Người dân Retorna đã chờ đợi chiến tranh bùng nổ từ lâu lắm rồi. Mới đầu nó hãy còn xa vời: Anarchista cứ trỗi dậy trên khắp Campeche và Yucatan, thành lập các công xã, bày tỏ bất bình với chính phủ tại Đặc khu Liên bang và gọi các tập đoàn ngoại quốc là phường cướp cạn.
Thế rồi ai đó đã khơi mào cuộc chiến. Tuần hành hóa thành bạo loạn. Một số văn phòng và nhà máy bị đánh bom. Phe Anarchista đổ lỗi cho các phần tử kích động của tập đoàn, phía chính phủ đổ lỗi cho phe Anarchista. Quân đội bị lôi vào cuộc, khiến tình hình tệ hại hẳn. Sau đó phe nào phe nấy đều có lực lượng vũ trang chống lưng, khiến tình hình càng thêm tang tóc.
Suốt hơn một năm, các bang phía Nam Mexico bị biến thành một bãi chiến trường. Thoạt tiên chỉ có chính phủ chống lại phiến quân Anarchista và những kẻ ủng hộ chúng, nhưng hỗn loạn lan tràn nhanh đến chóng mặt. Lúc các cơ sở dầu khí bị tấn công và các khu mỏ phải đóng cửa, cánh tập đoàn đã điều đến đây binh lính riêng, nằm ngoài vòng kiểm soát của chính phủ.
Và theo quan điểm của Bác sĩ Thea de Sejos, lãnh đạo các tập đoàn kỳ thực cũng chẳng phải hạng ác độc. Họ muốn bảo vệ tài sản và người của mình, và họ muốn lập lại hòa bình để thiên hạ còn tiếp tục làm ăn sinh sống. Bà không phải kiểu người đi rêu rao tín điều của đám Anarchista, bảo rằng bất cứ ai nhận tiền từ nước ngoài đều là kẻ phản quốc. Xét cho cùng, bản thân bà cũng nhận tài trợ thẳng từ Bác sĩ không biên giới đấy thôi.
Vấn đề là để bảo vệ tài sản của mình tại Campeche, Yucatan, và Tabasco, các công ty đa quốc gia dĩ nhiên phải cậy nhờ đến các nhà thầu tư nhân. Họ là tập đoàn, không phải chính phủ: họ nào có quân đội. Họ đem việc ấy đi đấu thầu, bởi vì xem chừng có nguyên một thị trường quốc tế dành cho các băng đảng vũ trang hành nghề tự do, sẵn sàng nhận kèo thay đổi chế độ. Bọn chúng không phải quân đội. Chúng chẳng có nghĩa vụ gì với chính phủ hay người dân hết. Gần như chẳng thủ đoạn nào chúng từ, miễn sao đạt được kết quả và không bị đội kinh phí.
Chẳng ai trong ngôi làng Retorna nhỏ bé công khai ủng hộ Anarchista cả, nhưng de Sejos vẫn lấy làm hãi hùng khi nghĩ đến cảnh bị đám lính đánh thuê ghé thăm. Căn cứ vào những câu chuyện phe Anarchista thuật lại trên đài và lời kể của dân tị nạn, bà không nghĩ lính tráng của mấy hãng an ninh tư kia sẽ buồn để tâm đến lòng trung thành chính trị đâu. Chúng chạy ngược chạy xuôi khắp đất nước, hệt như những bầy chó điên.
Và chúng hẳn sẽ muốn biết về một thứ bà nắm giữ tại Retorna. Nơi đây có phòng khám và trại an dưỡng của bà, và chứa đựng bên trong chúng là một điều khủng khiếp.
