Bọn tôi cưỡi sóng tiến vào nhanh nhanh, nhanh nhanh, lướt đi trên những chiếc thuyền thấp, mau lẹ, và khó bị phát hiện. Chúng được mang đến trong dạng xếp, gấp lại như những bó củi. Bọn tôi lắc mạnh chúng một phát, và thế là chúng bung ra như cánh dơi.
Các đơn vị trên bờ của Ong đang hoạt động độc lập, xác định và tấn công các thiết bị cảm biến điện tử, phủ nhiễu lên ảnh vệ tinh, phá hoại rađa, túm tụm quanh máy quay nhiệt để nó hiển thị số liệu sai lệch. Chị dẫn đường cho chuột và rồng, để họ đi theo cắt dây và câu trộm liên lạc.
Tập đoàn Moreau sẽ biết đang có chuyện bất thường, nhưng không rõ sự tình cụ thể. Chắc chúng sẽ chưa vội xóa dữ liệu hoặc bán tháo danh mục cổ phần của mình đâu.
Hòn đảo được xây dựng sao cho chỉ có một cửa ngõ ra vào thuận tiện duy nhất, đó là bến tàu chính. Bọn tôi đi vòng ra sau. Đội thâm nhập của bọn tôi đã xác định được vị trí dễ trèo nhất để vượt qua các bức tường nhân tạo. Và bây giờ, họ thả thang xuống, và bọn tôi xông lên nhanh nhanh, nhanh hết tốc lực. Tôi ở trên chiếc thuyền thứ ba. Tôi vừa leo được nửa chừng thì giao tranh nổ ra.
Phản ứng đầu tiên của Moreau là điều động rôbốt: các đơn vị bốn chân gắn súng. Ong tấn công chúng, truyền nhiễu điện từ để chúng nhắm bắn lung tung. Khi tôi lên đến đỉnh, tốp quân đầu tiên đã bị đánh lui, chỉ có điều chúng nay đã nắm được vị trí của bọn tôi. Bọn tôi di chuyển thật nhanh, thật nhanh.
Theo kế hoạch tôi đã vạch ra, phải khi đã đến khu sản xuất chính, bọn tôi mới vấp phải kháng cự từ Sinh Dạng, bởi hiếm có nơi nào sử dụng Sinh Dạng bất hợp pháp mà lại buông lỏng cho họ. Hiếm lắm, hiếm lắm lắm. Trường hợp này không giống hồi tôi còn là chó của Ông Chủ. Đám bọn chúng không tin các Sinh Dạng của mình sẽ trung thành. Chúng không hiểu làm chó và có một hệ thống thứ bậc cùng với một Ông Chủ là như thế nào. Người ta có thể tin tưởng giao mọi thứ cho tôi cơ mà.
Nhưng có vẻ Moreau đã rút kinh nghiệm, bởi vì Ong đang khẩn cấp đánh điện.
Kênh của Ong: Đại Ca, Sinh Dạng đang đến (bản đồ, hình ảnh, số lượng).
Tôi gửi hướng dẫn cho đội mình và đợi hai thuyền cuối leo nốt lên. Gần như ngay lập tức, tôi nhận được báo cáo từ lính tuyến đầu, ra hiệu mình đã giao chiến. Không gì ác liệt bằng cuộc chiến giữa các Sinh Dạng với nhau: bọn tôi mình đồng da sắt như rôbốt, và lại biết suy nghĩ như con người. Tôi kết nối với cặp Cầu Cầu của mình - phiên bản cải tiến của cặp tôi từng dùng hồi ở Campeche. Đến lúc rồi, đến lúc rồi. Đã đến lúc tham chiến.
