... nghi đây là chiến dịch thanh tẩy. Chúng sẽ điều đám Sinh Dạng đi thủ tiêu bằng chứng về các cuộc tấn công hóa học. Làm ơn nói rằng chị có thể gửi viện binh đến cho em đi, không là con số thương vong dân sự ít nhất cũng sẽ lên đến hàng trăm đấy...
Giữa lúc đang kiểm tra dở cấu trúc liên lạc nội đàn của Ong, Hartnell tự dưng chết lặng. Trong một giây phút điên rồ, anh cứ ngỡ tín hiệu này khởi sinh từ Ong, nhưng rồi anh truy ngược đường truyền, dò đến đúng nguồn phát của nó: chính là Ellene Asanto, đứng một mình giữa trại. Asanto, người do các cổ đông của dự án Sinh Dạng cử đến. Dẫu thế, anh vẫn nghĩ hành động này không đến nỗi quá phi lý. Có khả năng nhóm cổ đông đang lo ngại rằng nếu thế giới bên ngoài phát hiện ra cuộc chiến ở Campeche đang được tiến hành kiểu gì, họ sẽ phải hứng chịu tai tiếng vô cùng tệ hại.
Nhưng anh tiếp tục dỏng tai theo dõi màn nghe lén do Ong tỉ mẩn giải mã. Đám Sinh Dạng thậm chí còn chẳng phải là chủ điểm trọng tâm của Asanto, mà chúng chỉ được cô đề cập đến dưới dạng trung gian gieo rắc tội ác của Murray thôi. Cô biết vũ khí hóa học đã được triển khai tại vùng này. Cô tới đây để tìm bằng chứng. Làm gì có chuyện đám cổ đông cần bằng chứng, trừ khi họ muốn đem chúng đi chôn. Quả đúng là Asanto đã vác thuổng đến đây, nhưng vấn đề là cô đến để đào xới.
Ôi tổ sư, cô này có phải người do cổ đông cử đến quái đâu. Hartnell nhìn sang Murray, hiện vẫn đang mải bận lên kế hoạch. Bởi vì có một trại tị nạn to đùng đang nằm chình ình ngoài kia, và la liệt trên đống giường tại đó là bao con người mình mẩy nào bỏng nào sẹo, sờ sờ minh chứng. Giới cầm quyền, tức các thế lực chính phủ cũng như những công ty đa quốc gia về cơ bản tham gia tài trợ cho cuộc chiến dẹp loạn - và đặc biệt là bầy lính chó tại Redmark - đã đàn áp cuộc khởi nghĩa nhân dân ở đây một cách man rợ tột cùng. Giới truyền thông bị kiểm soát nghiêm ngặt: cả thế giới đều đinh ninh Anarchista là một bè lũ khủng bố. Chỉ có điều nghe chừng không phải ai cũng tin thế. Có lẽ Asanto là một nhà báo, nhưng căn cứ vào chỗ công nghệ Hartnell thấy cô sở hữu, cô còn hơn thế nữa kia.
Cô ta là đặc vụ ngầm của Liên Hợp Quốc. Anh chắc cú như vậy. Theo thông tin mới nhất anh biết, Liên Hợp Quốc dạo này đang đặt nghi vấn về cuộc chiến ở bang Campeche - biến cố mới nhất trong một chuỗi các hoạt động bán quân sự do tập đoàn tài trợ nhằm đập bẹp các diễn tiến bất lợi trên toàn cầu. Và họ nghi ngờ vậy là rất đúng. Bọn Anarchista đã rồi đời, chúng chỉ chưa nhận ra điều ấy thôi. Công việc thực sự Murray đang đảm đương là lau dọn các bãi loang vương vãi; loại bỏ bất cứ thứ gì có thể trở thành chứng cứ cáo buộc và gây rắc rối cho cánh chóp bu sau này.