Trong quá trình khám chữa ở đó, bà duy trì một phong thái lãnh đạm chuyên nghiệp tuyệt đối: nói năng điềm tĩnh, vững vàng đưa tay. Bà dùng cạn kho thuốc đang dần vơi của mình, đồng thời lấy điện thoại chụp lại các vết bỏng cùng những mảng da biến màu - và cả các thi thể nữa. Bà chưa hề phát tán mớ ảnh ra ngoài qua kết nối vệ tinh chập chờn của mình. Bà chưa hề cho ai xem chúng hết. Bà hãi sợ khả năng thông tin truyền đi sẽ bị chặn; sợ chúng sẽ bị truy ngược về chỗ mình và dân làng Retorna.
Chỉ có hai người khác biết chuyện: Cha Estevan và Jose Blanco, người lãnh quyền quản lý trên danh nghĩa khi chủ trang trại bỏ chạy lên phương Bắc.
Kể từ hồi suy ra bản chất điều mình ngày ngày nhìn thấy tại trại an dưỡng, bà cứ chờ đợi ai đó vác súng ống đến hạch hỏi. Có thể là lính đánh thuê, có thể là phe Anarchista hoặc chính phủ, có thể chỉ là các băng đảng lưu vong lang thang, chuyên tước đoạt mọi thứ mình cần khỏi tay những kẻ quá yếu để ngăn cản chúng.
Khi Luke Perez cùng mấy người bạn ngoài bãi chăn của cậu ta vừa phóng về vừa la hét váng trời, bà cứ tưởng thời khắc ấy đã điểm. Họ đã đi xem thứ gì khiến bọn gia súc phát hoảng, và giờ đây, cỗ xe hai cầu cũ kỹ, tàn tạ của họ đang phanh két lại ngay giữa Retorna, thổi bụi bay mù. Họ ới Blanco, ới linh mục, ới bất kỳ ai đến.
Quái vật, họ gân cổ gào. Quái vật đang đến.
Thea de Sejos từng theo học dược ở Guadalajara. Bà từng phát biểu tại các hội nghị ở Paris và Madrid. Bà không đi lễ nhà thờ. Ngay từ hồi nhỏ, bà đã chẳng tin vào quái vật. Cho đến khi cuộc chiến này xảy ra.
Bà đưa Luke Perez đến nhà thờ - trung tâm chính phủ thực quyền kể từ khi Retorna trở thành một quốc đảo riêng giữa cuộc xung đột biến động không ngừng. Bà cho cậu ta ngồi cùng Cha Estevan và cử người đi gọi Jose Blanco. Đến lúc cần tổ chức họp làng rồi.
“Ta đang phải đối mặt với gì thế?” là câu hỏi đầu tiên của Blanco. Bác là một người to lớn, đang trên đà phát tướng thì chiến sự bùng nổ. Bác còn từng nhậu nhẹt rất bê tha, nhưng có lẽ người đàn ông này là thứ duy nhất ở Campeche đã được cuộc chiến cải thiện.
“Là lũ lính chó của chúng đấy,” Cha Estevan trẻ tuổi sa sầm tuyên bố. “Vậy là dính quân đội phe công ty rồi.”
Blanco vuốt ria mép. “Luke bảo mình chỉ thấy hai con thôi.”
“Ai mà biết còn bao nhiêu con cậu ta không thấy,” de Sejos thì thầm.
“Thế kể tôi nghe về chúng đi.”
Bà nhún vai. “Chẳng có tí thông tin nào về việc chúng hiện đang được sử dụng ra sao tại đây đâu. Redmark và các bên khác ém nhẹm hết rồi. Còn trên thế giới ấy à? Chúng mới lắm, vẫn chỉ đang trong giai đoạn thử nghiệm thôi. Vô số người chẳng ưa gì chúng. Chúng ra đời cốt yếu để ta cử đến những nơi không dám đánh liều cho người vào, chỉ có điều phe đối lập nói chúng sẽ được phái đi thực hiện những việc binh lính người không đang tâm làm. Các nhiệm vụ tàn sát, không chút lương tâm, không chút hối hận.”
