Chó Săn Miền Bom Đạn

Lượt đọc: 86 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
15 - De Sejos

❊ ❊ ❊

“Thật không tin nổi ông lại tìm cách đầu độc chúng nó!” de Sejos rít lên.

Blanco dang tay ra. “Và nếu chúng chịu ăn chỗ thịt khốn kiếp ấy thì chúng ta đã nhẹ nợ rồi, và lúc đấy chị lại chẳng tấm tắc khen đó là sáng kiến hay.”

“Không, không có chuyện đó đâu. Ông biết gì về sinh hóa của chúng nào? Tôi là bác sĩ đấy, Jose ạ, thế mà tôi thậm chí còn chẳng biết liệu chúng có sinh hóa hay không nữa kia! Những phần cốt yếu bên trong chúng có khi chỉ toàn máy móc thôi ấy.”

Họ đang ở nhà thờ, chui rúc trong phòng áo lễ, gắng sức vừa nộ khí xung thiên với nhau, vừa giữ cho mình không bị lũ quái thú nghe thấy. Dù có lẽ chúng vẫn nghe ra thôi. Con quái chó thủ lĩnh của chúng chắc chỉ cần nghiêng cái tai máy của mình là sẽ nghe được sạch mọi cuộc trò chuyện thì thầm tại Retorna.

“Thea, tôi tưởng bà đã nghiên cứu lũ sinh vật này mà...?” Cha Estevan hỏi, giơ tay lên nhằm xin chút yên bình cho chốn thiêng liêng.

“Gọi là nghiên cứu thì hơi quá,” bà bảo anh ta. “Khi hay tin họ đưa các bầy chó vào sử dụng, tôi đã tìm hiểu mọi thứ mình có thể. Tôi đồ rằng ta sớm muộn cũng sẽ chạm mặt chúng thôi. Nhưng đây là công nghệ tối tân, và nó là hàng độc quyền - có tầm ba, bốn phòng thí nghiệm vũ khí gì đó đang cho lũ quái vật này xuất xưởng, và họ chẳng công bố nghiên cứu của mình trên các tạp chí uy tín đâu. Nhưng vâng, tôi cũng đã nắm bắt được đôi điều.”

“Bởi vì tên chúng, ừm, là ‘bầy chó’, và hiển nhiên chúng ta có một thanh niên đẹp trai lai chó lù lù ngoài kia,” Esteran nói, “nhưng còn những con khác...”

“Chó là lứa đầu tiên,” de Sejos xác nhận. “Người ta đã sử dụng lính chó biến đổi gen gần một thập kỷ nay rồi. Những bức ảnh tôi từng xem hầu hết đều không giống người bằng con này hay to ngang cỡ nó, nhưng chó gần như đã được lập trình sẵn để hợp tác với con người. Theo như tôi đọc thấy, chó đã tiến h... chó nhìn nhận thế giới theo kiểu giống người hơn giống sói...”

“Chị dùng từ kia cũng không sao đâu, Thea,” Estevan hòa nhã nói. “Tôi biết Giáo hội mẹ cứ xoành xoạch thay đổi quan điểm về vấn đề này, nhưng tôi cố giữ cho đầu óc được cởi mở.”

Blanco khịt mũi, nhưng Thea gật đầu cảm tạ. “Dù gì thì gì, sau khi lũ chó được đem ra làm bảo vệ và quân lính, các phòng thí nghiệm bắt đầu tăm tia những khả năng khác. Hẳn đây là lần đầu tiên mấy con kiếu này - gọi là gì nhỉ, chủng mới à? Hay mẫu mới? - được đưa vào sử dụng. Tôi đoán mỗi con sẽ phục vụ một mục đích riêng.”

“Tôi...” Estevan nhăn mặt. “Điều này chắc sẽ chẳng giúp tình hình khá khẩm hơn tí nào, nhưng tôi nghĩ ở đây chưa chắc chỉ có mình ba con kia đâu.” Khi thấy bọn họ tròn xoe mắt nhìn, anh ta giải thích, “Chúng ta xem chừng đang bị ong quấy. Đã nhiều người bàn về chuyện đó rồi. Có điều chúng không di chuyển như ong, và khi có người mang một con bỏ trong chai đến cho tôi, trông nó chẳng giống loài bản địa nào cả.” Anh ta nhún vai. “Xin lỗi nhé, tại tôi vốn khá đam mê đề tài này ấy mà.”

“Cha đã làm gì,” de Sejos hỏi anh ta, “với con ong được người ta mang đến vậy?”

“À, tôi thả nó đi rồi,” Estevan vội trấn an bà. “Nhưng, hừm, ta chợt gặp hàng đống ong lạ, và tôi cứ nghi nghi, không biết liệu chúng có phải...?”

