Chó Săn Miền Bom Đạn

Lượt đọc: 86 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
PHẦN IV - CHÓ - KHÔNG CHÊ - CHỦ NGHÈO
27 - Đại ca

❊ ❊ ❊

Chỗ tôi bây giờ sống là nơi này đây.

Họ đã quyết định rằng bọn tôi đủ là người. Vừa đủ, vừa đủ thôi. Chỉ vừa đủ người để không thể đem đi tiêu diệt được. Và bởi thế, họ cần tính cách giải quyết chúng tôi.

Họ xây các thị trấn. Họ xây chúng nhanh thật nhanh, xây tại những vùng tiện cho họ canh chừng bọn tôi, và tiện cả cho họ tiêu diệt bọn tôi nếu cần nữa. Tôi nghĩ ý đồ của họ là thế đấy.

Thị trấn này nằm ở Mỹ, và họ gọi nó là “Thảo Cầm Viên”. Là đùa, đùa đấy, một trò đùa của con người. Thảo Cầm Viên được tạo thành từ các khối hộp bê tông không khác nhau tí gì, xếp chồng chất, chồng chất trên nhau. Chúng ngăn được mưa. Mấy cái hộp bọn tôi được cấp đều chỉ có sàn trần trụi, cứng ngắc, lối vào thì không được gắn cửa; xây bên ngoài hộp là những bậc thang vừa to vừa vững, dẫn lên những chiếc hộp ở cao hơn. Con người bảo rằng đây là điều tối thiểu họ có thể làm cho bọn tôi.

Và họ cho bọn tôi ăn. Đồ ăn chẳng nhiều đâu, và cũng chẳng ngon gì, nhưng vẫn có để ăn. Các món họ cho bọn tôi ăn đều trộn lẫn những thứ xấu, và ai ăn đồ ăn miễn phí cũng đều trở nên chậm đi, ngốc đi, và thường xuyên bị rối rối trong đầu, trừ khi chúng được thiết kế tốt như tôi và các mẫu hiện đại hơn.

Bây giờ tôi đã hiểu miễn phí là gì. Tôi biết về miễn phí và giá cả và tại sao mọi thứ miễn phí đều không đáng tin cậy. Không đầu, không đâu.

Thảo Cầm Viên được xây dựng trên một hòn đảo bê tông ở sông Đông. Cũng giống như thị trấn Đảo Rikers[1] của con người ở gần đó, hòn đảo được nối với đất liền thông qua một con đường đắp cao, bởi vì con người muốn đến gặp bọn tôi và theo dõi bọn tôi. Ngoài ra, bây giờ họ đã biết phải dùng bọn tôi thế nào rồi. Bọn tôi làm thuê cho họ.

Họ nhồi bọn tôi vào đây, nhồi tận hàng trăm đứa, và họ theo dõi bọn tôi cả ngày lẫn đêm bằng máy quay. Trên đầu, máy bay cứ lượn suốt, lượn suốt. Đóng ở đầu đường đắp, đoạn nối với đất liền, là cảnh sát có vũ trang.

Họ đã đồng ý sẽ không tiêu diệt bọn tôi. Nhưng họ không cần phải thích bọn tôi.

Tôi không biết họ nghĩ bọn tôi sẽ làm gì khi đến đây. Có lẽ họ nghĩ rằng bọn tôi sẽ chỉ ngồi ì ra đó thôi, ngồi và ăn chỗ đồ ăn tệ và sống trong mấy cái hộp trống rỗng kia cho đến khi bọn tôi chết và không còn là một vấn đề nữa.

