Thỉnh thoảng soi ngọn đèn bấm nhỏ về phía trước mặt, Secnôivanenkô thoạt đầu đi nửa cây số trên con đường mặt trận này, rầm rập xe cộ, lỗ chỗ những ổ gà sâu và khô rắn, vượt qua những bức tường đá âm thầm, những ngôi nhà đá nhỏ, tối om, rồi rẽ sang một bên và xuống một khe đá đầy ngưu bàng khô. Gần đâu đấy, có một lối xuống hầm đá. Secnôivanenkô bước dưới lòng khe rất thận trọng và thong thả, chăm chú thăm dò bóng tối.
Secnôivanenkô đưa đèn soi bên sườn khe. Ánh sáng lướt nhanh như một vệt nắng nhỏ rồi kéo dài ra phía trước, làm nổi bật từ bóng tối những góc đá vôi lởm chỏm, những bụi cây khô um tùm và lốm đốm lớp lông tơ trắng của những quả chín. “Chắc là đây thôi“. Secnôivanenkô nghĩ bụng. Ông tắt ngọn đèn nhỏ và dừng lại. Ông thấy hình như ở trước mặt, về phía bên, có một tia sáng yếu ớt hắt từ lòng đất ra. Cũng không phải ánh sáng nữa, mà chỉ là một ánh phản chiếu lờ mờ, rất khó nhận ra. Secnôivanenkô tưởng chừng nghe thấy những tiếng nói rất ấm, rất khẽ, những hồi âm từ lòng đất vọng ra. Rồi ngay lúc ấy, một ánh đèn điện sáng quắc chiếu xiên vào người ông, và ông nhìn thấy ngay trước mũi mình một nòng súng tiểu liên.
— Đứng lại!
— Đứng rồi.
— Mật hiệu?
— Mạc-tư-khoa. — Đáp?
— Ruồi.
— Đúng.
Ánh đèn lướt trên người Secnôivanenkô. Không hạ khẩu tiểu liên đang chĩa thẳng vào mặt Secnôivanenkô, người lính gác tiếp tục xem xét với vẻ ngờ vực con người nhỏ nhắn mặc thường phục đang đứng trước mặt, tay đút túi, dáng dấp khả nghi. Dù biết mật hiệu, người kia vẫn không làm cho anh lính gác tin được. Mà lại chọc tức anh bằng cái dáng dấp nghênh ngang và “hết sức thường dân“, bằng cái vẻ bình tĩnh và chăm chú của đôi mắt nhấp nháy khó chịu khi ánh sáng của ngọn đèn điện rọi vào.
— Ô hay, tắt đèn đi chứ, — Secnôivanenkô vừa nói vừa cau lông mày.
— Bỏ tay ra khỏi túi, — anh lính thô lỗ quát lên.
Secnôivanenkô mỉm cười và rút hai bàn tay ra khỏi túi. Điều đó càng làm anh lính bực:
— Anh cần gì ở đây?
— Ban tác chiến bộ tham mưu phân khu Tây.
— Có việc gì?
— Chẳng việc này thì việc khác.
— Giấy tờ đâu?
— Được — Secnôivanenkô nói — đừng quát lên thế, dẫn tôi đến chỉ huy sở.
— Tôi hỏi anh giấy tờ đâu?
— Giấy tờ của tôi không phải là việc của anh.
Đến đây anh lính gác mất hết kiên nhẫn. Anh điên tiết, giậm chân, không tìm ra được lời lẽ.
— Nằm xuống — bất thình lình anh quát lên, giọng nghiêm khắc.
— Thôi mà, thôi mà, đừng cáu lên thế! — Secnôivanenkô nói hòa nhã, buồn cười vì cái giọng gà sống non choẹt, láu táu của anh ta với kiểu phát âm “ô” như vậy.
Nhưng hiển nhiên anh lính gác là một anh bạn bất nhã, tai ác.
— Nằm xuống, không nói nhiều! — anh ta quát lớn, dữ tợn hơn nữa — Có nghe tôi nói gì không? Liệu hồn, không lại được nếm mùi tiểu liên.
Secnôivanenkô biết không phải chuyện đùa. Ông nằm úp mặt xuống đất, vừa bực vừa phục cái anh chàng lỏi cứng cổ cầm tiểu liên này.
— Được thôi, rồi gì nữa? — ông nói khàn khàn trong lòng đất.
— Cứ nằm đấy, và nói ít chứ, — giọng nghiêm khắc của anh chàng lỏi cứng cổ cất lên phía trên ông.
“Quỷ bắt mày đi“ Secnôivanenkô nghĩ bụng, rồi ông khoái trá duỗi thẳng hai chân. Đã bốn ngày nay, ông chưa được nằm, và bây giờ ông cảm thấy rất thú vị được nằm duỗi dài, yên tĩnh. Nhưng cái thú ấy không được lâu. Bằng cách nào đó, có lẽ nhờ ve vẩy ngọn đèn, anh lính gác đã gọi được người đến trợ lực, vì Secnôivanenkô nghe thấy những bước chân tới gần và một tiếng nói khác phía trên ông.
— Cái gì thế?
— Tôi bắt giữ một tên tại đây. Hắn nói đúng mật hiệu nhưng không xuất trình giấy tờ. Hắn hỏi ban tác chiến.
— Dẫn đi!
Anh lính gác ra lệnh cho Secnôivanenkô đứng dậy và tiến bước. Nhưng ông vừa dò dẫm được mươi bước thì anh lính gác ra lệnh cho ông rẽ sang bên phải. Secnôivanenkô không biết rẽ chỗ nào vì chung quanh tối như hũ nút. Nhưng anh lính gác vỗ vào chỗ giữa hai xương bả vai của ông và nói:
— Đứng lại làm gì? Đi đi!
Lúc ấy Secnôivanenkô nhìn thấy giữa đám cỏ khô một kẽ hở lờ mờ trong tảng đá, ông nghiêng người lách vào. Dưới gót chân ông, lạo xạo. Bám vào thành đá để khỏi ngã, Secnôivanenkô nhảy từ mô đá này sang mô đá khác xuống dốc, rồi đột nhiên thấy mình đứng trong một căn phòng dưới đất, có một ngọn đèn điện nhỏ của chỉ huy sở chiếu sáng, ngọn đèn treo phía trên bàn bằng một sợi dây nhựa trong suốt.