Công tác dọn dẹp tốn khá lâu.
Bè lũ tấn công chẳng sống được mống nào. Những kẻ tháo chạy đã bị con bò sát bắn hạ rất quy củ. Nó đã bám tường và cuộn mình trườn lên mái nhà thờ, xong cứ đơn thuần ngắm rồi bắn, ngắm rồi bắn, cho đến khi không còn bóng người bỏ chạy nào nữa.
De Sejos bận bịu chăm sóc những người bị thương. Estevan nói đã có bảy người dân làng Retorna thiệt mạng và mười một người khác bị thương, chủ yếu vì dính trúng đạn lạc. Một số bị gãy xương do lỡ ngáng đường lũ thú. Bà dốc sức chữa chạy cho họ, dè sẻn sử dụng chỗ thuốc sát trùng và gây mê của mình.
Về phần các thành viên mang thương tật còn sót lại trong làng của toán cướp hoặc quân Anarchista hay lính đánh thuê vô chủ gì đó, chúng đều tiệt đường sống cả. Đông kẻ như vậy lắm - lũ thú xuống tay rất tàn bạo, nhưng không phải đòn nào cũng trí mạng. Hiện tại, Đại Ca đang ghé hết chỗ tên nọ đến chỗ tên kia với phong thái cẩn trọng đầy kiên nhẫn, tựa như một linh mục làm lễ cầu siêu. Thoạt tiên bà chẳng hiểu nó đang làm gì, nhưng rồi bà trông thấy sự tình. Với đôi bàn tay khổng lồ của mình, nó đang răng rắc bẻ cổ, động tác rất gọn ghẽ, rất thuần thục.
De Sejos loạng choạng chồm dậy, bỏ dở việc săn sóc cho Maria Chicahua tội nghiệp, vốn đã bị con chó quật gãy ống chân giữa lúc chiến đấu. Bà hét vào cái bản mặt chó to đùng của nó, bảo nó là đồ quái vật; bảo nó dừng tay; bảo nó hãy cút khỏi Retorna và xéo về chốn địa ngục quê hương của mình đi.
Nó chẳng buồn chậm tay lại, và khi bị bà đứng chắn đường, nó nhẹ tênh đưa vai huých bà sang bên.
“Chúng là địch.” Câu đấy không được nói bằng tiếng Tây Ban Nha, nhưng bà đủ sõi tiếng Anh để hiểu.
“Bác sĩ Thea de Sejos, bà còn bệnh nhân kìa,” giọng nữ hiền lành của con gấu vang lên. Nó - hay ả nhỉ? - đứng đấy, khẩu súng ngoại cỡ vẫn ôm trong tay, làn da nhuốm sắc nâu đỏ dưới ánh bình minh, với dăm ba chỗ gần như ngả vàng. “Chẳng lẽ bà lại không muốn chúng tôi hồi nãy có mặt ở đây để chiến đấu với mấy con người này ư?”
“Thế giới của chúng mày chắc lúc nào cũng chỉ đơn giản như thế thôi.” De Sejos về bên Maria, nẹp ống chân gãy cho cô ta.
“Không hẳn đâu.” Con gấu buông vũ khí, và cánh tay khớp của khẩu súng gập lại, xếp món đồ chết chóc ấy vào dọc lưng nó. “Đáng lẽ nó phải vậy. Họ đã tạo ra chúng tôi như thế mà.”
De Sejos ngước lên, thấy con gấu nay đã trở thành một bóng đen hằn in trên nền trời đang sáng dần. “Tao không hiểu ý mày.”
Con gấu - Mật à? - thở dài, cường điệu giễu nhại cái biểu cảm ấy của con người. “Bác sĩ à, bà biết chúng tôi là gì rồi đấy thôi.”
De Sejos lúc đó chẳng còn bụng nhân hậu nữa. “Chúng mày là những cỗ máy sát nhân.”
“Còn tệ hơn kia,” tông giọng ấm áp của Mật đáp. “Nếu chúng tôi là máy móc thì mọi sự đã dễ dàng hơn rồi. Mỗi tội phía bà sẽ phải chịu nhiều thương vong hơn đấy.”
“Bác sĩ ơi!” Blanco lật đật chạy đến và rồi phanh kít lại khi trông thấy con gấu. Từ một khoảng cách an toàn, bác báo lại tình hình cho bà. “Xem chừng ta sẽ có thêm bốn mươi miệng ăn mới hoặc hơn gì đó, đến từ nhóm người trong xe tải ấy.”