“Lũ chúng nó không có linh hồn đâu,” Estevan đế thêm. Khi thấy de Sejos nhướng mày, anh ta nói: “Xin lỗi nhé, chủ trương chính thức bên tôi ấy mà. Tuyên bố thật của Giáo hoàng đấy.” Estevan là một linh mục trẻ măng, và de Sejos trước nay luôn đồ rằng anh ta từng ôm mộng viển vông, thế nên mới bị điều đến chốn Retorna khỉ ho cò gáy này cho đầu óc lắng bớt.
“Chắc chúng đến đây trước quân chủ lực, thám thính tình hình chúng ta.” Giọng de Sejos khẽ run khi bà nghĩ về những điều chúng có thể sẽ phát hiện ra. “Nhưng chưa biết chừng chúng...”
“Chưa biết chừng chúng đến đây để xóa sổ Retorna,” Blanco nói nốt hộ bà. “Tôi sẽ tập hợp tất cả những người có súng lại. Biết đâu chỉ có mỗi hai con thôi.”
“Nghe bảo chúng chống được đạn đấy.”
Blanco nhún vai. “Chúng nó là thú cả thôi,” bác nói. “Thú vật chết được mà.”
Không lâu sau, có người đánh động rằng có thứ gì đang lởn vởn ven rìa làng, Hiện thời, dân cư Retorna hầu hết đều đã náu mình sau các bức tường vững chãi của nhà thờ hoặc trong ngôi nhà lớn do Blanco coi sóc. Về phần Blanco, bác đã lôi hết mọi khẩu súng trường cùng súng ngắn trong làng ra nạp đạn và giao chúng cho những ai biết dùng, bất luận nam nữ. Gần như mọi cửa sổ đều có một nòng súng chĩa ra.
Giữa lúc đang ở trong ngôi nhà lớn, gắng sức trấn tĩnh mọi người, de Sejos nghe thấy Blanco chửi thề.
“Lạy Đức Mẹ thiêng liêng, cái quái gì kia?”
Bà chen chúc đến bên cửa sổ của bác để quan sát. Bà những tưởng mình sẽ thấy một chủng người lai chó gì đấy - có lẽ kiểu như người sói trong phim. Con này khác; cái khác đầu tiên là nó to hơn. Nó lặc lè tiến vào vùng ven Retorna bằng tứ chi, nhưng rồi đứng thẳng trên hai chân, cao ngang hầu hết các tòa nhà trong làng. Thoạt đầu, de Sejos chỉ có thể nhìn ra một khối sẫm màu khổng lồ, một tảng đồ sộ đủng đỉnh, gần như vô hình vô dạng. Con này không phải chó.
“Nó là gấu,” bà thì thầm.
“Gấu thế nào được,” Blanco gắt.
Xét cho cùng, gấu là gì nào? Chúng là những món đồ chơi trẻ con và các tù nhân buồn bã, rũ rượi trong sở thú. De Sejos từng đinh ninh mình biết rõ gấu, biết rõ hình hài và vóc dáng của chúng. Nhưng riêng thứ này thì lại chẳng khác nào một cây cột đình quá khổ, cuồn cuộn những thớ cơ uyển chuyển, răng vuốt đầy mình. Và nó còn vác theo súng nữa. Món vũ khí được gắn trên một bộ đai, đặt bên sườn con quái thú. Dù có đem sạch súng ống ở Retorna đi nung chảy và đúc mới, ta cũng sẽ vô phương chế nổi thứ gì mang kích thước và trọng lượng ngang nó.
“Đừng bắn. Bắn là khơi mào chiến tranh đấy. Đợi khi cùng đường hẵng bắn,” de Sejos thì thầm.
“Cái chị này nữa, chị nghĩ tôi ngu lắm à?” Blanco vặc lại, nhưng giọng không chút cay nghiệt. Mắt bác trợn tròn đầy khiếp hãi, các khớp ngón nắm quanh khẩu súng ngắn trắng bệch.
