Chó Săn Miền Bom Đạn

Lượt đọc: 86 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
23 - Đại ca

❊ ❊ ❊

Lại rồi, lại nữa rồi. Tôi đã lại đánh nhau, nhưng đây sẽ là lần cuối. Tôi là mẫu tốt, tốt hơn mọi con chó khác trong này. Tôi mạnh, mạnh nhất nhất. Vì ở đây bọn tôi không có Ông Chủ, tôi trở thành thủ lĩnh, thành thủ lĩnh nhờ tôi mạnh. Sẽ chẳng ai còn quấy tôi nữa.

Suốt một ngày liền, chúng cứ cắn xé nhau, cắn xé để xem ai đứng thứ hai, thứ ba. Ngốc ghê, ngốc ghê. Tôi cho chúng một hệ thống thứ bậc để chúng đỡ phải làm vậy. Tôi đã thử tạo lập nó bên trong thiết bị cấy của chúng, nhưng không được. Do hệ thống, cái hệ thống của bọn chúng đấy. Hầu hết đều không tương thích. Vậy nên tôi phải nói, chỉ nói cho chúng nghe thôi. Tôi chọn ra những con chó giỏi nhất trong đám và phong chúng làm sĩ quan. Tôi phân tất cả vào đúng bậc. Giờ chúng sẽ không còn đánh nhau và không còn cãi cọ nữa. Khi có bất đồng, chúng hỏi những đứa ở bậc cao hơn. Khi những đứa ở bậc cao hơn có bất đồng, chúng hỏi tôi. Quyết định của tôi sẽ đúng, đúng nhất nhất, bởi vì tôi là thủ lĩnh.

Cái chuồng nay đã trở thành một nơi im im hơn nhiều. Tôi tưởng điều này sẽ làm con người thấy vui, nhưng họ cứ sợ sệt, sợ hơn cả lúc trước. Hồi bọn tôi sủa và đánh nhau và la hét, họ không ưa bọn tôi. Giờ đây, khi bọn tôi chỉ ngồi, ngồi thôi, ngồi và quan sát họ, họ lại càng không ưa bọn tôi. Tôi chẳng hiểu nổi họ.

Một số con người cố làm bọn tôi tức, hoặc bằng lời lẽ, hoặc bằng súng điện. Họ muốn bọn tôi la hét và khùng điên. Tại sao, tại sao thế nhỉ?

Bởi vì họ muốn bọn tôi bị tiêu diệt.

Nhưng họ không thể đơn thuần tiêu diệt bọn tôi. Không đâu, không thể đâu. Nếu được thì họ đã làm luôn rồi. Vậy nên họ muốn bọn tôi trở thành một thứ cần phải bị tiêu diệt. Tôi đang suy nghĩ về những gì luật sư của mình đã nói.

Tôi đã ra lệnh rồi. Không được tức, không được giận với con người. Ngay cả khi đang giận lắm lắm, giận nhiều nhiều cũng không.

Giờ họ lại đang đưa tôi đến chỗ nó, đến căn phòng nhỏ, đến nơi tôi từng gặp Luật sư Keram John Aslan. Những người lính gác đã đổi khác: hồi trước họ đi đứng như Ông Chủ, mặc dù họ sợ tôi. Bây giờ họ càng sợ nữa, và họ đi đông hơn nhiều, như thể sự im im trong chuồng là địch, là một kẻ họ muốn đánh lại. Nhưng họ không thể đánh nó. Không đâu, không đánh được đâu. Gậy gộc và phi tiêu và súng điện sao mà đánh nổi cái im?

Những con chó khác quan sát tôi được đưa đến căn phòng. Tôi nhìn vào từng đứa một, và chúng cụp mắt xuống, cụp xuống để thể hiện mình biết tôi là thủ lĩnh. Một số đứa gọi tên tôi.

Các lính gác không nhìn vào đám chó. Họ gồng mình, cố gắng không nhìn vào đám chó, cố lắm, cố lắm, dù cho họ có vũ khí trong tay và đám chó đang bị nhốt hết bên trong những chiếc chuồng nhỏ tí tí. Các lính gác nhìn thẳng đằng trước, và họ vã mồ hôi, và họ sợ.

Aslan lại trông có vẻ lo lắng. “Người ta bảo cậu đang làm mọi người trong này phải xôn xao hết lên đấy, Đại Ca à,” anh ta nói với tôi.