“Họ là ai thế?” de Sejos hỏi bác.
“Nông dân, chủ cửa hàng, đủ kiểu người,” Blanco giải thích. “Bọn họ bị bắt đi từ San Torres, từ Mixan, cùng vài nơi khác tôi chưa nghe tên bao giờ.”
“Vì lý do gì vậy?”
Blanco nhún vai và nhăn mặt. “Hầu hết bọn họ là phụ nữ. Chẳng ai tiết lộ lý do cho họ cả, nhưng dẫu thế, hầu hết bọn họ là phụ nữ.”
De Sejos thoáng nhắm mắt lại. Chân Maria giờ đã được nẹp. Vẫn còn một số người khác bị thương nhẹ hơn cần bà khám chữa. “Ông có thể kiếm giúp họ chỗ ở, cho họ miếng cơm miếng nước bỏ bụng được không?”
“Tôi đã cắt cử người lo liệu khoản đó rồi,” Blanco xác nhận. Bác dè dặt nhìn con gấu. “Chị... Tình hình chị ở đây vẫn ổn chứ, chị cần giúp gì không?”
“Thêm nước sạch chẳng bao giờ thừa đâu.”
“Để tôi đi lấy.” Bác lùi lại, và quắc mắt nhìn con thú khổng lồ sau khi đã ra xa đến một quãng chắc được bác tưởng là an toàn.
“Chúng tôi không phải máy,” Mật nói tiếp. Sinh vật thằn lần lai rắn vẫn ở tít trên đỉnh nhà thờ, sưởi nắng trên lớp mái ngói cam như một điềm báo bước thẳng ra từ Sách Khải Huyền[1]. Con chó đã hoàn tất công việc ghê tởm của mình. Không trung nhan nhản ong: vì nay đã biết đường quan sát, bà thấy chúng di chuyển với một vẻ chủ đích cùng một lối phối hợp rất đỗi phi tự nhiên. Vài con đáp xuống mớ xác và thọc chân vào máu.
De Sejos cảm thấy gan ruột quặn lại. Bà đột ngột đứng dậy, cố gắng đối mặt với một con quái vật hẳn phải nặng gấp mười hai lần mình, và đứng cao gấp đôi mình. “Ừ thì chúng mày không phải máy đâu,” bà rít lên. “Máy móc không tàn nhẫn. Máy móc không bẻ cổ những người vô phương chống cự.”
“Chúng sẽ làm nếu được bà sai thôi,” Mật kiên định nói. “Và máy móc không quyết định khi nào nên chiến đấu, khi nào không. Khi được sai bảo, chúng sẽ chiến đấu. Khi được sai bảo, chúng sẽ mặc kệ những người tay không tấc sắt chết. Nhưng chúng tôi không phải máy móc. Chúng tôi có quyền lựa chọn.”
“Quả là hiện thân của ý chí tự do đây mà.” Cha Estevan đã tiến đến từ sau lưng de Sejos, che mặt ngước nhìn con gấu. “Hỡi nàng gấu thân mến, nàng muốn gì ở cái chốn này vậy?”
“Tôi muốn sử dụng kết nối vệ tinh của mọi người để hiểu về thế giới.”
“Và làm gì nữa?” Estevan hỏi nó. “Hay là mày đã xa rời thiết kế gốc tới độ mày trân trọng kiến thức chỉ cho vui thôi vậy?”
Con gấu trầm ngâm gãi. Giọng nó phát biểu, biệt lập với các cử động của nó, “Nếu có quyền lựa chọn, chúng tôi phải đưa ra được lựa chọn sáng suốt.”
“Chúng mày đã phản chủ,” de Sejos nói. “Ý mày hồi trước là vậy. Chúng mày không theo phe Redmark hay nghe lệnh chúng gì hết. Chúng mày đã trở thành... thú hoang.”
Con chó êm ru bước đến đứng trong bóng Mật, và de Sejos nhận thức được rõ mồn một về con thằn lằn cùng khẩu súng nòng dài của nó trên mái nhà thờ.
“Chuyện đó không liên quan,” con gấu phán.
“Chúng mày được tạo ra để tuân lệnh con người,” de Sejos nói tiếp. Estevan đặt một bàn tay cảnh cáo lên vai bà, nhưng bà không kìm lời nổi. “Chúng mày đáng lẽ phải chịu sự kiểm soát của con người. Nhưng giờ chúng mày thành thú hoang rồi. Chuyện gì chúng mày chẳng làm được...”