Hartnell bần thần nhận ra có khi chính mình cũng nằm trong hạng mục ấy. Còn về phần Đại Ca và những Sinh Dạng khác... Chúng không phải rôbốt. Ta không thể đơn thuần xóa trắng kho dữ liệu của chúng và có ngay một đội lính mới toanh, đầu óc sạch bong để phục vụ cuộc chiến tiếp theo. Gây giống con mới sẽ rẻ và dễ hơn hẳn. Đó là ưu thế cuối cùng các Sinh Dạng nắm giữ so với lính người. Rốt cuộc, nếu bị dồn vào thế bí, chúng có thể được tiễu trừ.
Hartnell xâm nhập vào hệ thống cá nhân của Murray. Anh đã làm trò này suốt mấy tuần nay. Đây là một cuộc phản loạn ngầm cỏn con, được anh thực hiện cho thỏa trí. Giờ thì anh truy cập thẳng vào mục liên lạc gửi đến, và cho hiển thị danh sách các thông điệp từng nhận.
Anh thấy mặt Ellene Asanto. Murray đã luận ra chân tướng cô. Gã biết họ đã bị bại lộ. Có khi nào gã đang chặn đường truyền của cô không, hay liệu gã không biết rằng cô là một đường dây liên lạc di động?
Dù thế nào đi nữa, gã cũng sẽ phải thủ tiêu cô. Một phần trong công cuộc thanh tẩy cả thôi. Có khi cô thậm chí còn biết điều đó rồi. Có khi cô đã chấp nhận rằng để vạch trần Murray cùng lũ chủ của gã trước bàn dân thiên hạ, đấy sẽ là cái giá mình phải trả.
“Đại Ca, anh nghĩ đã đến lúc mày và đội của mày lên đường rồi đấy,” Hartnell thông báo, cố gắng giữ giọng điềm tĩnh. Con Sinh Dạng chó nghiêng đầu: các giác quan của nó sẽ nhìn thấu toàn bộ nỗi sợ hãi của anh, nhưng nó sẽ không hiểu nguyên nhân.
“Chú mày có đủ vật dụng, thực phẩm, đạn dược hết rồi, đúng không cu?”
Sẵn sàng, sẵn sàng rồi, Đại Ca xác nhận trong tai anh.
“Xin lỗi vì anh không cài được giọng mới cho mày nhé, cu,” Hartnell thầm bảo nó. “Được vậy đáng lẽ đã hay.”
Tôi cũng nghĩ thế. Hart này?
“Sao vậy, Đại Ca?”
Đang có chuyện gì vậy?
Hartnell nhìn vào đôi mắt đầy tin tưởng của con Sinh Dạng. “Không có gì đâu, cu. Vẫn ổn hết mà. Chú mày cứ lo việc của mình đi.”
Sao anh lại buồn vậy?
“Anh ổn mà, cu.” Một lời nói dối, và Đại Ca biết điều đó. Hartnell liếc nhìn Murray, hiện vẫn đang mê mải hoạch định. Cả khu trại hệt như một quả bom hẹn giờ, nhung nhúc lính vũ trang chờ đợi Murray phát lệnh. Nếu các Sinh Dạng có mặt ở nơi này khi mọi thứ bùng nổ, sự tình sẽ còn tệ đến cỡ nào nữa đây?
Tận dụng kênh truyền Ong đã cô lập, anh gửi thẳng một tín hiệu cho Asanto: Lão biết chuyện rồi đấy.
Và với Đại Ca: “Rồi nào, cu, triển đi, đi luôn đi.”
Kênh của Đại Ca: Nhưng bọn tôi phải tấn công cùng bạn bè, phải cùng bạn chứ. Kế hoạch là vậy mà.
Asanto gần như chẳng phản ứng gì. Hartnell đến nể cô: đứng giữa vòng vây của địch mà cô vẫn tỉnh rụi. Là ta đấy, chúng ta chính là địch.
