gói bữa sáng vừa mua, gồm chuối và bánh mì tròn. Hắn nhìn đồng hồ. Booker không bao giờ đến muộn. Cả hai giờ đây đều là những kẻ ngồi bàn giấy, đã bước vào tuổi xế chiều, nhưng đều có mối quan hệ đặc biệt thân thiết với cấp trên của mình. Hai vị sếp của họ đang cảm thấy mệt mỏi với việc phải đoán mò hành động của đối phương, họ muốn nắm bắt tình hình một cách nhanh chóng.
Tropp là tên thật của hắn, nhưng hắn không chắc Booker có phải tên thật hay không, e là không phải. Booker là người của CIA, bên đó ngay cả nhân viên văn phòng cũng dùng tên giả.
Booker thong dong tiến lại gần đài phun nước, tay cầm một chiếc cốc cà phê giấy trắng. Hắn nhìn quanh một lượt rồi ngồi xuống cạnh bạn mình. Lần gặp mặt này do Voyles đề xuất, nên Tropp phải là người lên tiếng trước.
"Chúng ta đã mất một người ở New Orleans," hắn nói.
Booker dùng hai tay ôm lấy chiếc cốc nóng, nhấp một ngụm. "Hắn tự đi nộp mạng."
"Dù nói vậy, nhưng dù sao hắn cũng đã chết. Lúc đó anh có ở đó không?"
"Có, nhưng chúng tôi không biết hắn ở đó. Chúng tôi ở rất gần hắn, nhưng tôi đang để ý người khác. Hắn ở đó làm gì?"
Tropp xé bỏ vỏ giấy bọc chiếc bánh mì lạnh. "Chúng tôi không biết. Hắn đến dự tang lễ, muốn tìm cô gái đó, nhưng lại đụng độ một kẻ khác, thế nên chúng ta mới gặp nhau ở đây." Hắn ăn xong quả chuối, giờ đang ăn bánh mì. "Vụ này làm sạch sẽ đấy chứ, phải không?"
Booker nhún vai. "Làm khá lắm. Nghe nói, hung thủ đã tạo hiện trường giả là tự sát." Hắn nhấp một ngụm cà phê nóng.
"Cô gái đang ở đâu?" Tropp hỏi.
"Chúng tôi bám theo cô ta đến sân bay O'Hare thì mất dấu. Có lẽ cô ta đang ở Manhattan, nhưng chúng tôi cũng không chắc. Chúng tôi đang tìm."
"Vậy bọn chúng cũng đang tìm?" Tropp nhấp một ngụm cà phê đã nguội.
"Tôi tin là vậy."
Họ nhìn một gã say rượu lảo đảo đứng dậy từ trên ghế rồi lại ngã quỵ xuống đất.
Booker nhìn đồng hồ. Những cuộc gặp thế này luôn cực kỳ ngắn ngủi. "Ông Voyles dự định hành động thế nào?"
"Ồ, ông ấy đã quyết tâm rồi. Đêm qua ông ấy đã phái 50 người đi, hôm nay sẽ phái thêm. Ông ấy không để mặc cho bọn chúng giết người của mình, nhất là những người ông ấy quen biết."
"Còn phía Nhà Trắng thì sao?"
"Không định nói cho họ biết, có lẽ họ cũng không tra ra được. Họ thì biết cái gì chứ?"
"Họ biết Mathis."
Tropp nở một nụ cười nhạt. "Mathis đang ở đâu?"
"Ai mà biết được. Ba năm qua hắn hiếm khi xuất hiện ở Mỹ. Hắn có ít nhất sáu nơi ở, rải rác tại gần bằng số quốc gia đó, hắn có máy bay phản lực và tàu cao tốc, ai mà biết hắn đang ở đâu."
Tropp ăn xong chiếc bánh mì, nhét vỏ giấy vào túi đựng bữa sáng. "Bản tóm tắt vụ án đã tóm được hắn, phải không?"