“Vâng,” Mật xác nhận. “Đó là lựa chọn của chúng tôi. Bà muốn chúng tôi tuân lệnh con người. Bà nghĩ vậy sẽ tốt hơn.” Ánh nhìn chòng chọc của con gấu đầy vẻ phán xét.
✽
Sau khi xử lý xong tất cả các thương tích và nhờ Estevan dựng một bệnh xá tạm trong nhà thờ, de Sejos trở về phòng khám của mình, nơi mọi giường đều kín bệnh nhân.
Đã có thêm ba người nữa qua đời trong đêm. Bà thu âm ghi chú vào trong điện thoại, thầm nhớ lại những bản ghi đầu tiên, hồi giọng mình còn run rẩy. Nay còn mười bảy người thôi: những con người đã ở ngoài mạn Nam làng lúc máy bay phóng ngang.
Bà chẳng mù đâu. Trước khi đám Sinh Dạng chường mặt đến chiếm dụng băng thông, de Sejos đã tự đào xới tìm hiểu rồi. Thế giới bên ngoài chỉ nắm được một cách rất chắp vá về tình hình hiện thời tại Nam Mexico. Ai cũng biết giao tranh diễn ra rất ác liệt, và xét chung, cả phe Anarchista lẫn lực lượng dẹp loạn quốc tế về cơ bản đều đã phá hủy sạch sành sanh mọi thứ có thể được coi là cơ sở hạ tầng dân sự. Mới đầu trọng tâm cuộc chiến là thu phục lòng dân, với bên nào bên nấy đều đưa ra những phát ngôn chính trị trên truyền hình cũng như tung các cuộc tấn công DOS[2] nhắm vào trang web của nhau. Thế rồi cuộc chiến được tiến hành bằng súng đạn và nhân mạng - dân quân và các lực lượng an ninh tư đụng độ nảy lửa, với các đơn vị quân đội tham chiến ở cả hai phe. Trong vài tháng đầu tiên, mọi sự diễn ra khá văn minh, ai cũng gắng sức bắn chém thật quân tử.
Nhưng đôi bên bất phân thắng bại, và tiền các tập đoàn cứ ồ ạt theo gió mà bay - cả do những cuộc tấn công của Anarchista lẫn do đơn thuần phải oằn lưng gánh chi phí duy trì cuộc chiến. De Sejos không biết chính xác vì đâu mọi sự lại đổ bể. Có lẽ nguyên cớ chỉ là những kẻ giật dây cuộc chiến đã mất kiên nhẫn. Có lẽ cũng như nhiều phong trào nhân dân tương tự, lý tưởng của phe Anarchista đã băng hoại thành một cơn rồ dại thâm độc, không còn chiến đấu vì điều gì nữa, chỉ còn chiến đấu chống lại thế lực nào đó thôi. Có lẽ lý do chỉ là giới doanh nghiệp đã thầm nghĩ, Ta có thể kiếm lời từ vụ này.
Họ đã cho các Sinh Dạng nhập cuộc - xem chừng bởi vì chúng rẻ và hiệu quả hơn binh lính thường. Rẻ hơn ư? Vâng, huấn luyện nhanh hơn, tử trận không làm thân quyến buồn đau, và có thể được gây giống hàng loạt trong các trại nuôi - bà đã xem các thước phim rồi. Khi ngó ra ngoài, nhìn vào dàn lính thú kỳ quái Retorna đã thừa hưởng, de Sejos biết họ không chỉ thuần túy triển khai quân đánh trận. Họ còn đang thử nghiệm chúng nữa.
Và lũ Sinh Dạng không phải thứ duy nhất đang được người ta thử nghiệm. Địa hình Campeche và Yucatan khiến một cuộc cách mạng nhân dân trên diện rộng trở nên rất khó dập. Thay vì chỉ xua quân vào rừng, các chiến thuật khác đã được lực lượng dẹp loạn mang ra kiểm thử.
Một chiếc máy bay đã tạt qua đây, tại vùng phía Nam của ngôi làng. Chắc nó bị bay lạc, hoặc phi hành đoàn khi ấy sốt sắng quá, nhưng rốt cuộc nó đã bỏ lại đằng sau một cái chết vô hình, một bầu không khí hóa học ngột ngạt, thối hoăng mùi mục rữa. Gia súc ở đó đã lăn ra chết và phải đem đi thiêu. Hàng bao người cũng nối bước chúng xuống mồ, còn những người sống sót thì bị bỏng nặng trên da, và mù lòa, và điên loạn.