“Tôi chịu,” de Sejos thừa nhận. “Tôi không nghĩ mình từng đọc thấy gì về ong cả đâu.”

“Tên ta là Binh Đoàn...[1]” vị linh mục trầm ngâm.

“Giá mà cứ... đuổi chúng đi được thì tốt quá,” Blanco nói. Giọng bác nhuốm sắc tuyệt vọng. “Ta biết làm gì bây giờ? Chúng nó sẽ giết sạch mọi người ở đây mất.”

“Ta nào biết chúng muốn gì,” de Sejos phản bác. Khi thấy vẻ bực tức của bác, bà nói thêm, “Tôi biết, tôi biết khó có khả năng điều ấy sẽ tử tế gì cho cam. Nhưng hiện thời, chúng mới chỉ vòi ta thức ăn thôi, và chúng ta có gia súc. Quanh đây chúng ta dư dả gia súc, đủ để giữ cho chúng no kễnh suốt một thời gian dài. Và chúng còn muốn kết nối vệ tinh của chúng ta để làm gì đó nữa. Thế nên biết đâu chúng đang... bị lạc?” Đến bản thân de Sejos còn chẳng tin nổi chuyện đó, và bà nghe thấy nó thể hiện lồ lộ qua giọng mình. “Nhưng quan trọng là, chúng có hóa điên và tàn sát tất cả đâu.”

“Chưa thôi,” Blanco u ám đế vào.

“Chưa thôi,” bà đồng ý. “Bởi vậy, tôi nghĩ mấu chốt ở đây không phải chúng muốn gì, mà là ông chủ của chúng muốn gì kia. Tôi nghĩ chúng đang đợi lệnh.”

“Lệnh nào cơ?” bác gặng.

Bà nhún vai. “Ôi dào, hỏi chúng thử xem.”

Cha Estevan tình nguyện đi, nhưng rốt cuộc de Sejos mới là người bước ra ngoài miền nắng xế tà và băng qua vùng đất trơ trọi, lại chỗ ba hình hài quái thai. Sinh vật thằn lằn ban nãy đã xuống giếng uống nước, và giờ đang ườn người ra như say ngủ. Con gấu ngồi im, ngước nhìn nền trời trong vắt. Con chó khi ấy đang nằm, nhưng lúc bà đến gần, nó đột ngột lăn mình và chồm dậy trên tứ chi, chằm chằm quan sát bà.

Trước nay, Thea luôn sống chung nhà với chó. Bố mẹ bà chẳng bao giờ nuôi dưới ba con, chưa kể còn toàn là chó to nữa chứ, thuộc chủng chó săn chạy đua và bécgiê Đức. Bà đến phì cười trước cảnh một số người cứ sợ sà sợ sệt khi gặp chúng. Giờ đây, bà thấy nỗi sợ đó thấm vào tận cốt tủy mình. Tiếng gầm gừ ồ ồ của con vật đâm xuyên người bà, chuẩn ngưỡng cao độ khiến ruột gan bà nhũn nhoét. Bà hạ thấp mắt, tránh ánh nhìn của nó, tránh cặp môi tẽ hờ và hàm răng sắc nhọn phía sau.

“Tao xin phép nói chuyện với mày nhé,” bà xoay xở cất nên lời giữa tràng trống trận thình thịch trong ngực.

Bà thấy nó dịch tới trước. Ánh mắt hướng xuống của bà cho bà cơ hội lý tưởng để chiêm ngưỡng đôi chân trước... không, đôi tay của nó. Nằm trên chúng là những chiếc vuốt trông giống mèo hơn chó: chẳng cần óc sáng tạo phong phú, bà cũng hình dung được cảnh mình bị chúng phanh thây. Con chó phảng phất mùi nước tiểu, mồ hôi, và máu.

“Bà muốn gì?”

Bà đang đứng trong bóng nó, gần như ngay giữa đôi tay. Hơi thở hôi thối của nó phà lên người bà theo mọi nhịp hô hấp, nhưng không phà cùng lời lẽ. Giọng nói vọng ra từ cổ, không được môi định hình, phát âm các từ Tây Ban Nha với ngữ điệu kỳ lạ: một du khách ngoại quốc như bao người khác, đọc vẹt theo từ điển đàm thoại. Ngay khi biết điều này, bà liền nhận ra ai đó đã cấp cho nó cái giọng ấy, nhằm khiến con thú vốn dĩ đã ghê rợn càng thêm khủng khiếp hơn. Bất kể muốn nói gì, con chó cũng sẽ trình bày nó dưới dạng một lời hăm dọa ì ầm.

“Tao tò mò.” Bà băn khoăn không hiểu vốn từ vựng của nó thực chất ra sao, và nó có thể lãnh hội được bao phần. Liệu trong đó có tâm trí không nhỉ, tâm trí kiểu con người ấy? Mọi thông tin bà từng đọc xem chừng đều ám chỉ rằng lính Sinh Dạng sở hữu não hữu cơ, chứ không chỉ chứa đựng mỗi máy tính. “Tao muốn hỏi mấy câu.”