"Quá tuyệt. Nếu hắn xử lý lạnh lùng thì bản tóm tắt có lẽ đã không gây chú ý. Nhưng hắn lại nổi trận lôi đình, lập tức ra tay giết người, hắn càng giết nhiều, bản tóm tắt càng đáng tin."
Tropp liếc nhìn đồng hồ. Thời gian đã quá dài, nhưng cơ hội thế này rất hiếm. "Voyles nói có lẽ cần nhờ các anh giúp một tay."
Booker gật đầu. "Được. Nhưng việc này e là rất khó khăn. Thứ nhất, kẻ có khả năng làm sát thủ đã chết rồi. Thứ hai, kẻ có khả năng nhận tiền thưởng rất xảo quyệt. Vụ án này được lên kế hoạch tỉ mỉ, nhưng người vạch mưu thì không còn nữa. Chúng ta phải tìm cách tìm ra Mathis."
"Còn cô gái đó?"
"Phải, chúng ta cũng phải tìm cô ta."
"Giờ cô ta đang nghĩ gì nhỉ?"
"Cách để giữ lấy mạng sống."
"Các anh có thể che chở cho cô ta không?" Tropp hỏi.
"Không. Chúng tôi không biết cô ta ở đâu, hiện tại cô ta không tin tưởng bất kỳ ai."
Tropp đứng dậy, tay cầm cốc cà phê và túi giấy. "Tôi không trách cô ấy." Hắn bỏ đi.
Grantham cầm một tấm ảnh fax mờ nhòe gửi đến từ Phoenix. Cô từng là sinh viên năm ba của Đại học Bang Arizona, một nữ sinh viên 20 tuổi đầy cuốn hút. Danh bạ sinh viên ghi cô từng học chuyên ngành sinh học ở Denver. Hắn đã gọi 20 cuộc điện thoại cho những người họ Shaw ở Denver nhưng không hỏi được gì, đành bỏ cuộc. Tấm fax thứ hai là từ một phóng viên đặc trách của AP ở New Orleans, là bản sao tấm ảnh thẻ sinh viên năm nhất của cô tại Đại học Tulane. Trong ảnh, tóc cô dài hơn. Phóng viên đó còn tìm thấy trong kỷ yếu đại học một tấm ảnh Darby Shaw đang uống lon Coca-Cola tại buổi dã ngoại của trường luật. Cô mặc một chiếc áo nỉ rộng thùng thình, bên dưới là chiếc quần bò bạc màu ôm sát. Tấm ảnh này rõ ràng là do một kẻ si mê Darby đăng lên kỷ yếu. Nó chẳng khác nào một tấm ảnh mỹ nhân trên tạp chí thời trang. Không biết thứ gì hay người nào trong buổi dã ngoại đã khiến cô cười tươi đến thế, cô hở hàm răng ngọc, mặt mày rạng rỡ như gió xuân. Hắn dùng đinh ghim tấm ảnh này lên chiếc bảng thông báo nhỏ cạnh văn phòng mình.
Còn một bản fax nữa là ảnh của Thomas Callahan để lưu hồ sơ.
Hắn gác hai chân lên bàn làm việc. Thứ Ba, gần 9 giờ rưỡi sáng. Tòa soạn ồn ào náo nhiệt như một cuộc bạo loạn được tổ chức kỹ lưỡng. Trong 24 giờ qua, hắn đã gọi 80 cuộc điện thoại, ngoài bốn tấm ảnh và một xấp bảng biểu tài chính tranh cử ra thì chẳng thu hoạch được gì. Nhưng nói thật, việc gì phải lo lắng chứ? Cô ấy sắp nói ra tất cả rồi.
Hắn lướt nhanh qua các tin tức quan trọng trên tờ Washington Post, thấy một bản tin về Gavin Verheek và cái chết thảm thương của ông ta. Điện thoại đổ chuông, chính là Darby gọi đến.
"Thấy tờ Post chưa?"
"Bài trên tờ Post là do tôi viết đấy, đừng quên."
Cô không có tâm trạng tán gẫu. "Một luật sư của FBI bị giết ở New Orleans, anh thấy chưa?"
"Tôi đang xem đây, việc này có liên quan đến cô sao?"