“Ngăn rồi. Tôi ngăn kết xôn xao rồi,” tôi bảo anh ta. Tôi có thể nói thêm nữa, nhưng anh ta sẽ không hiểu tôi đâu. Tôi có thể giải thích ở đây hiện đang yên bình thế nào, và con người sợ là sai, sai lắm lắm. Nhưng tôi không chắc liệu điều ấy có phải là sự thật không. Mọi chuyện phải tốt lên mới đúng, vì đã hết đánh nhau, hết đánh nhau rồi mà. Nhưng đồng thời, tôi nghĩ mình cũng đang bắt đầu hiểu hiểu. Trong chuồng có đông bọn tôi. Đông lắm, đông lắm. Hồi còn riêng, còn lẻ, bọn tôi ai cũng mạnh. Bây giờ, bọn tôi là một bầy mạnh. Ngay cả khi ở trong những cái chuồng nhỏ của mình, bọn tôi vẫn mạnh.

“Cậu nhớ tôi đang nói dở về vụ Retorna chứ,” anh ta mở lời.

“Ừ.”

“Cậu có thể kể cho tôi nghe về nó không? Về những chuyện cậu bị bắt phải làm ấy? Về các mệnh lệnh cậu đã nhận được.”

Tôi ngẫm nghĩ. “Không có mệnh lệnh. Ở Retorna, tôi là thủ lĩnh.”

“Rồi.” Anh ta chỉnh chỉnh máy tính. Tôi gần như có thể nghe thấy tiếng nó văng vẳng trong hệ thống liên lạc, như là âm ma vậy. “Nghe này, thế còn trước đó, lúc cậu có mệnh lệnh thì sao? Cậu có thể thuật lại chuyện hồi đó cho tôi. Vậy được không? Cậu đã nhận lệnh gì từ M...” Anh ta dừng lại, dừng và nhìn nhìn, nhìn tôi, nhìn xem liệu tôi có đoán được cái từ đã bị anh ta ngắt giữa chừng hay không.

M là Ông Chủ, là phần đầu, phần đầu của Ông Chủ đấy. M mở ra tên, cái tên con người của Ông Chủ. Mèo Rừng. Là cách Hart gọi. Hart từng gọi vậy.

“Cậu có kể được cho tôi nghe không, Đại Ca?” Aslan hỏi tôi.

Tôi chẳng biết câu trả lời là gì. Tôi hẳn phải bị cấm làm thế. Phải bị, phải bị chứ. Tôi cảm thấy vậy mà. Ông Chủ hẳn sẽ không muốn tôi nói gì đâu. Ưửửử. Tôi lắc đầu. Lắc lắc, lắc lắc. Lắc như thể những suy nghĩ đó là một bầy ong, cứ chích tôi đau nhói.

“Đây là chuyện quan trọng, Đại Ca ạ.”

“Bọn tôi đã chiến đấu với địch,” tôi bảo anh ta.

“Địch nào thế?”

“Ông Chủ giao địch cho bọn tôi. Bọn tôi chiến đấu với chúng. Tôi là Chó Ngoan.” Bây giờ thì không, không ngoan, không còn ngoan nữa rồi, nhưng tôi nhớ mình từng là một Chú Chó Ngoan, Chó Ngoan của Ông Chủ.

Aslan chìa ảnh ra cho tôi xem: các địa điểm ở Campeche. “Có phải cậu đã chiến đấu với địch ở đây không?” anh ta hỏi. “Còn ở đây thì sao? Và đây nữa?” Tươi ghê, tươi ghê. Các bức ảnh trông thật tươi và đầy nắng, làm tôi nhớ đến những ngày ấm áp, những ngày còn biết chắc về mọi thứ. Là ở đây, ngay đây này. Bọn tôi từng chiến đấu ở những chỗ đó, hồi cuộc đời còn đơn giản.

“Đại Ca?” Aslan nhắc. “Cậu kể được gì cho tôi nào?” Anh ta đang cố tỏ vẻ thân thiện, nhưng căng thẳng, căng thẳng kìa. Có căng thẳng ẩn đằng sau nó. “Cậu có trả lời được những câu hỏi này không? Quan trọng lắm đấy.”

“Được, trả lời được,” tôi bảo anh ta. Là thật, là đúng thật đấy; điều anh ta yêu cầu là một công việc tôi có khả năng thực hiện. Câu trả lời ấy xem chừng tạm khiến Aslan thấy hài lòng.

“Đại Ca này, ở đây đang có một người cậu quen đấy,” anh ta nói với tôi. “Tôi sẽ đưa người ta vào, nhưng tôi muốn cậu giữ bình tĩnh nhé.”