Đầu tiền, bọn tôi đánh nhau. Hầu hết bọn tôi đều chưa gặp nhau bao giờ. Bọn tôi cần biết ai là thủ lĩnh. Những đứa không phải chó thì không tham gia. Ở đây có vài đứa là gấu, vài đứa là rồng, toàn những cựu binh của các Bầy Đột kích Đa mẫu dạng khác, từng được dự kiến sẽ triển khai ngoài chiến trường. Có mấy đứa là chuột. Có mấy đứa là lửng và ôpôt. Có một đứa bảo rằng mình là vượn cáo, thành viên một dự án chế tạo vật nuôi Sinh Dạng nay đã bị hủy bỏ. Ở đây không có ong. Không hề, không hề. Có lẽ con người không muốn chấp nhận rằng những con ong như Ong còn hơn cả ong, hơn ong nữa cơ.

Bọn tôi đánh nhau, đánh và tụ thành các bầy, và các bầy nhỏ đánh nhau cho đến khi các Bầy Lớn xuất hiện.

Tôi đã thành công, thành công lắm lắm. Tại đây có một số đứa từng ở trong cái chuồng lớn gần tòa án cùng với tôi, và chúng biết tôi là thủ lĩnh. Một số đứa khác đeo biểu tượng Redmark và từng chiến đấu ở Campeche. Bọn tôi đánh nhau, đánh chút chút, nhưng rồi chúng cũng để tôi làm thủ lĩnh. Một vài con chó lạ cùng những con khác theo phe tôi, theo vì chúng thông minh hơn hầu hết những đứa khác và đã biết về chuyện ở tòa.

Tôi là thủ lĩnh của nhiều nhiều bầy, và các bầy của tôi sống trong một khu riêng tại Thảo Cầm Viên. Trong số tất cả các Bầy Lớn, bọn tôi lớn nhất, lớn nhất nhất. Có chín bầy khác. Các bầy của tôi để mắt theo dõi chúng. Tôi nghĩ một số bầy rồi sẽ nhập vào với bọn tôi, nhanh thôi, nhanh thôi. Những bầy khác thì sẽ đánh bọn tôi.

Dù bọn tôi có đánh nhau, hay thậm chí giết nhau, con người cũng không quan tâm. Không đâu, không đâu. Con người chỉ quan tâm nếu bọn tôi rời Thảo Cầm Viên mà không có giấy phép lao động thôi.

Có việc cho các Sinh Dạng làm; không đủ, không bao giờ đủ việc cả, nhưng lúc nào cũng có con người muốn thuê bọn tôi. Họ mang theo giấy tờ cho phép mình thuê bọn tôi đến trước cổng Thảo Cầm Viên, và rồi họ cử người vào trình bày việc mình cần. Thủ lĩnh các Bầy Lớn chọn người nhận việc. Tôi cố gắng chọn sao cho thật công bằng. Đứa nào cũng có cơ hội làm việc. Nếu làm tốt, chúng sẽ có thêm cơ hội làm việc mới. Nếu làm không tốt, sẽ vẫn luôn có thêm nhiều con người mới đến thuê thôi.

Bọn tôi thích làm việc. Thích mà, thích mà. Khi làm việc, bọn tôi sẽ có một Ông Chủ, dù chỉ trong một thời gian ngắn, dù bọn tôi rồi sẽ phải quay về Thảo Cầm Viên. Làm việc cũng giúp bọn tôi có tiền. Tôi biết bọn tôi không nhận được nhiều tiền cho những việc mình làm. Bọn tôi khỏe hơn con người, nhanh hơn và có các giác quan nhạy bén hơn. Bọn tôi làm nhiều hơn, có điều lại bị trả công thấp hơn. Nhưng không sao, không sao cả. Tạm thế cũng được.

Nhiều con người có giấy phép bán đồ cho bọn tôi hay vào Thảo Cầm Viên, nhưng họ chỉ ở quanh quanh cổng. Họ bán cho bọn tôi những tấm thảm mềm để trải trong hộp, họ bán cho bọn tôi máy tính với hệ thống giải trí rẻ tiền, và họ bán cho bọn tôi đồ ăn. Đồ ăn là thứ bọn tôi mua nhiều nhất, nhiều nhất nhất: kiểu đồ ăn không chứa những thứ xấu. Kiểu đồ ăn cho phép bọn tôi suy nghĩ rõ ràng.