"Có thể nói là vậy. Nghe cho kỹ đây, Grantham. Callahan đã đưa bản tóm tắt vụ án cho người bạn thân nhất của ông ta là Verheek. Thứ Sáu, Verheek đến New Orleans dự tang lễ. Cuối tuần tôi đã nói chuyện với ông ta qua điện thoại. Ông ta muốn giúp tôi, nhưng tôi sợ. Chúng tôi hẹn gặp nhau vào trưa hôm qua. Khoảng 11 giờ đêm Chủ Nhật, Verheek đã bị giết trong phòng khách sạn. Anh nghe rõ chưa?"
"Rồi, nghe rõ cả rồi."
"Verheek không đến chỗ hẹn. Đương nhiên là ông ta đã chết từ trước đó rồi. Tôi sợ quá, bỏ chạy khỏi thành phố đó. Đến New York rồi."
"Tốt lắm." Grantham viết lia lịa. "Ai đã giết Verheek?"
"Tôi không biết. Còn nhiều tình tiết mà báo chí không đưa tin. Tôi đã đọc hết tờ Washington Post và New York Times, tôi không tìm thấy một chữ nào nhắc đến vụ giết người khác ở New Orleans. Tôi đã nói chuyện với người chết đó, tôi còn tưởng ông ta là Verheek. Chuyện dài lắm."
"Đúng là vậy. Khi nào tôi mới nghe được toàn bộ sự việc đây?"
"Khi nào anh đến được New York?"
"Trưa là đến nơi."
"Thế thì nhanh quá. Ngày mai giờ này tôi sẽ gọi cho anh, bảo anh phải làm gì. Anh phải hết sức cẩn thận đấy, Grantham."
Hắn không khỏi mê mẩn chiếc quần bò và khuôn mặt cười trên tấm bảng gỗ. "Gọi tôi là Gray đi, được không? Đừng gọi Grantham."
"Tùy anh. Có những kẻ quyền thế rất lớn đang sợ những điều tôi biết. Nếu tôi nói cho anh biết, anh sẽ mất mạng đấy. Tôi đã tận mắt nhìn thấy người chết, hiểu không, Gray? Tôi đã nghe thấy tiếng bom và tiếng súng. Hôm qua tôi nhìn thấy óc của một người, ông ta là ai, tại sao bị giết, tôi đều không biết, tôi chỉ biết ông ta là người biết về bản tóm tắt vụ án Pelican. Tôi tưởng ông ta là bạn tôi. Tôi đã gửi gắm cả mạng sống của mình cho ông ta, thế mà ngay trước mắt năm sáu chục người, đầu ông ta bị trúng một phát đạn. Tôi nhìn ông ta chết, lúc đó tôi cảm thấy có lẽ ông ta là bạn tôi. Sáng nay đọc báo, tôi mới nhận ra chắc chắn ông ta không phải bạn tôi."
"Ai đã giết ông ta?"
"Đợi anh đến đây rồi chúng ta nói tiếp."
"Được, Darby."
"Có một chi tiết, tôi yêu cầu anh giữ bí mật. Tôi có thể nói cho anh biết tất cả những gì tôi biết, nhưng anh tuyệt đối không được nói tên tôi ra. Những gì tôi viết đã khiến ít nhất ba người mất mạng, tôi cũng rất chắc chắn, tiếp theo sẽ là chính tôi. Nhưng tôi không muốn có thêm chuyện gì nữa. Tôi phải ẩn danh mãi mãi, đồng ý không, Gray?"
"Một lời đã định."
"Tôi đặt niềm tin rất lớn vào anh, tôi cũng không nói rõ được vì sao. Nếu tôi nảy sinh chút nghi ngờ nào với anh, tôi sẽ lập tức biến mất."
"Tôi hứa với cô, Darby. Tôi thề."
"Tôi nghĩ anh đã phán đoán sai lầm rồi. Việc này không phải là cuộc điều tra phỏng vấn thông thường như anh vẫn làm đâu, nó sẽ khiến anh mất mạng đấy."
