Mật đang không vui.
Con bé đang ngồi yên và đang ăn; nó không làm bất cứ điều gì khác. Không gì, không gì cả. Nó chỉ thể hiện mình không vui trên kênh liên lạc kết nối với bọn tôi thôi. Tôi hiểu nguyên nhân là bởi nó không muốn Ông Chủ biết. Hiểu mà, hiểu mà.
Bọn tôi không nên giấu giếm Ông Chủ. Hay là tôi nên đem chuyện Mật đi mách với Ông Chủ nhỉ? Nếu Ông Chủ hỏi, tôi sẽ phải khai, phải khai thôi. Mà có lẽ vậy tức là tôi không cần khai trừ khi bị ông ấy hỏi, không thì tại sao Ông Chủ lại sắp đặt mọi thứ kiểu ấy? Tôi không hoàn toàn hài lòng với cái lý mình nghĩ ra, nhưng tôi chẳng có ai để nhờ giúp trong chuyện này. Chẳng ai, chẳng ai hết. Tôi lại ư ử rên, sâu sâu trong họng. Có vấn đề, có vấn đề gì rồi. Cũng như Hart với mấy vụ đường truyền bị ngắt, tôi chẳng xác định được vấn đề nằm ở đâu để ngăn nó lại cả. Tôi chỉ biết vấn đề đang tồn tại thôi.
Mật bảo bọn tôi rằng tất cả bọn tôi nên ăn nhiều, thật nhiều. Bọn tôi đang sắp sửa đi đánh địch, đánh trong một cuộc tấn công lớn. Ông Chủ đã tìm ra nơi toàn bộ lũ địch đã dời đến, một nơi nhiều địch, nhiều lắm lắm, nhiều tới mức tất cả bọn tôi và tất cả bạn bè con người của bọn tôi đều sẽ cùng tham gia đánh chúng. Bọn tôi phải đánh cho đến khi không còn ai. Sau đó bọn tôi phải loại bỏ mớ xác. Bỏ hết, bỏ hết. Điều này đã được Ông Chủ dặn dò rõ lắm.
Nhưng đây không phải lý do Mật bảo hãy ăn đi. Mật nghĩ sẽ còn xảy ra chuyện gì khác nữa cơ. Mật bảo hãy sẵn sàng.
Hart đang duyệt lại các hệ thống của tôi, rà soát từng thứ, từng thứ: Cứ khi nào có anh trong đầu, tôi lại thấy nhột nhột, nhột nhột. Chip phản hồi, cơ sở dữ liệu, hệ thống liên lạc, hệ thống nhắm mục tiêu, hệ thống thứ bậc, lần lượt được kiểm tra. Anh nói tôi đang trong tình trạng tốt. Anh gãi tôi, gãi đúng lắm, đúng lắm, ngay chỗ tôi thích, chỗ dưới cằm tôi, nơi thiết bị cấy ở hàm đôi khi vẫn làm tôi đau nhức. Tôi thích Hart. Thích mà, thích mà.
Hart không thích Ông Chủ. Không đâu, không đâu. Tôi có thể ngửi thấy điều này trên người anh. Hart cũng nghĩ sẽ có chuyện gì đó xảy ra. Có lẽ tôi nên kể cho Hart nghe về Mật. Nhưng tôi không làm vậy. Tôi chẳng biết tại sao, nhưng tôi không làm vậy.
Rồng và Mật và tôi ngốn ngấu nuốt các gói lương khô. Bọn tôi có thể ăn được nhiều thứ lắm, nhưng lương khô là món tốt nhất đối với bọn tôi. Chúng chứa Vitamin Và Khoáng Chất Khuyên Dùng. Ong đã sạc đầy từ trạm, và đã trưng dụng thêm 20 phần trăm đơn vị. Bởi vì bọn tôi sắp tham chiến, thế nên ai muốn xin gì cũng được.
Ellene Asanto đi ngang qua và nói chuyện với Hart. Cô khiến Hart lo lắng. Cô khiến Ông Chủ vừa lo lắng vừa tức giận. Giờ đây, khi cô không còn sợ nữa, tôi chẳng xác định được cô đang cảm thấy thế nào. Quần áo cô có thứ gì kêu ro ro, ro ro. Hoặc có khi không phải quần áo cô đâu. Có khi chính cô đang phát tiếng này.
Kênh của Mật: Là cô ta đấy.
Ellene Asanto không nằm trong hệ thống thứ bậc của tôi. Cô không phải địch. Nhưng cô không chỉ là một con người như hầu hết bọn họ. Hart và Ông Chủ coi trọng cô. Tôi không biết cô là thứ gì hay phải phản ứng với cô ra sao.