Tôi cảm thấy thật bồn chồn, thật căng thẳng. Là Ông Chủ, Ông Chủ à? Có phải tôi đã trả lời sai không? Tôi muốn gặp lại Ông Chủ, muốn lắm lắm, nhưng cũng không hề muốn gặp ông ấy đâu. Mọi con chó đều cần đến chủ, nhưng tôi lỡ hư mất rồi. Hồi ở Retorna, Ông Chủ đã giận tôi. Tôi đã không chịu vâng lời.

Nhưng khi Aslan quay vào, anh ta không đi cùng Ông Chủ. Theo chân anh ta là hai con người nữ. Là quen cả, quen cả kìa. Tôi quen cả hai người bọn họ.

Một người là thủ lĩnh: nhìn dáng đứng của cô ta và cả dáng đứng của Aslan cùng những người khác là sẽ thấy rõ ngay, rõ lắm lắm. Cô ta từng đi cùng Ông Chủ - sau khi cô ta đến, mọi thứ đều thay đổi. Ellene Asanto, là Ellene Asanto, mặc dù Aslan gọi cô ta bằng một cái tên khác.

Con người nữ còn lại là Bác sĩ Thea de Sejos.

Asanto đang bảo bà ta: “Nếu không muốn, chị không việc gì phải cố cả; nếu thấy quá sức chịu đựng...” như thể bà ta sẽ bị sợ tôi. Khi nhìn vào tôi, bà bác sĩ thoáng do dự. Xét cho cùng, bà ta đâu thể ngửi thấy tôi, trong khi có nhiều Sinh Dạng được chế theo mẫu của tôi lắm.

Thế rồi bà ta thốt lên “Đại Ca!” và chạy đến bên tấm chắn, và miệng bà ta mỉm cười, cười tươi ghê, tươi ghê, và tôi thấy vui, vui lắm lắm. Ellene Asanto và Keram John Aslan cứ nhìn mãi, nhìn không chớp mắt, nhưng bà bác sĩ đặt tay lên miếng nhựa, và một lúc sau, tôi cũng làm vậy. Tôi không cảm thấy tay bà ta, nhưng tôi có thể tưởng tượng được nó.

“Bác sĩ de Sejos?” Aslan hỏi.

“Đúng mày rồi, phải không?” Bác sĩ de Sejos đang nói chuyện với tôi, không phải với anh ta.

“Vâng,” tôi nói. Tôi đang phải gắng giữ cho giọng thật khẽ, thật nhỏ. Khó quá, khó quá.

“Tao cứ ngỡ mày đã chết rồi cơ. Thương tích của mày trầm trọng kinh khủng,” bà ta bảo tôi.

“Tôi mạnh mà, mạnh mà.”

“Bác sĩ de Sejos nói cậu và đội của cậu đã bảo vệ Retorna khỏi lực lượng Redmark, những kẻ lúc ấy đang tìm cách phá hủy nó,” Aslan nói.

“Ừ,” tôi công nhận.

“Bà ấy nói nếu không có cậu, bọn chúng đã phá hủy phòng khám và giết hết bệnh nhân của bà ấy rồi. Theo phỏng đoán, những vết thương các bệnh nhân đó mang trên mình chính là động cơ của chúng.”

Tôi đánh mắt từ anh ta sang Ellene Asanto. Hiện cô ta đang đứng sau lưng anh ta và nhìn tôi, thẳng vào tôi. Không biết, không biết rồi. Tôi hiểu ra rằng Aslan không biết con người này từng có mặt ở Retorna. Tôi tự hỏi anh ta có biết cô ta từng ở bên Ông Chủ không. Tôi tự hỏi mình có nên cho anh ta biết không.

Nhưng giờ đây, tôi chỉ nhìn Bác sĩ Thea de Sejos, và thấy thật vui, vui ghê, vui ghê, vui vì bà ta cũng đang vui. Là do tôi, do tôi đấy. Bà ta vui do được gặp tôi đấy.

Bác sĩ Thea de Sejos muốn tôi đi nói chuyện. Ở đây có Aslan, có một con người nam khác tên là Kahner, và có cả Ellene Asanto nữa. Bà bác sĩ không nói mình nhận ra Asanto. Là cố ý, cố ý đấy. Bà ta đang cố ý không nói ra điều đó. Khó hiểu, khó hiểu ghê. Nhưng tôi bắt chước bà ta. Cái tên Ellene Asanto không hề được nhắc đến. Không ai chỉ vào cô ta và nói, “Người này từng có mặt ở Retorna.”