Con quái gấu hếch mõm lên trời và gãi người, vuốt thọc xuống dưới dây đai.
“Xin chào bà con!”
Cái giọng nghe sang sảng, đột ngột vô cùng, đủ khiến thiên hạ tán loạn lùi khỏi cửa sổ như thể vừa bị tấn công. De Sejos nghe thấy một tiếng súng vọng đến từ hướng nhà thờ, nơi ngón tay bồn chồn đặt trên cò súng của ai đó vừa lỡ phản chủ. Trong tích tắc, cả thế giới nín thở, nhưng viên đạn xem chừng không bắn trúng đầu khiến con gấu phải bận tâm.
“Chào mọi người!” con gấu oang oang nói. Cái giọng ấy quả rất to, song bản sắc của nó lại hoàn toàn bất tương xứng với con vật: đầy nữ tính, nhẹ nhàng, và đáng lý sẽ êm tai nếu được thốt ra từ bất kỳ bờ môi nào khác. Kiểu giọng hay dùng bởi phóng viên truyền hình hoặc phát ngôn viên chính phủ, hoặc một người đang chào bán gì đó. Thứ tiếng Tây Ban Nha nó sử dụng rất trang trọng, chuẩn như sách giáo khoa.
“Chẳng ai đả động gì đến việc chúng nó biết nói cả,” Blanco làu bàu.
“Kể cũng đúng, chúng phải biết nói mới báo cáo được...” Nhưng vụ này khác. De Sejos quan sát mõm con gấu lia qua lia lại.
“Chị có nghĩ nó sẽ... đuổi ta đi không?”
De Sejos nhìn bác. “Ông nghĩ nó đến để trục xuất ta, hệt như một gã địa chủ ấy hả?”
“Tôi đâu biết con ôn dịch kia muốn cái khỉ mốc gì.”
“Bọn tôi không đến đây để gây chuyện với các vị đâu!” vừa lúc đó, con quái thú lớn giọng vỗ về. Nó dang rộng cặp chân trước đầy vuốt của mình, nhưng nếu được thực hiện nhằm trấn an họ, cử chỉ ấy đã thất bại hoàn toàn.
“Vậy con còn lại đầu?” Blanco hỏi. “Hoặc mấy con còn lại đâu?” Đột nhiên bác đẩy mình lui khỏi cửa sổ và bà nghe thấy bác dặn dò: nhớ để mắt dè chừng, đây có thể là một màn nghi binh.
Xét riêng về mặt hiệu quả nghi binh, de Sejos tin một con gấu biết nói khổng lồ lăm lăm súng ống rất xứng đáng ẵm giải. Nếu không lâm trúng cảnh ngộ hiện thời, bà sẵn sàng xì tiền ra để được chiêm ngưỡng nó.
Sau những lời như sấm rền của con gấu, cả làng im phăng phắc. Bởi vậy, tiếng cửa nhà thờ mở ra nghe vang đến sững người. De Sejos chạy tới bên một cửa sổ khác và trông thấy Cha Estevan đang ở ngay đó, khép cửa lại sau lưng. Anh ta đã khoác lên mình chiếc áo thụng đen, thần thái linh mục mười phân vẹn mười. Thế rồi bà thấy anh ta làm dấu thánh và ngước mắt lên trời.
“Quay vào trong đi!” Blanco gân cổ quát anh ta, và sau đó con gấu nhúc nhích, và bà trông thấy một bên chân lia về phía khẩu súng ngoại cỡ trước khi lại rụt về. Jose tái nhợt đi, còn Estevan thì dang rộng tay ra, y hệt con gấu ban nãy vừa làm. Khác biệt nằm ở chỗ không như tay Estevan, bàn tay con gấu thừa sức khiến anh ta tan xương nát thịt với chỉ một cú vả.