Tôi là thủ lĩnh của Bầy Lớn. Tôi cũng làm việc, cũng làm, cũng làm đấy, nhưng những đứa trong bầy tôi trích ra một ít từ chỗ tiền công mình kiếm được để gửi tôi. Tôi có một chiếc máy tính. Tôi có tài khoản tại một ngân hàng của con người, mở qua một trung gian con người. Con người trả cho bọn tôi ít ít thôi, nhưng tiền thì vẫn cứ là tiền. Tiền tăng theo từng ngày, tăng nữa, tăng nữa nữa. Một ngày nào đó, bọn tôi sẽ phải tính xem nên làm gì với chỗ tiền đấy.

Tôi ra cổng để đảm bảo mọi thứ vẫn ổn. Không ổn kìa, đang không ổn kìa. Max đang ở đấy cùng với vài đứa trong bầy của nó, tìm cách ép cho nhiều đứa bên mình được nhận những việc hiện có hơn. Max cũng là một Sinh Dạng quân sự. Nó thuộc sở hữu của một công ty an ninh tư tên là Mercanator và từng tham chiến ở Tanzania và Burundi, tham chiến nhiều lắm lắm. Nó là một mẫu khác tôi, người gầy hơn, mõm dài dài, và tai nhọn.

Đối đầu, đối đầu: nó và tôi; bầy của nó và bầy của tôi. Bọn tôi gầm gừ và đi vòng vòng, vòng vòng, vòng quanh nhau, vừa vòng vừa áng xem mỗi đứa mang theo bao nhiêu quân, và những đứa nào có tiếng đánh nhau khỏe. Thành viên các Bầy Lớn khác ở im bên ngoài, nhưng nếu chúng dò ra sự yếu đuối, hoặc nếu chúng đã bị mua chuộc, có khả năng chúng sẽ vào đánh hùa.

Tôi biết Max. Bọn tôi thường xuyên gặp nhau nói chuyện, và tôi thích nó, mặc dù đôi khi nó là kẻ địch của tôi. Nó đang làm điều tốt nhất cho bầy của mình, cũng như tôi, như tôi thôi.

Bọn tôi nhe nanh, và một số đứa yếu yếu trong bầy bọn tôi xộc đến đập nhau, nhưng chỉ thoáng tí tí, gần như chưa đánh đã tàn. Dọa đấy, là dọa đấy. Dọa nhiều hơn đánh thật. Max và tôi không rời mắt khỏi nhau. Bọn tôi chẳng ai muốn phải tự mình giải quyết vụ này cả: nếu đứa chiến thắng bị thương nặng, nó sẽ không làm thủ lĩnh được lâu nữa đâu. Max đã chiến đấu từ lâu rồi, hơn cả tôi cơ, nhưng tôi là mẫu mới hơn. Tôi được chế tạo mạnh mạnh hơn, nhanh nhanh hơn.

Nó nhìn đi chỗ khác trước, và không có đánh nhau, không xảy ra đánh nhau gì cả. Trật tự được lập lại, và mọi Bầy Lớn đều được nhận lượng việc phù hợp. Nhưng tôi sẽ cử người đến chỗ Max để bọn tôi còn nói chuyện. Chắc nó đang nghĩ mình đáng được hưởng nhiều việc hơn. Có lẽ bầy của nó hiện đã đông lên. Bọn tôi phải ước lượng quy mô bầy của nhau.