Lực lượng Sinh Dạng phòng ngự đã lập chốt cố thủ trước các nhà máy, được yểm trợ bởi các ụ vũ khí hạng nặng và thêm một loạt đơn vị rôbốt nữa. Không cần đợi lệnh, Ong tấn công luôn các thiết bị điện tử, gây nhiễu loạn hệ thống nhắm mục tiêu hoặc đơn thuần tắt hẳn hệ thống đi, để cho bọn tôi chỉ phải đối phó với vũ khí nhỏ. Nhỏ cũng đã đủ khó, đủ khó lắm lắm rồi. Tôi đánh giá tình hình, dựa vào nguồn cấp dữ liệu của người phe mình để hình dung ra cục diện chiến trường, và rồi bọn tôi phóng đi. Vị trí phòng thủ của kẻ địch có thể cản bước lính con người, nhưng bọn tôi lại nhanh hơn con người. Bọn tôi xộc tới, xộc tới, lao lên bằng cả tay chân, và trong lúc bọn tôi làm vậy, ba người của tôi bị giết. Nhưng đó dù sao cũng là mục đích của bọn tôi mà. Đó là mục đích của mọi người lính.
Thế rồi bọn tôi đã ở giữa hàng ngũ của chúng, đằng sau những rào chắn và bức tường bê tông, và giờ chỉ có bắn với cắn, bắn với cắn. Ong không thể hack hệ thống của các Sinh Dạng địch, thế nên hệ thống thứ bậc của chúng bắt chúng phải chiến đấu với bọn tôi, và khiến chúng tin rằng khi làm thế, mình sẽ là Chó Ngoan. Tôi nhớ cái cảm giác đấy. Nhớ mà, nhớ mà.
Chúng là những mẫu tốt, tốt hơn những đơn vị đang được sản xuất tại đây để đem bán. Cuộc chiến diễn ra hết sức gay go. Tôi để mất một khẩu Cần Cầu. Nó đã bị rứt văng khỏi đai đeo vai của tôi, và sau khi rống lên một tiếng nhẽo điện duy nhất, kênh của nó ngắt phụt. Tôi chộp lấy tên địch thủ phạm và quật nó vào tường. Nó gầm gừ tôi. Một tay tôi vồ trúng hàm nó, và tôi bửa ngẩng đầu nó lên, sau đó xé toạc cổ họng nó.
Có thứ gì đó va bộp vào tôi, như thể một viên đạn cỡ nhỏ vậy, và rồi nảy bật ra. Xung quanh tôi, không trung cứ xao động, xao động, xao động nhiều lắm lắm, và tôi thoáng tưởng đang có ai bắn mình.
Kênh của Ong: Đối thủ cạnh tranh!
Tôi không hiểu ý chị, bởi vì chuyện này mới quá, mới quá. Đây là Ong Địch. Đúng hơn là Ong Bắp Cày. Đơn vị của chúng lớn hơn ong của Ong. Chúng tấn công chị, và chúng tấn công mắt với miệng của đội tôi. Chúng bay lượn trên không nhanh vèo vèo, vèo vèo, và khó giết lắm. Bọn tôi hứng chịu thêm nhiều thương vong.
Tuy nhiên, chúng không được dẫn dắt bởi một trí tuệ phân tán nào cả, và tôi nghi đây là một thiết kế có chủ ý. Ong không bao giờ hoàn toàn chịu sự kiểm soát của bất kỳ ai. Những con ong bắp cày này chỉ giống lũ rôbốt. Giống hệt, giống hệt thôi. Chúng là nô lệ của một chiếc máy tính.
Kênh của Sellars: Ông cần dấn lên đi.
Vừa nghiền nát đám ong bắp cày trong tay, tôi vừa gửi báo cáo tình hình cho nó.
AiDOS và Ong hội ý nhanh. Bọn tôi đang dấn, đang dấn được mà, nhưng ong bắp cày bủa vây khắp nơi và khó chống đỡ lắm lắm. Chúng cạy kính bảo hộ và lọt vào trong mặt nạ, hung hãn như muốn tự sát. Các tòa nhà máy phía trước được bảo vệ bởi nhiều Sinh Dạng chó khác, và hình như tôi còn thấy thứ gì lớn hơn tại đó nữa. Moreau đã thử nghiệm sử dụng các đội Đa mẫu dạng. Moreau không chỉ là một phòng thí nghiệm Sinh Dạng chợ đen bình thường. Không đâu, không đâu. Mật đưa tôi đến đây là đúng.