“Cậu ta định làm cái quái gì vậy?” Blanco bám theo bà, dịch từ cửa sổ này sang cửa sổ khác để theo dõi vị linh mục. “Làm phép trừ tà à?” Và, khi thấy ánh mắt của bà, bác nói tiếp, “Gì nào? Trong Kinh có tích trừ tà khỏi đàn lợn đấy[1]. Thế thì trừ tà khỏi con quái này có gì lạ đâu?”
“Ông nghĩ Redmark điều động gấu bị quỷ ám đi đánh trận hả?” de Sejos hỏi bác.
Bác nhìn bà với vẻ dị thường. “Trông thấy một chuyện thế kia, một con thú biết nói, mà chị không băn khoăn gì à?”
De Sejos lấy điện thoại ra và nhấn mở máy ảnh, tăng tiêu cự và phóng to cho đến khi thấy rõ Estevan, theo dõi tiến trình của anh ta. Bà thấy tay anh ta run bần bật. Trông cảnh chàng linh mục lọt thỏm trong cái bóng dài của con gấu thế kia, bà khó lòng chê trách nổi anh ta.
Nhưng rồi anh ta cất lời, khoa chân múa tay. Có khi nào con tim anh ta đang hừng hực bừng cháy với sự ngay chính của Thượng Đế, và nó đã thôi thúc anh ta ra xua đuổi con thú đi không? Nghe có vẻ lệch pha so với nhân vật Cha Estevan bà biết. Dễ chừng anh ta đang mời nó uống cà phê ấy chứ.
Bà sực liên tưởng đến một con quái vật gấu cầm súng, biết nói, phê cafein. Ý nghĩ không thể cưỡng nổi ấy buộc bà phải nghiến răng nghiến lợi ghìm lại một tràng cười hãi sợ.
Con gấu trả lời, khom người xuống thấp, giọng vẫn có thể được ì ầm nghe thấy dù đã chuyển sang mức âm lượng mang tính chuyện trò hơn. De Sejos nghĩ về cái giọng đó - êm dịu theo kiểu vô thưởng vô phạt và hơi giả, đồng thời chắc chắn không được thiết kế để dùng trong một vùng chiến sự. Trừ khi con gấu được nhào nặn bằng kỹ thuật sinh học này là một nhà ngoại giao, một chuyên viên tiếp xúc ban đầu đến từ vương quốc động vật mới. Chưa biết chừng từ nay, cứ khi cần đưa ra tuyên bố gì, Redmark sẽ cho đủ loại thú vật ngẫu nhiên ra phát biểu đại diện.
Cuối cùng bà thấy Estevan gật đầu, và con thú khổng lồ lặc lè ngồi xuống.
“Thánh thần thiên địa ơi,” Blanco thốt lên, “cậu ta đã thuần hóa nó!”
De Sejos lắc đầu, nhưng rõ ràng đã có chuyện gì đó xảy ra giữa vị linh mục và con quái thú, và giờ đây Estevan đang quay lại, vẫy tay với ngôi nhà lớn.
“Nó muốn gì thế hả?” Blanco hét lên hỏi anh ta qua cửa sổ.
“Nó muốn...” Estevan ngưng nói và nhắm mắt lại một lúc, và chỉ khi ấy de Sejos mới nhận ra anh ta đã khiếp đảm nhường nào, và đã phải vật lộn với nỗi sợ của bản thân ra sao. “Nó muốn lướt net bằng mạng nhà ta.”
Blanco và de Sejos sững sờ nhìn nhau.
“Và đồ ăn nữa. Nó có mấy đứa bạn đang đói,” Estevan nói tiếp. “Đến lúc dọn cổ đãi khách rồi.”
[1]
Một tích Thiên Chúa giáo bị dẫn sai. Trong Kinh Tân Ước, Chúa Jesus từng trục xuất quỷ khỏi một người ở Gergesa và để chúng nhập vào một bầy lợn gần đó. Bị bọn quỷ làm hóa điên, lũ lợn lao đầu xuống hồ chết. [N.D.]