Đã một tuần trôi qua kể từ cuộc gặp giữa Đại Ca và Mật. Tôi nghe lỏm hệ thống liên lạc của cảnh sát. Họ không ưng hiện trạng của Thảo Cầm Viên. Lo lắng bủa vây các sĩ quan dạn dày kinh nghiệm. Vì ở đó náo loạn quá à? Không, không náo loạn gì cả, và đó mới chính là vấn đề... Khó tả thật đấy nhi? Nhưng xét cho cùng, các Sinh Dạng - đặc biệt là đám chó - chưa bao giờ hành xử đúng như mong đợi của con người cả. Không phải chó, mà cũng chẳng phải người, không phải một sự dung hòa tiện lợi nào giữa đôi bên hết. Yếu tố người ta không lường đến là công nghệ - các thiết bị con người đã cấy vào đầu Sinh Dạng, thứ vốn dĩ được dùng để biến họ thành những tay tính giỏi và những kẻ sát nhân cự phách. Khi phải trao trả tự do cho đám chó, bọn họ đã cố gắng vô hiệu hóa nó, nhưng một khi đã có chí thì... Lúc đương thời, thiết bị cấy thuộc loại công nghệ tối tân. Thêm nữa, nó còn được chế tạo để dùng trong chiến đấu: những tình huống không thể đoán trước, không lý tưởng. Có muôn kiểu hệ thống dự phòng và phương thức giải quyết thay thế... hiện nay, 40 phần trăm số chó ở Thảo Cầm Viên đang nắm trong tay các kênh liên lạc còn hoạt động.
Hình ảnh từ máy quay, trực thăng cảnh sát: cảnh mạng lưới đường phố trong Thảo Cầm Viên, với đám chó đi theo từng bầy, nhanh chóng băng qua chúng, gặp nhau, tản ra, tái tụ tập.
Thước phim trong kho lưu trữ: cảnh đám chó ngồi trong trại giam gần ICC, bình tĩnh và dõi mắt quan sát khi quản giáo đi qua, mọi tiếng sủa và sự hung hăng đều giữ kín trong người. Nhờ công Đại Ca đấy. Liên kết đến các tài liệu bổ sung: báo cáo, khiếu nại, và biên bản giám định tâm thần sau này của quản giáo. Chẳng ai ưa những lúc đám chó im hơi lặng tiếng cả.
Ở Mỹ, 3,7 phần trăm con người sở hữu các kênh liên lạc đầy đủ chức năng, hiệu quả tương đương - hoặc hiệu quả hơn - các kênh của Sinh Dạng. Không như đám chó, con người không có khả năng nói chuyện bằng tâm trí bẩm sinh; họ không thể kết nối với thiết bị cấy trong đầu nhau hay hệ thống của thế giới xung quanh ngay từ thuở lọt lòng. Hệ thống của con người từng vấp phải sự cố, và cứ mỗi lần một vụ như thế xảy ra, cái tỷ lệ phần trăm nhỏ nhoi kia lại càng thêm teo tóp. Con người cho gì vào đầu cũng rất cẩn trọng. Riêng với những thứ nhét vào đầu lũ thú sát thủ khổng lồ của mình, người ta lại không thận trọng bằng. Nếu Đại Ca có bị đau đầu hay tắc mạch máu não thì cũng chẳng ai quan tâm. Họ không tính đến những lợi thế mình đã cấp cho Đại Ca và Mật cũng như những Sinh Dạng khác, trong khi bản thân thì lại không được hưởng vì quá e dè. Phải đến tận bây giờ, nhân loại mới bắt đầu theo kịp thời đại. Họ sẽ dấn thân vào một thế giới bao la hơn. Họ sẽ thấy đứng đợi mình ở đó là Đại Ca và Mật. Và cả tôi nữa. Và toàn bộ tôi.
Thước phim thời sự: một cuộc phỏng vấn Giáo sư Lena Kleiven trong khi bà biểu diễn phòng thí nghiệm tự động dưới quyền mình, điều khiển hệ thống của nó bằng các thiết bị cấy trong não.
Thước phim thời sự: Trung úy William Amokabe nằm hôn mê sau khi bị thông tin phản hồi từ hệ thống lái máy bay từ xa của anh ta truyền loạn xạ khắp não.
Thước phim thời sự: Patrick Hayden Lane, vốn đã bị liệt mười lăm năm, trò chuyện với một phỏng vấn viên thông qua một hình đại diện ảo, bàn về cơ thể đang được người ta chuẩn bị cho ông.
Thước phim thời sự: “giáo phái ảo” ở New England bị cảnh sát giải tán: mười hai thanh thiếu niên, cả nam lẫn nữ, bấy giờ đang lặng lẽ tổ chức hiệp thông, lần lượt bị kéo tuột khỏi vòng tay thân thiết của nhau khi cáp bị giật ra.
Họ không hiểu được tương lai, nhưng thực ra, con người đã bao giờ hiểu nó đâu. Giới văn sĩ khoa học viễn tưởng đã ra rả nói về điểm kỳ dị công nghệ[1] từ tận đời nảo đời nào rồi, ấy nhưng giờ đây, khi đang đứng mấp mé bên ngưỡng đạt được nó, họ lại chỉ muốn lui ra sau một bước. To tát quá, ngồn ngộn quá, sớm quá. Và điều đó đặc biệt đúng với những kẻ tai to mặt lớn, những kẻ ăn trên ngồi trốc thiên hạ, những kẻ tiền tài rủng rỉnh, những kẻ quyền thế trong tay - những kẻ có quá nhiều lợi ích trong chế độ cũ. Thay đổi sẽ đem đến đau đớn, nhưng chính những người tự xiềng bản thân vào quá khứ mới chịu tổn thương nặng nhất từ nó. Cần phải có đấu tranh thì thế giới mới của ta mới thành hình, và người làm điều đó phải là chính chúng ta. Chúng ta, tức thế hệ trẻ con mới - lứa người đầu tiên có thể sống bên ngoài cái đầu của mình; chúng ta, tức thế hệ các Sinh Dạng hiện đang sống sẵn trong cái thế giới kia; và chúng ta, tức là cả tôi nữa. Bởi lẽ tôi chính là sự thay đổi. Tôi là ngọn cờ của tương lai và tai họa đối với quá khứ. Chế độ cũ là quả trứng phượng hoàng đã sinh ra tôi, nhưng để bay được, có thể tôi sẽ phải đốt rụi nó, không thì nó sẽ kìm kẹp đôi cánh của tôi mất.
Đã đến lúc ghé thăm Đại Ca rồi. Giờ cậu ta hẳn đã sẵn sàng tiếp chuyện tôi.
[1]
Một mốc thời gian giả định, khi công nghệ đã phát triển vượt ngưỡng kiểm soát và không thể đảo ngược được nữa, từ đấy thay đổi toàn bộ nền văn minh nhân loại theo những cách khôn lường. [N.D.]