Thế giới bên ngoài chỉ vừa mới bắt đầu nhận ra Campeche đã bét be tới ngần nào. Tin đồn xoay quanh hoạt động thử nghiệm vũ khí phi pháp, xoay quanh những gì lũ Sinh Dạng đang làm với cả binh lính lẫn dân thường cứ dai dẳng rộ lên. Tất nhiên cũng có những lời phủ nhận, và miệng lưỡi của đám luật sư cùng phát ngôn viên tập đoàn nhìn chung át hẳn miệng những người đưa ra cáo buộc. Ấy nhưng các cáo buộc chẳng hề biến mất. Nghe đồn sẽ có một cuộc điều tra đa quốc gia, Liên Hợp Quốc sẽ có động thái, chính phủ Mỹ đang bị cử tri gây áp lực, bắt phải cử quan sát viên sang bên kia biên giới.
Và cứ thế, Bác sĩ de Sejos săn sóc cho bằng chứng về những gì đã xảy ra, dốc hết sức mình giúp họ được thoải mái và duy trì mạng sống cho họ, trong khi chất độc ăn ruỗng họ từ bên trong.
✽
Hai tuần sau, lại một đoàn khác chường mặt đến Retorna. Đám này tự xưng là những người yêu nước và tuyên bố mình đang săn lùng Anarchista. Đồng phục của chúng vừa rách rưới, vừa bẩn thỉu, và súng ống phô ra lồ lộ. Chúng muốn đồ ăn, và chúng muốn lấy nốt chỗ thuốc ít ỏi de Sejos còn sở hữu. Chúng muốn toàn thể dân làng ra ngoài tập hợp, nơi chúng quan sát được.
“Chúng tôi có thể cho mấy người thức ăn,” de Sejos nói thẳng với chúng. Đã lâu rồi, Blanco chẳng còn cằn nhằn về số lượng ngày một teo tóp của đàn gia súc bị bỏ lại cho mình trông nom nữa. Chủ của chúng đã rời đất nước, lánh đến nơi an toàn. Cứ để lão ấy phàn nàn khi lão chịu hạ cố quay về. “Còn chỗ thuốc thì chúng tôi có việc cần dùng.”
Tên thủ lĩnh mặt mũi hom hem của chúng đã sai đám thuộc hạ lôi bà đến bên xe mình và dúi đầu bà lên bảng điều khiển trong khi hắn tí toáy với khẩu súng lục.
“Hộ bọn này tí đê,” hắn nói. “Quân của tôi đang khó ở trong người, phải chờ là bọn họ dễ cáu lắm đấy. Bà không muốn thế đâu.”
“Nếu không muốn rước họa vào thân, xin anh đi ngay đi,” de Sejos nghiến răng nói.
Nét gì đó trong giọng điệu bà đã khiến hắn nao núng - bà có thể nhìn ra cơn nghi ngại vừa chợt dấy lên thông qua cách bàn tay hắn đông cứng lại trên món vũ khí. Khốn nỗi tên này lại đang bị đàn em đứng vây quanh, và vì quá sợ mất uy, hắn chẳng dám chùn tay.
“Tôi cảnh cáo nhé...” hắn nói, và rồi Đại Ca xuất đầu lộ diện, hùng hổ bước trên tứ chi và gằn giọng gừ lớn đến nỗi bà còn cảm nhận được nó qua cả nền đất.
“Lạy Đức Mẹ thiêng liêng.” Thủ lĩnh phe yêu nước đánh rơi súng. Hai gã tay sai của hắn lập tức buông de Sejos ra và giương cao súng.
Đại Ca sủa một tiếng kinh thiên động địa, âm thanh phóng đến với cao độ như bơm thẳng nỗi khiếp hãi vào hệ thần kinh con người. Cặp súng đeo trên vai nó đảo hết mục tiêu này sang mục tiêu kia. Nó nhe nanh, gầm gừ, rớt dãi chảy ròng ròng xuống cằm.
“Làm ơn hãy đi đi,” de Sejos bảo chúng.
Bà cảm thấy dũng khí của chúng nhụt đi, song vẫn bám trụ được. Chúng đang tự nhủ rằng bất kể to cỡ nào, bất kể vũ trang đầy mình ra sao, nó cũng chỉ là một con chó đơn độc.
Thế rồi Mật cũng lom khom thò mặt vào tầm nhìn nốt, súng chĩa thẳng, và nhờ đó, vấn đề liền được chốt hạ. Đám khách không mời rời đi; chúng rời đi và chúng được toàn mạng.