"Chết trong tay đám người đã giết Rosenburg và Jensen?"
"Chính xác."
"Cô biết ai đã giết Rosenburg và Jensen?"
"Tôi biết ai đã bỏ tiền ra thuê giết người. Tôi biết tên hắn. Tôi biết việc làm ăn của hắn. Tôi biết chính trị của hắn."
"Ngày mai cô sẽ nói cho tôi biết chứ?"
"Chừng nào tôi còn sống." Cả hai đều muốn nói điều gì đó phù hợp, khiến họ im lặng hồi lâu.
"Có lẽ chúng ta nên gặp mặt ngay lập tức." Hắn nói.
"Có lẽ. Nhưng sáng mai tôi sẽ gọi cho anh."
Grantham đặt điện thoại xuống, nhìn tấm ảnh hơi mờ, không khỏi thán phục, một sinh viên trường luật xinh đẹp như vậy, cô lại tin chắc rằng mình sắp chết. Trong một khoảnh khắc, lòng hắn tràn đầy ý chí hành hiệp trượng nghĩa, giúp đỡ người hoạn nạn. Cô mới ngoài 20, từ tấm ảnh của Callahan, cô thích những người đàn ông lớn tuổi hơn mình, cô lập tức trao thân cho một mình ông ta mà bỏ mặc tất cả mọi người. Hắn cũng phải làm như vậy. Hắn phải bảo vệ cô.
Đoàn xe lặng lẽ rời khỏi trung tâm thành phố sầm uất. Một giờ nữa ông ta phải phát biểu tại College Park, ông ta cởi áo khoác trong chiếc xe sang trọng để thư giãn một chút, đọc bản thảo bài phát biểu do Marbury soạn. Ông ta lắc đầu, viết chữ vào lề trang giấy. Những ngày bình thường, đây là một chuyến đi chơi vui vẻ ra khỏi thành phố, đến ngôi trường có cảnh quan đẹp đẽ để có một bài diễn văn thoải mái, nhưng hôm nay thì không thể. Cole ngồi ngay trên ghế cạnh ông ta.
Tham mưu trưởng Cole của ông ta vốn luôn né tránh những chuyến đi kiểu này. Ông ta trân trọng những khoảnh khắc như thế này: Tổng thống không ở Nhà Trắng, ông ta là người nắm quyền. Nhưng hôm nay cả hai có chuyện cần nói.
"Tôi ghét bản thảo bài phát biểu của Marbury," Tổng thống tỏ vẻ bất lực nói. "Những bài phát biểu ông ta viết nghe đều giống nhau cả. Tôi có thể thề là tuần trước ở hội nghị thường niên của Rotary Club, tôi cũng đã nói những lời này."
"Ông ta là người giỏi nhất trong số những người chúng ta tìm được, nhưng tôi vẫn đang tìm người mới." Cole vừa nói vừa xem tài liệu, không ngẩng đầu lên. Ông ta đã xem bản thảo, thấy cũng không đến nỗi tệ. Nhưng Marbury đã viết được sáu tháng rồi, tư duy có vẻ cũ kỹ, Cole cũng nghĩ sớm muộn gì cũng phải sa thải ông ta.
Tổng thống nhìn lướt qua tài liệu trên tay Cole. "Cái đó là gì?"
"Danh sách nhỏ."
"Còn lại những ai?"
"Sellers-Spence, Watson và Calderon." Cole lật một trang.
"Tuyệt vời, Fletcher. Một phụ nữ, một người da đen, và một người Cuba. Người da trắng bị sao thế? Tôi nhớ mình đã nói là tôi cần người da trắng trẻ tuổi. Thẩm phán trẻ, cứng rắn, bảo thủ, phải có lý lịch thuần khiết không tì vết, và phải còn nhiều năm để cống hiến. Tôi chưa nói thế sao?"
Cole vẫn đang xem tài liệu. "Họ phải vượt qua được sự kiểm duyệt, thưa Tổng thống."
"Chúng ta có thể khiến họ vượt qua. Tôi sẽ gây áp lực lên họ, ép họ phải khuất phục, thông qua người mà chúng ta đề cử. Anh có biết không, cứ mười người da trắng trên cả nước thì có chín người bỏ phiếu cho tôi."