Keram John Aslan bảo rằng bọn họ đang trừng phạt những kẻ xấu. Tôi hỏi sao họ biết ai là kẻ xấu. Anh ta bảo kẻ xấu là những người đã làm chuyện xấu xa.

Họ muốn tôi kể lại những chuyện xấu xa mà đám kẻ xấu đã làm. Nhưng nếu đó là những chuyện xấu, thế thì chẳng phải tôi cũng xấu xa đấy ư? Tôi đã làm theo lời họ bảo. Nếu họ là kẻ xấu, tôi sẽ là Chó Hư.

Ông Chủ là một trong những người bị họ gọi là kẻ xấu.

Tôi đã cãi lệnh ông ấy một lần rồi. Nếu có thể ra lệnh được, ông ấy bảo gì đây?

Khắp xung quanh tôi, những con chó khác đều đã say ngủ cả. Tôi thì không ngủ. Không nổi, không nổi. Đầu tôi bị căng đầy, đầy quá, đầy quá. Tôi là thủ lĩnh, nhưng tôi không phải là Ông Chủ. Đáng lẽ tôi không bao giờ phải đưa ra lựa chọn hết. Đáng lẽ thế, đáng lẽ thế cơ mà.

Trong đầu tôi, một thứ vốn bao lâu nay toàn tắt ngấm chợt bật lên. Tôi có các kênh liên lạc. Tôi kiểm tra hệ thống của mình: chúng đang hoạt động, hoạt động kìa, dù trước đây chúng toàn im im. Lần đầu tiên kể từ hồi ở Retorna, có người truyền phát tín hiệu trên các tần số cũ.

Hệ thống liên lạc: Đại Ca à?

Tôi yêu cầu mã định danh và chúng được đưa ra. Ngay lập tức, tôi biết người đang nói chuyện với mình là ai.

Kênh của tôi: Chào em.

Kênh của Mật: Chào Đại Ca.

Kênh của tôi: Báo cáo tình hình đi.

Kênh của Mật: Em vẫn đang được tự do, Đại Ca ạ. Em không ở gần anh đâu. Em đang nói chuyện từ một nơi xa lắc, thông qua liên kết vệ tinh. Em đang ẩn náu, chờ xem báo cáo của Keram John Aslan sẽ thu được kết quả ra sao và cấp trên của anh ta sẽ quyết thế nào.

Khi nghĩ về chuyện đó, tôi thấy rầu rầu. Họ sẽ tiêu diệt chúng ta.

Kênh của Mật: Không, Đại Ca à. Em sẽ không để điều đó xảy ra đâu. Em đã có sẵn một kế hoạch rồi, phòng khi lâm trúng tình huống xấu nhất, nhưng kế hoạch này liều lĩnh vô cùng, trong khi vẫn có thể có những kết cuộc tốt hơn.

Con bé kể cho tôi về kế hoạch liều lĩnh của nó, và kể về cả tôi, cả tôi nữa, về vai trò của tôi trong đó. Kế hoạch này liều lắm, liều lắm lắm. Nếu họ tiêu diệt tôi ngay trong cái chuồng này, có khi tương lai tôi cũng sẽ chẳng đổi mấy đâu. Nhưng Mật bảo, Hãy hy vọng, Đại Ca à. Hy vọng luôn tồn tại mà. Nhưng vẫn có những cách khác để cứu anh đấy.

Tôi thử đem tình hình bản thân ra kể với nó, nhưng nó xem chừng đã biết hết, biết hết hết rồi.

Kênh của Mật: Hệ thống của họ không an toàn như họ tưởng đâu, với cả em còn được trợ giúp nữa.

Kênh của tôi: Anh nên làm gì đây?

Kênh của Mật: Hãy để họ nhìn thấy anh. Cứ trả lời các câu hỏi của họ đi, nhưng hãy để họ nhìn thấy anh. Họ sẽ đưa anh ra trình diện trước thế giới.

Kênh của tôi: Anh không muốn ra trước thế giới. Không muốn, không muốn đâu.

Kênh của Mật: Anh phải làm thôi.

Tôi hỏi con bé, Đây là lựa chọn đúng đắn à?

Vâng, nó bảo tôi.

Anh sẽ được làm Chó Ngoan chứ?

Vâng, nó bảo tôi. Nhưng còn hơn thế nữa kia, có khả năng anh sẽ cứu được tất cả chúng ta đấy.

Sáng hôm sau, tôi gọi các con người lính gác. Họ không thích thế, không thích, không thích. Tôi bảo họ rằng tôi muốn nói chuyện với luật sư của mình.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 22 tháng 6 năm 2026