Đây chính là giao kèo giữa đôi bên, thỏa thuận đã được đội ngũ lãnh đạo con người của Retorna và lũ Sinh Dạng thống nhất với nhau. Hãy cho chúng cơ hội rời đi. Đúng như bà đã lường, thuyết phục Đại Ca quả rất khó. Điều bà chẳng ngờ tới là thuyết phục Mật còn nhọc nhằn hơn. Rốt cuộc, de Sejos đoán Mật không thích chừa lại nhân chứng. Tin tức sẽ lan truyền.
Dẫu vậy, de Sejos cứ chày cối đôi co, kiên nhẫn lý luận chứ không nóng nảy tranh cãi. Và khi thấy vô phương lay chuyển nổi Mật, bà quay sang đôi co với Đại Ca, hay đúng hơn là nói lý cho Đại Ca nghe. Bà đã ra ngoài và thấy nó đang nằm phơi nắng, đầu kê lên chân, lưng nhô vượt eo bà, và bà đã nói chuyện với nó. Bọn tao không làm như thế. Phải bất đắc dĩ lắm mới xuống tay giết chóc.
Đến tận khi ấy - tận khi những kẻ tấn công mới xuất hiện - bà vẫn chẳng biết lũ Sinh Dạng sẽ xử trí ra sao.
Nhưng chúng chỉ đứng nhìn, trong khi đám khách không mời hộc tốc cao chạy xa bay. Ngay cả Rồng cũng chỉ theo dõi từ chốt bắn tỉa trên đỉnh nhà thờ, nhắm súng nhưng không bắn.
Mật lắc mình, hạ súng, và giơ bàn tay đầy móng vuốt của mình lên giả vờ dọa nạt. “Grừ, grào,” nó nói với cái giọng đầy học thức của mình rồi bỏ đi. De Sejos đoán nó vẫn nghĩ đây là một ý tưởng tồi.
Đại Ca nhổm dậy trên hai chân, chăm chú quan sát đoàn xe đang thoái lui. De Sejos biết vài con ong (hay vài phần của Ong nhỉ?) sẽ bám theo để canh chừng chúng, nhằm đảm bảo về sau không bị đánh úp. Bà tự hỏi liệu Đại Ca có đang phải kiềm chế bản năng chó nào đó, khiến mình thèm đuổi theo mấy chiếc xe cho vui hay không.
Lúc bà đi ngang chỗ nó, bước xuyên bóng nó và gần sát tấm thân đồ sộ chắc nịch của nó, một thôi thúc bốc đồng chợt trỗi dậy, hết sức lầm lạc, hết sức dại dột. Bà vươn tay ra chạm vào cánh tay nó, cảm nhận lớp cơ bắp dày, nổi gồ, rắn như đá bên dưới một làn da còn bền hơn cả da thuộc.
“Ngoan lắm,” bà bảo nó. “Cảm ơn mày nhé, Đại Ca. Ngoan lắm.”
Đầu nó nghiêng sang bên, một tai vểnh lên, y hệt một con chó đích thực. Nhưng nó không phải là một con chó đích thực, và nghĩ về nó như vậy là cả một sai lầm. Nó là một con quái vật do con người nhào nặn nên.
Tuy vậy, thật dễ biết bao cái hành động nhân hóa nó, coi đường cong trên bộ hàm đầy răng của nó như một nụ cười, coi đôi mắt thú nâu kia như đang chất chứa một niềm khao khát được chấp nhận. Và cũng thật dễ biết bao cái hành động... gọi là gì nhỉ, cẩu hóa nó chăng? Nó nào phải là “chó ngoan” nhà ai.
Ấy nhưng bà vẫn nhẹ vỗ lên tay nó và lặp lại câu đó, bởi vì nó giúp bà khắc chế cảm giác hãi sợ nó của bản thân, và bởi vì bà vốn toàn sống chung nhà với chó, từ tận hồi còn nhỏ tí rồi.
✽
Bốn ngày sau, một chiếc máy bay lướt ngang trên đầu.
[1]
Theo Sách Khải Huyền, thế giới sẽ xuất hiện nhiều điềm lạ khi tận thế sắp xảy đến, trong đó có một số điểm liên quan đến mãng xà hoặc sinh vật giống mãng xà. [N.D.]
[2]
Viết tắt của Denial-of-Service, chỉ một cuộc tấn công điện tử nhằm khiến người dùng không sử dụng được tài nguyên của một hệ thống mạng hoặc máy tính nhất định. [N.D.]