Kênh của Sellars: Đã sẵn sàng.
Kênh của Ong: Đã sẵn sàng.
Không ai hỏi liệu tôi đã sẵn sàng chưa.
Ong phóng ra một vụ nổ điện từ phủ rộng, khiến không trung trở nên sạch trơn. Nền đất giữa bọn tôi và kẻ địch chợt ngổn ngang những cơ thể co giật. Quá tải rồi, quá tải mất rồi. Cấu trúc điện tử liên kết toàn bầy lại với nhau bị làm quá tải.
Kênh của tôi: Ong ơi?
Kênh của Ong im im, im im.
Bọn tôi dấn tới, dấn tới, vượt lằn đạn mà dấn tới, và chiến đấu với phòng tuyến Sinh Dạng chó thứ hai. Phía sau chúng, tôi thấy có những con người dân thường mặc đồ bảo hộ lao động xám đang tiến vào các tòa nhà của khu nhà máy. Họ cứ thế đi, không hề hoảng sợ, không hề vội vàng, ngay cả khi có đạn lạc lia ngang và giết chết một số người trong đám bọn họ.
Kênh của AiDOS: Tôi đã tải một bản sao lưu của Ong xuống và đang cố thiết lập lại kết nối với các đơn vị của cô ta. Sẽ phải mất một lúc thì cậu mới lại có không quân hỗ trợ đấy, Đại Ca à.
Cùng lúc đó, Thiếu tá Amraj điện đến báo cáo, xác nhận lực lượng của anh ta đã chiếm được bến tàu và đang tiến hành đổ bộ. Tôi cân nhắc việc chờ anh ta đến tiếp viện, nhưng cách nhóm dân thường hành xử đang càng lúc càng làm tôi thấy rợn rợn, rợn rợn. Tôi muốn biết các nhà máy kia chứa những gì.
Những đơn vị Sinh Dạng lớn tôi đã thấy ban nãy là gấu. Chúng chỉ gồm năm con, và không được tăng cường nhiều - gần như chỉ là những con gấu được gắn hệ thống thứ bậc rồi thả ra. Chắc Ong sẽ có thể vô hiệu hóa các hệ thống đó và trao trả tự do cho chúng, nhưng bọn tôi lại đang không có Ong mất rồi. Phải dùng cách truyền thống thôi. Tôi cùng đội của mình vây lấy chúng, lao vào khi chúng quay đi, rụt về khi chúng xoay trở lại phía mình. Súng của bọn tôi nhăm nhăm tìm cơ hội, bắn vào các điểm yếu của chúng. Bọn tôi quấy chúng, quấy quấy, quấy quấy, quấy cho đến chết. Làm thế chẳng tốt gì cả, nhưng bọn tôi nào có phương án tốt hơn. Thêm hai thành viên nữa trong đội tôi chết và chín người khác bị thương. Tôi điều người đưa họ đến các bến tàu để sơ tán.
Đúng lúc đó, Sellars xuất hiện ngay sát bên tôi.
Kênh của tôi: Không an toàn cho cô đâu.
Kênh của Sellars: Tôi cần phải xem. Con bé còn nói thêm gì đó về việc mình có chết cũng chẳng đáng tiếc, nhưng cả hai bọn tôi đều biết thực ra không phải vậy. Mọi đơn vị của AiDOS đều là người, hệt như bọn tôi, như tất cả bọn tôi thôi. Người mà, người cả mà.
Kênh của tôi: Ong thế nào rồi?
“Tôi đang xử lý đây,” nó nói với tôi.
Thế rồi tôi nhận được tín hiệu từ một đơn vị rồng. Cậu ta đang ẩn trong nhà máy và đã giành được quyền kiểm soát một cánh cửa, nhưng chắc chỉ được một lúc thôi. Cơ hội đây, cơ hội đây rồi. Tôi tập hợp toàn đội lại, và hy vọng Sellars có thể tự giữ lấy mạng mình.