Tốt rồi, tốt rồi, tốt hơn rồi.
Có địch là tốt, tốt hơn có người dù ghét mình nhưng lại không phải địch.
Có Ông Chủ là tốt, tốt hơn phải làm Ông Chủ, tốt hơn phải tự ra quyết định.
Chiến đấu là tốt, tốt lắm, tốt hơn nhiều nhiều. Ông Chủ đã nói đúng. Đây là lý do người ta chế tạo ra tôi.
Chó Ngoan, chip phản hồi của tôi vui vẻ khen. Chó Ngoan!
Bầy của Max đang phản kháng dữ dội. Phải đến khi bọn tôi đã đánh tan tành hai Bầy Lớn, lớn nhưng bé bé thôi, bé hơn các Bầy Lớn khác, thì mới có bầy nhận ra sự tình. Ban đầu, Max và những đứa kia nghĩ rằng, Chúng không đánh chúng ta, thế nên chúng ta sẽ không tham chiến. Và chính bọn tôi đã bảo với chúng như thế. Ông Chủ đã cung cấp lời cho tôi nói, thế rồi tôi đã kết nối liên lạc với Max và bảo nó rằng, Max, bọn tao sẽ không đánh mày. Và Max đã tin tôi.
Đó là lần đầu tiên tôi nói dối một Sinh Dạng khác. Nói dối là xấu xa. Nhưng làm theo lệnh Ông Chủ thì lại là tốt. Cái tốt này là cái tốt lớn lao hơn. Có phải khi con người nói vậy, ý họ là thế này không nhỉ? Vâng lời là điều tốt nhất nhất, tốt nhất trần đời.
Đã có lần tôi không vâng lời. Hành động đó khiến tôi thấy tệ lắm lắm. Nó khiến tôi trở thành một Con Chó Hư. Nhưng Ông Chủ đã tha thứ cho tôi. Ông Chủ lại yêu tôi, lại yêu tôi rồi.
Tôi điều một đội vào tòa nhà nơi Max đang ẩn náu. Các đội khác hiện đang nghênh chiến trên quy mô nhỏ tại những nơi cách đây không quá năm khu nhà, đủ gần để chạy đến tiếp viện sau khi đánh xong. Lực lượng của Max đã bị tôi dụ ra ngoài, dụ dần từng nhóm, từng nhóm nhỏ, và giờ đã đến lúc đập bẹp nó cùng những đứa vẫn còn theo nó rồi.
Tôi nhắn với Max và đám chó của nó, Đầu hàng tao và gia nhập bầy tao đi, không thì bọn tao sẽ phải tiêu diệt chúng mày đấy.
Max đáp lại ngay, đáp nhanh lắm lắm, và lời đáp đó xác nhận rằng nó là địch.
Cho đến nay, bọn tôi đã giết chết bốn mươi ba Sinh Dạng, và thế là xấu lắm, xấu lắm. Hiện giờ, bọn tôi đã kiểm soát được sáu mươi chín phần trăm Thảo Cầm Viên, và thay vì chiến đấu với bọn tôi, đã nhiều đứa, gồm cả chó lẫn những chủng khác, quyết định về phe bọn tôi. Thế là tốt đấy, tốt đấy. Đó là một cái tốt lớn lao, hoặc cái tốt này lớn hơn cái xấu kia, và như vậy là được rồi, đúng không nào?
Tôi thích Max. Tôi nhớ hồi nó không phải là địch. Ký ức đó khiến tôi khẽ ư ử chút chút, nhưng rồi tôi ép bản thân ngừng rên. Tôi cần phải nhớ rằng mình đã lại có một Ông Chủ rồi. Suy nghĩ của tôi, cảm xúc của tôi, tất cả đều vô nghĩa hết.
Các đội của tôi xông vào. Trong mỗi đội, ít nhất một đứa sẽ có hệ thống liên lạc hoạt động tốt để còn báo cáo lại tình hình. Nhưng chẳng có kế hoạch nào hoàn hảo cả. Không có, không có đâu.
Kênh liên lạc: Đại Ca, cậu có nghe thấy tôi nói không?
Tôi không thể xác định được nguồn phát của tín hiệu ấy. Tôi tập trung vào công việc. Nó không đến từ Ông Chủ, thế nên nó không quan trọng.
Kênh liên lạc: Đại Ca, tôi biết cậu nghe được tôi mà. Tôi đã lách qua được rào cản của Murray. Làm ơn trả lời tôi đi.
Kênh của tôi: Biến ngay.
Kênh liên lạc: Cậu đang làm gì thế, Đại Ca?
Tôi nói với cái giọng rằng tôi biết nó là ai. Chính là cái con người không phải Ellene Asanto. Cô là địch, tôi nói.
Không phải kẻ địch của cậu đâu, cô ta bảo tôi.
Tôi khó chịu lắc đầu.
Đại Ca, cô ta bảo tôi. Kế hoạch là thế nào vậy, Đại Ca? Murray sẽ cai trị Thảo Cầm Viên như thể nó là thái ấp riêng của gã à? Gã sẽ biến cậu và đồng loại của cậu thành đội quân do mình gã cầm đầu à? Cậu nghĩ chuyện này rồi sẽ có kết cục ra sao hả, Đại Ca?