"84%."
"Đúng vậy. Thế nên, tại sao người da trắng lại không được?"
"Việc này không hoàn toàn nằm trong phạm vi của quyền bổ nhiệm."
"Quỷ tha ma bắt, không phải thì là gì. Đây chính là quyền bổ nhiệm. Tôi trả ơn bạn bè, tôi cũng trừng phạt kẻ thù. Đây chính là đạo lý sinh tồn trong chính trị. Ai đưa anh đến buổi khiêu vũ, anh phải khiêu vũ với người đó. Tôi không tin anh lại muốn một người phụ nữ và một người da đen. Anh trở nên mềm yếu rồi, Fletcher."
Cole lại lật một trang. Những lời như vậy ông ta đã nghe trước đây. "Tôi quan tâm hơn đến việc tái đắc cử," ông ta nói khẽ.
"Tôi thì không sao? Tôi bổ nhiệm nhiều người châu Á, người nói tiếng Tây Ban Nha, người da đen và phụ nữ như thế, anh sẽ tưởng tôi là người của Đảng Dân chủ đấy. Chết tiệt, Fletcher, người da trắng thì có gì không tốt? Anh xem, trên khắp cả nước dù sao cũng có một trăm thẩm phán bảo thủ, đủ tiêu chuẩn chứ, phải không? Tại sao anh không tìm ra hai người, chỉ hai người thôi, có ngoại hình và tư duy giống tôi."
"Ngài nhận được 90% phiếu bầu của người Cuba?"
Tổng thống ném bản thảo bài phát biểu lên ghế, cầm tờ Washington Post sáng hôm đó lên. "Được rồi, chúng ta chốt Calderon đi. Ông ta bao nhiêu tuổi?"
"51 tuổi. Đã kết hôn, 8 con, người Công giáo, xuất thân nghèo khó, tự làm thêm kiếm tiền đi học, tốt nghiệp Đại học Yale, kiến thức rất vững chắc, rất bảo thủ. Không có vết nhơ hay bê bối nào, ngoại trừ việc 20 năm trước phải điều trị vì nghiện rượu. Từ đó về sau không hề say rượu nữa. Là người không đụng đến một giọt rượu."
"Ông ta từng dùng ma túy không?"
"Ông ta nói là chưa bao giờ."
"Tôi thích ông ta." Tổng thống đang xem trang nhất của tờ báo.
"Tôi cũng vậy. Bộ Tư pháp và FBI đã kiểm tra kỹ lưỡng lý lịch của ông ta, ông ta rất sạch sẽ. Vậy, ngài chọn Sellers-Spence hay Watson?"
"Sellers-Spence là cái tên kiểu gì thế? Ý tôi là, những người phụ nữ này thêm một dấu gạch ngang vào tên thì có vấn đề gì? Nếu một người phụ nữ tên Skowinski, lấy một gã tên Lewandowski, cô ta sẽ làm thế nào? Chẳng lẽ linh hồn được giải phóng của cô ta sẽ khăng khăng giữ cái tên F-Gwendolyn Skowinski-Lewandowski cả đời sao? Lạy Chúa, cho tôi nghỉ ngơi chút đi. Tôi quyết không bổ nhiệm một người phụ nữ có dấu gạch ngang."
"Ngài đã bổ nhiệm một người rồi."
"Ai?"
"Kay Jones-Rhody, Đại sứ tại Brazil."
"Vậy thì triệu hồi bà ta về nước, miễn nhiệm ngay lập tức."
Cole cố nặn ra một nụ cười, đặt tài liệu xuống ghế. Ông ta nhìn ra những chiếc xe đang chạy ngoài cửa sổ. Ứng viên thứ hai để sau rồi tính. Việc đề cử Calderon đã xong, ông ta muốn đề cử thêm Linda Sellers-Spence, ông ta chỉ cần liên tục tiến cử người da đen kia lên Tổng thống, là có thể ép ông ta chọn người phụ nữ này. Đây là thuật chính trị cơ bản.