“Cứ đi đi, Đại Ca. Khởi hành đi, cu.” Vừa ra chỉ thị, Hartnell vừa nhập lệnh vào hệ thống luôn, chèn một nhiệm vụ trinh sát vào danh sách đầu việc, tạo khống lịch sử cho nó. Xét cho cùng, các Sinh Dạng rất giỏi khoản này mà. Công đoạn ấy từng được Murray cho vào trong quá trình lập kế hoạch, nhưng rốt cuộc lại loại ra. Liệu gã có tin mình tình cờ bỏ sót nó trong đấy không? Hartnell cài cắm dấu vân điện tử đặc trưng của gã sếp nhà mình lên khắp quyết định ấy, cố gắng níu lấy hy vọng mong manh.
Đại Ca đứng dậy, vươn mình, khẽ rên ư ử. Hart?
“Mày là một Chú Chó Ngoan, Đại Ca à. Anh biết mày sẽ làm điều đúng đắn.”
Rồng bấy giờ đã biệt tích, vô hình trườn vào hàng cây. Mật khom mình trên tứ chi và âm thầm rời đi; ngay cả nó cũng có thể lặng lẽ đến bất ngờ khi cần. Ong đã... Ong đã bay đi song vẫn ở đây, đồng thời làm đủ thứ.
“Đội của mày cần mày, Đại Ca à,” Hartnell truyền tin, và Đại Ca khép nép lên đường. Nếu Đại Ca mà có đuôi, nó hẳn đã cụp xuống giữa hai chân con Sinh Dạng rồi. Sự do dự của nó, cùng cả cảm giác khổ sở đi kèm sự do dự ấy, cứ lồ lộ trong mọi chuyển động.
Hartnell chúi đầu vào tinh chỉnh nốt hệ thống, nhẩm đếm từng giây, sau đó là từng phút, tưởng tượng cảnh đội Sinh Dạng ngày càng rời xa chốn sắp sửa trở thành tâm thảm họa. Mình có bao lâu nhỉ? Mình cần bao lâu đây? Câu hỏi thứ hai nêu bật vấn đề mấu chốt của anh: không có đường thắng. Anh đang ở trong một mê cung đầy ngõ cụt, vô lối thoát.
Một người khác xuất hiện trong hệ thống. Hartnell nhận ra điều ấy nhờ các động thái của kẻ này: các kênh được mở, các tệp được kiểm tra. Anh cuống quýt tháo lui, cố hết sức che giấu vết tích của bản thân. Giữa đám sĩ quan, Murray đã trở nên im lìm hẳn. Gã đang tập trung vào thiết bị cấy và chiếc màn hình gắn mắt của mình. “Hart...” Ánh mắt gã vẫn chăm chú hướng vào cõi trong đầu, nhưng giọng gã truyền vào tai nghe của Hartnell. “Mày muốn khai báo gì với tao không?”
Hartnell tu một ngụm rượu dài. Lão biết những gì nhỉ? Asanto đâu rồi? Xét cho cùng, Murray sở hữu quyền truy cập cấp cao đối với hệ thống. Hartnell phải khôn khéo mới lọt được vào nơi này nơi nọ; còn riêng Murray sẽ được phép điềm nhiên bước thẳng vào. Mọi thứ Hartnell đã phát hiện ra đều nằm chình ình ngay đó cho Murray mò thấy.
Ellene Asanto bất động như hóa đá.
Trong vùng không gian chung giữa tâm trí bọn họ, Murray tìm ra mẩu thông điệp của Asanto, vốn đã bị Ong ghi lại một phần. “Con mẹ nó!” gã rống lên, khiến đám lính xung quanh giật nảy người.
Asanto giật khẩu súng trường khỏi tay kẻ gần mình nhất. Murray quát tháo ra lệnh. Hartnell lao về phía gã, tuyệt vọng tìm cách can ngăn, tay chìa chai rượu còn nhõn một phần tư tới trước như lễ vật cầu hòa...