Các công việc phần nhiều là bảo vệ nơi này, nơi nọ - kho chứa, tòa nhà trống, văn phòng. Có Sinh Dạng là trộm sẽ không dám đến. Không đâu, không dám đâu. Còn có việc khác là nâng và khiêng đồ: bọn tôi khỏe mà, khỏe lắm lắm. Đôi khi có các công việc chuyên biệt. Những Sinh Dạng hình dáng lạ lạ, lạ hơn bình thường có thể được trả tiền chỉ để con người nhìn ngắm. Đám chuột giỏi trò chui hầm chui cống và sửa chữa dây nhợ. Đám chó bọn tôi được nhờ ngửi tìm ma túy hoặc tìm con người bị mắc kẹt, tìm bom. Đã có một số đứa bỏ mạng. Một số công việc là nhiệm vụ mật. Yêu cầu thì có, nhưng chi tiết thì không. Tất cả các công việc đều được kiểm tra trước bởi chính phủ con người, nhưng tôi cứ thấy lo lo, lo rằng một số công việc vẫn là việc xấu. Tôi lo rằng kẻ xấu sẽ dùng tiền để giúp tuồn công việc của chúng qua cổng. Tôi lo rằng còn có cả kẻ xấu trong chính phủ con người. Đôi khi, sau khi nhận những công việc xấu ấy, đám bọn tôi có những đứa không còn về được nữa. Cũng có những lần chúng về được, về được đấy, nhưng thiết bị cấy của chúng đã bị phá hỏng để ngăn chúng kể về việc mình đã làm. Tuy nhiên, chúng kể được điều gì thì bọn tôi sẽ nhớ lấy điều ấy. Bọn tôi có nhiều cách sửa thiết bị cấy. Nhiều mà, nhiều mà. Họ không nhận ra bọn tôi biết nhiều cỡ nào đâu.

Ngày mai tôi có công việc để làm. Một số công việc chỉ được giao cho ít ít Sinh Dạng, ít lắm lắm, chỉ những đứa có giọng tốt và biết cư xử cẩn thận khi đi cùng con người thôi. Con người biết tôi. Tôi là một người nổi tiếng. Đôi khi, một con người giàu sẽ muốn có vệ sĩ. Đây là những công việc tốt nhất, tốt nhất nhất, nhưng không phải ai cũng được làm.

Tôi là một vệ sĩ tốt bởi vì tôi vừa có một giọng tốt để nói chuyện với con người, vừa có một giọng ồn để gầm gừ dọa họ. Khi nghĩ về điều này, tôi lại thấy vui vui, vui vui. Giọng tốt của tôi là cái giọng Mật đã tải vào người tôi để tôi dùng trong phiên tòa, đúng như tôi vẫn luôn mong muốn.

Và giữa lúc đang nghĩ về điều này, tôi nhận được một cuộc gọi trên kênh liên lạc.

Kênh của Mật: Xin chào, Đại Ca.

Đúng ra thì bọn tôi phải mất khả năng kết nối liên lạc rồi. Đáng lẽ thế, đáng lẽ phải thế cơ. Nhưng nhiều đứa bọn tôi đã tìm ra cách né cơ chế chặn, từ đấy khôi phục được chức năng này.

Tôi bảo Mật rằng mình đang vui, vui lắm lắm, vui vì thấy con bé gọi đến. Đây là lần đầu tiên nó liên hệ với tôi kể từ phiên tòa.

Kênh của Mật: Em nghe nói ngày mai anh sẽ vào thành phố, Đại Ca à.

Kênh của tôi: Anh phải đi làm.

Kênh của Mật: Em đã thu xếp để ông chủ của anh cho anh chút thời gian nghỉ ăn trưa. Anh có muốn đi ăn với em không, Đại Ca?

Kênh của tôi: Ừ, muốn chứ.

Kênh của Mật: Vốn từ vựng của anh đang cải thiện đấy, Đại Ca ạ. Vậy là tốt rồi. Em sẽ nhắn cho anh chỗ gặp em. Anh em mình có rất nhiều chuyện để nói với nhau đấy.

[1]

Đảo Rikers là một hòn đảo ở sông Đông, nằm giữa quận Queens và quận Bronx, nơi đặt nhà tù chính của Thành phố New York. [N.D.]

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 22 tháng 6 năm 2026