Nó rướn xuống gần, cái mõm tù thúc nhẹ vào vai bà. Một cơn điên thoáng trỗi dậy, khiến bà suýt vươn tay về phía nó, hệt như từng làm với một con chó săn già ủy mị hồi trước bố mẹ bà nuôi, vốn rất khoái được gãi hàm. Chỉ có điều Caesar sẽ chẳng báo ơn bằng cách ngoạm đứt phăng tay mình đâu.

“Câu gì?” nó gằn giọng gầm gừ, âm thanh rung động khắp toàn thân bà, khiến bà đông cứng người và cảm thấy khó thở.

“Mày...” Giọng bà bất giác run lên.

“Bà là ai?”

“Tao... Phiền...”

“Phiền gì?” con chó gặng hỏi.

“Phiền mày đứng lùi lại. Mày làm tao sợ,” bà rốt cuộc cũng nói được thành lời, mặc dù về cuối, lời lẽ của bà nghe the thé. Khi không bị nó lập tức bổ nanh vuốt xuống đầu, bà nói thêm, “Cho tao xin lỗi nhé. Người ta chế tạo mày theo kiểu ấy mất rồi, biết làm sao được đây.”

Con chó bất động và im lìm suốt một hồi, cảm tưởng như rất lâu, tới mức bà cuối cùng cũng đánh bạo ngước lên, và nhìn vào mắt nó. Mắt con vật là đặc điểm đậm nét chó nhất của nó, giống y lũ chó bà từng quen. Liệu nó có biết nếu không vì cái phòng thí nghiệm kia, mình đáng lẽ đã có thể tận hưởng một cuộc đời ra sao không? Nếu được quyền lựa chọn, liệu nó có tha gậy về chơi không? Có đi dạo và nằm bên lò sưởi không?

Bà nhìn ra bao điều trong đôi mắt đó, nhưng bà biết mình đang tự bịa ra tất cả. Sinh vật trước mặt bà được tạo ra trong một phòng thí nghiệm vũ khí, trung thành hơn rôbốt và rẻ mạt hơn con người.

Tuy nhiên, nó vẫn lùi lại vài bước.

“Tao là Bác sĩ Thea de Sejos,” bà nói với nó. “Mày biết bác sĩ là gì không?”

“Có.” Nó đong đưa tới lui, và thay vì tiếng gầm gừ, bà nghe thấy một tràng ư ử yếu ớt xé rạch không trung, mong manh tới độ bà khó lòng tin nổi nó được phát ra từ con thú khổng lồ trước mặt. “Tôi là Đại Ca. Tôi chỉ huy.”

Nhịp thở cùng mạch đập của bà đã bắt đầu trở về mức chấp nhận được. “Chào Đại Ca. Mày có trả lời được các câu hỏi của tao không?”

Lại tiếng ư ử ấy, một âm thanh thuần chất chó, thuần khổ sở. Thế rồi nó quay đi chỗ khác, lắc cái đầu với bộ hàm to khỏe của mình. “Hỏi Mật, hỏi Mật đi,” nó bảo bà. “Mật biết nhiều lắm lắm.”

Bà hết sức thận trọng bước qua chỗ Đại Ca, cảm thấy ánh mắt đau khổ câm nín của nó dán lên người mình, và ngửa cổ nhìn con gấu.

“Xin phiền mày chút nhé,” bà hỏi, “mày chắc là Mật nhỉ?”

Cái đầu đồ sộ, bờm xờm dõi mắt xuống nhìn bà, trông cứ như bị cận thị. Khi nó cất lời - cũng chẳng cần nhúc nhích môi hay hàm - giọng nó vẫn rất êm tai và nữ tính, song lại mang âm lượng vừa phải. Sự khác biệt giữa những điều mắt thấy và tai nghe khiến de Sejos xây xẩm mặt mày. Bà đến ngờ rằng nếu nhìn xuống cái cổ họng sâu hun hút của con gấu, mình sẽ thấy một người phụ nữ áo quần chỉn chu trong bụng nó, miệng nở nụ cười trắng sáng như trên truyền hình.

De Sejos thu hết can đảm. “Mày có thể cho tao biết về Redmark không?”

Cả tông giọng lẫn ngôn ngữ cơ thể của con gấu đều chẳng bộc lộ manh mối gì rõ rệt, song bà vẫn nhận ra nó có chút dè chừng khi nói, “Bà muốn biết điều gì?” Nó sử dụng tiếng Tây Ban Nha tự nhiên gấp bội con chó. Nếu nhắm mắt và bịt mũi lại, bà sẽ chẳng đời nào mường tượng nổi mình đang trò chuyện với một con gấu nặng tám trăm cân.