"Tôi nghĩ chúng ta nên đợi thêm hai tuần nữa rồi hãy công bố đề cử," ông ta nói.
"Tùy." Tổng thống lầm bầm, ông ta đang xem một tin tức trên trang nhất. Chỉ cần chuẩn bị xong là ông ta có thể công bố công khai, không cần phải theo lịch trình của Cole. Ông ta cũng chưa quyết định xem có nên công bố đề cử của hai người cùng một lúc hay không.
"Thẩm phán Watson là một thẩm phán da đen rất bảo thủ, sự cứng rắn của ông ta là điều ai cũng biết. Ông ta là một đề cử lý tưởng."
"Tôi không biết." Tổng thống lại lầm bầm, giờ ông ta đang xem bản tin về Gavin Verheek.
Cole đã đọc bản tin trên trang hai này rồi. Verheek được tìm thấy đã chết trong một căn phòng tại khách sạn Hilton ở New Orleans, tình tiết kỳ lạ. Bản tin nói rằng, FBI tuyên bố không biết gì về nguyên nhân cái chết của Verheek ở New Orleans; Voyles vô cùng đau buồn, mất đi một nhân viên ưu tú và trung thành, vân vân.
Tổng thống lướt nhanh qua tờ báo. "Lão Grantham vẫn chưa lên tiếng."
"Hắn đang nghe ngóng. Tôi tin là hắn đã biết về bản tóm tắt vụ án, nhưng chưa rõ nó là cái gì. Hắn đã gọi điện cho tất cả mọi người trong thủ đô, nhưng không biết nên hỏi cái gì. Giống như con ruồi không đầu vậy."
"Đúng rồi, hôm qua tôi đánh golf với Gumniski," Tổng thống đắc ý nói. "Ông ta cam đoan với tôi mọi thứ đều nằm trong tầm kiểm soát. Trong suốt 18 lỗ golf, chúng tôi đã có một cuộc trò chuyện thực sự thẳng thắn. Ông ta đánh golf thật kinh khủng, không trúng bẫy cát thì cũng rơi xuống nước. Hài thật."
Cole chưa bao giờ chạm vào gậy golf, cũng ghét những cuộc tán gẫu về bẫy cát hay chướng ngại vật gì đó. "Ngài nghĩ Voyles sẽ điều tra ở bên đó không?"
"Không. Ông ta đã hứa với tôi là không điều tra. Không phải là tôi tin ông ta, mà là Gumniski hoàn toàn không nhắc gì đến Voyles."
"Ngài tin Gumniski được bao nhiêu phần?" Cole hỏi, liếc nhìn Tổng thống, lông mày nhíu chặt.
"Khó nói lắm. Nhưng nếu ông ta biết gì đó về bản tóm tắt vụ án Pelican, tôi nghĩ ông ta sẽ nói với tôi..." Tổng thống nói lắp bắp, ông ta biết lời này nghe có vẻ thiếu suy nghĩ.
Cole lầm bầm, vẻ không tin tưởng.
Họ lái xe qua sông Anacostia, tiến vào địa phận hạt Prince George. Tổng thống cầm bản thảo bài phát biểu lên, nhìn ra ngoài cửa sổ. Vụ án mạng xảy ra đã hai tuần, tỷ lệ ủng hộ trong các cuộc thăm dò ý kiến vẫn trên 50%. Phía Đảng Dân chủ không có ứng viên nào nổi bật đứng ra làm ầm ĩ. Thế mạnh của ông ta ngày càng tăng. Người Mỹ đều chán ghét ma túy và tội phạm, các nhóm thiểu số ồn ào đã gây ra sự chú ý của cả nước, những kẻ ngốc phe tự do với cách giải thích hiến pháp đã bảo vệ tội phạm và phần tử cực đoan, giờ chính là lúc ông ta đắc ý. Ông ta muốn một lần đề cử hai thẩm phán tối cao. Di sản của ông ta sẽ lưu danh hậu thế.
Ông ta không khỏi vui mừng khôn xiết——