Tôi nghĩ vậy tức là tôi có thể điều tra cô. Như trại, như trại thôi. Sẽ giống như vụ cái trại lúc bị mất liên lạc ấy mà. Tôi sẽ cử Ong vào.
Kênh của Ong: Làm rõ mục tiêu?
Tôi bảo Ong mình muốn biết về Ellene Asanto.
Kênh của Ong: Làm rõ hơn về mục tiêu?
Tôi không biết mình muốn biết gì. Tôi chỉ muốn biết thôi.
Kênh của Ong: (biểu tượng cảm xúc chê bai).
Nhưng Ong làm theo lệnh và phái vài đơn vị bay đến gần Ellene Asanto và triển khai các giác quan đặc biệt của mình: các giác quan không ai khác sở hữu. Ong nói ngay cả Ông Chủ và Hart cũng không biết hết về những thứ chị có thể cảm nhận được. Không biết, không biết đâu.
Tôi bảo Mật: Nói anh nghe đi.
Kênh của Mật im im, im im.
Kênh của Rồng: Tôi nghĩ Ellene Asanto là một mục tiêu đặc biệt, ý muốn bảo đây là một mục tiêu cậu ta sẽ được lệnh xử lý.
Ông Chủ và một số sĩ quan Redmark đang quan sát hình ảnh địch truyền về từ vệ tinh. Đối với tôi, nó cũng hệt như cái trại hồi trước, chỉ có điều to hơn nhiều, nhiều lắm lắm, và có nhiều công trình hơn. Làng, cơ sở dữ liệu của tôi nói. Chắng bao lâu nữa nó sẽ bé đi nhiều, nhiều lắm lắm, và chẳng còn công trình nào cả. Một khi xác chết đã được đốt và đem chôn, sẽ chẳng còn lại bao nhiêu.
Kênh của Mật: Mọi bằng chứng sẽ biến mất.
Kênh của Ong: Đang tiếp nhận... phát hiện tín hiệu được mã hóa... giải mã... giải mã... giải mã...
Khắp xung quanh bọn tôi, các đơn vị của Ong đậu xuống nghỉ trong khi chị kết nối chúng lại, nối vào công tác giải mã của mình, ngày một sử dụng nhiều công suất xử lý. Tôi muốn bảo chị dừng lại, nhưng chị đang làm đúng lệnh tôi, theo cách của riêng mình. Là đây, là đây ư? Đây là điều tôi muốn phát hiện ra à? Tôi chẳng biết phải quyết thế nào cả.
Kênh của Mật: Sẵn sàng đi.
Tôi muốn hỏi, Sẵn sàng làm gì? nhưng Mật đứng dậy, giũ vụn khỏi lông. Mật đang kiểm tra hệ thống của khẩu Chú Voi Con. Rồng đang tiến hành chẩn đoán phần mềm nhắm mục tiêu của mình. Ong đang giải mã... Đây thậm chí còn không phải là một điều Ong đáng lẽ có thể làm.
Tôi nhìn sang Ông Chủ. Ông ấy đang nói thầm với các sĩ quan của mình, nhưng tai tôi vẫn có thể nghe thấy giọng ông ấy. Vì con người đã chế tôi như vậy, nghe trộm cũng chẳng có gì sai trái. Ông ấy nói, “... cầm chân ả ở đây, nhưng tao cần chúng mày đảm bảo sẽ bới ra được thật nhiều vũ khí, linh kiện bom, mấy món thường lệ. Sẽ chẳng ai hạch hỏi gì nhiều đâu, nhưng cần làm nơi này trông thật giống một trại Anarchista như bao trại khác...”
Kênh của Ong: Đã giải mã xong. Và rồi tôi có thể nghe thấy thông điệp mật của Ellene Asanto, đang được cô gửi đi bằng thiết bị cấy, bằng cả chỗ quần áo cô mặc trên người nữa.
... nghi đây là chiến dịch thanh tẩy. Chúng sẽ điều đám Sinh Dạng đi thủ tiêu bằng chứng về các cuộc tấn công hóa học. Làm ơn nói rằng chị có thể gửi viện binh đến cho em đi, không là con số thương vong dân sự ít nhất cũng sẽ lên đến hàng trăm đấy...
Tôi nghe thấy Hart chửi thề. Mắt anh mở tròn, to to, to lắm, và dán chặt vào Asanto, và tôi nhận ra anh được kết nối với hệ thống của Ong và đã nghe được hết, nghe hết rồi.