“Trang thiết bị của mày in đầy biểu tượng bên họ,” de Sejos chỉ ra. “Bọn tao biết rằng...” lũ quái vật chúng mày, “rằng những sinh vật như mày đã được Redmark và các bên nhà thầu khác đưa đến đất nước bọn tao. Bọn tao biết rằng mày...” là tài sản, “rằng mày chỉ làm việc dưới quyền họ thôi. Nếu có thể, tao muốn xin phép nói chuyện với quản lý của mày thông qua mày, để xem...” Con gấu hơi cựa mình và câu từ của de Sejos chết tắc trong họng. Một hồi lâu sau, bà nói nốt, “để xem bọn tao giúp được gì họ.”

“Không,” Mật nói. Đằng sau de Sejos, Đại Ca lại ư ử rên.

De Sejos đơ cứng người, bởi lẽ con quái vật mãng xà đã ngóc đầu dậy, độc lập xoay mắt rà soát tứ phương. Một con mắt dán lên mình bà và chiếc lưỡi xanh mỏng lét của nó thò ra liếm láp. Bà hít một hơi thật sâu.

“Bọn tao không dính líu đến cuộc chiến,” bà lên tiếng, nói thật rành rọt, thầm hy vọng đang có quản lý con người nào đấy sử dụng tai con thú. “Bọn tao không ủng hộ phe Anarchista. Đối với phần đông những người tại đây, nơi này là nhà họ: họ hết chốn nương thân rồi. Tao là một bác sĩ, tao đã được chính phủ cử đến đây từ trước khi chiến tranh bùng nổ. Redmark và những bên khác đang hỗ trợ chính phủ mà, đúng không nhỉ?”

Con gấu chồm lên hai chân sau - cao lớn sừng sững, lấp kín mặt trời - rồi hờ hững hạ người đánh phịch một tiếng xuống, đứng trên tứ chi! “Không,” nó lặp lại với cái giọng đầy chí lý đã được người ta cấp cho.

“Thế tức là họ không theo phe chính phủ à, hay là...” Con chó chắn sau lưng bà, con mãng xà kẹp chếch bên sườn bà, trong khi con gấu thì án ngữ ngay trước mặt bà như một quả núi đầy lông, đai đeo, móng vuốt, và súng ống. Xung quanh họ, lũ ong lạ của Estevan vo ve rợp trời.

“Không có Redmark ở đây đâu,” con gấu bảo bà.

“Thế mày đang cố bắt liên lạc, hay...?” Đó xem chừng là một suy luận hoàn toàn hợp lý, nhưng con gấu lại gằn giọng gầm gừ, sâu trong họng nó - họng thật của nó, thứ không góp phần tạo ra giọng nói tao nhã, tinh tế vừa rồi.

Không có liên lạc gì với Redmark đâu,” nó khẳng định, hơi to tiếng hơn những lời phát biểu ban nãy. “Tôi đang theo dõi mọi kênh liên lạc. Sẽ không ai liên lạc với Redmark hết.”

Mọi sự bỗng bừng tỏ trong đầu de Sejos: một khoảnh khắc chẳng mấy dễ chịu. Tích tắc trước, bủa vây bà là một bầy quái vật, nhưng chúng ít nhất hãy còn mang xích ảo; ít nhất đâu đó đằng sau chúng, vẫn có một gương mặt người để bà thương lượng cùng. Giờ đây, giữa vòng vây của lũ thú, bà thấy sự tình còn tệ hại hơn mình tưởng. Chúng là thú hoang. Chúng có thể làm bất cứ điều gì.

Thế rồi con gấu lắc đầu và gãi hàm. “Đại Ca biết cái mùi trong bệnh viện của bà,” nó nhận định, nghe chừng chẳng chút liên quan. “Đại Ca nhận ra những vết thương ấy từ những khu con người sinh sống khác chúng tôi từng tiếp xúc, hồi chúng tôi còn làm theo lệnh. Bà có bệnh nhân mang những vết bỏng kỳ lạ và mắc các chứng bệnh dị thường, đúng không, Bác sĩ Thea de Sejos?” De Sejos nhìn chằm chằm vào mắt con vật, trông nhỏ tí trên bản mặt rộng lớn của nó. “Vâng,” bà thừa nhận, “đúng thế.”

Con gấu gầm gừ sâu trong ngực. “Vậy thì tôi nghĩ bà cũng chẳng muốn Redmark mò đến đây đâu.”

[1]

Lúc mới gặp người bị quỷ ám ở Gergesa, Chúa Jesus đã hỏi tên con quỷ. Con quỷ nói “Tên ta là Binh Đoàn, bởi ta rất đông,” ý bảo có rất nhiều quỷ đang ám chung con người này. [N.D.]

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 22 tháng 6 năm 2026