Tôi ngắt kênh đó đi, nhưng vừa ngắt xong, một kênh khác liền mở ra. Biến! Tôi rống lên với nó.
Nãy giờ, tôi đã quên theo dõi tình hình chiến trận. Đột nhiên, Max phá tung vòng vây của đội tôi. Một toán trong bầy nó cũng lao ra cùng, và chúng hung hãn chiến đấu, răng vuốt thẫm đỏ. Chúng đang lao thẳng về phía tôi. Tôi truyền lệnh, và từ khắp mọi nơi, người của tôi hùng hục chạy đến.
Mắt Max ngập tràn giận dữ, nhưng chúng không chỉ chứa mỗi thế. Nó nhắn cho tôi, Tại sao?
Kênh của tôi: Ông Chủ bảo hoặc về phe bọn tao, hoặc bị tiêu diệt.
Kênh của Max: Không còn Ông Chủ nữa. Và sẽ không bao giờ có thêm Ông Chủ nào cả.
Kênh của không-phải-Asanto: Đại Ca, cậu có biết trong bối cảnh này, Ông Chủ sẽ đồng nghĩa với từ gì không?
Tôi chẳng rõ liệu Max có nghe được cô ta hay không.
Lực lượng của Max hệt như một nắm đấm, thụi tới, thụi tới mãi, cố gắng thúc xuyên rào ngăn của bọn tôi. Đó là cơ hội duy nhất của nó. Giá mà ở đây có súng thì tốt quá. Tôi nhớ cặp Cầu Cẩu của tôi. Nhớ lắm, nhớ lắm. Nhưng bọn tôi chỉ có những món vũ khí nằm sẵn trên người, những thứ đã ở ngay đấy từ đầu, từ lúc bọn tôi được tạo thành thôi.
Kênh của không-phải-Asanto: Là chủ nô, Đại Ca ạ. Cậu có muốn bị sở hữu như nô lệ không?
Kênh của tôi: Bị sở hữu thì đã sao?
Một lần nữa, tôi ngắt kênh cô ta đi, nhưng tôi không thể chặn hẳn được cô ta.
Bầy của tôi hợp vào ở bên trái, và bốn đội lao đến đánh tạt sườn đội hình của Max. Đứa nào đứa nấy trong đám chó cũng đều gầm gừ, gầm gừ, miệng đớp đớp, và chúng tách nhau ra để xông vào giao đấu một chọi một. Không ghìm, không ghìm, không ai ghìm tay cả. Bọn tôi dốc hết sức lực và tốc độ ra để giết chính đồng loại, phải giết thật nhanh, thật nhanh vào, càng nhanh càng tốt. Bầy của Max đánh trả hết mình, và chúng vẫn lấn tới, lấn tới, tiếp tục lần tới.
Kênh của không-phải-Asanto: Bởi vì nếu bị sở hữu như nô lệ, cậu sẽ là một món đồ. Cậu có muốn quay lại làm đồ vật không? Đã là đồ vật thì sẽ có thể bị phá hủy đấy, Đại Ca ạ. Không ai trao quyền cho đồ vật hay bảo vệ chúng đâu.
Kênh của tôi: Đồ vật là thứ hữu ích.
Bầy của tôi hợp vào ở bên phải, và tấn công mạn sườn còn lại của Max. Đội hình của nó tan rã, tan rã hết, nhưng chúng đã đến được chỗ tôi. Phía sau tôi là ba mươi bảy Sinh Dạng, nhưng tôi sẽ tự mình chiến đấu với Max. Làm thế thật đúng đắn, đúng ghê, đúng ghê, mặc dù nếu hỏi vì sao nó lại đúng thì tôi chịu.
Kênh của không-phải-Asanto: Và khi không còn hữu ích nữa, chúng sẽ bị vứt bỏ. Và cậu, hoặc bất kỳ ai trong số các cậu, sẽ hữu ích trong bao lâu nào? Nghe lời tôi đi, Đại Ca! Cậu không chỉ là một món vũ khí đâu!
Thế rồi tôi với Max áp sát nhau, và tôi bắt đầu hóa thành một món vũ khí, không hơn, không hơn. Nó tăng tốc, và nó tung ra một đòn thấp, thụi tôi bật lùi lại. Tôi cào ngang cái mõm nhọn của nó, trong khi nó cố thọc một ngón cái vào mắt tôi. Tôi ngoác hàm rứt đứt một ngón khỏi bàn tay nó. Nó rạch toang những đường đỏ dài ngoằng trên ngực tôi.
Tôi luồn xuống dưới nó và hất nó ra sau, văng đi một đoạn xa lắm, xa lắm, dài gấp đôi chiều dài thân nó. Nó tiếp đất bằng chân, chưa gì đã thủ thế để quay lại tấn công tôi. Bọn tôi thoáng bấu lấy nhau, vật lộn nhau, nhưng rồi bộ hàm dài hơn của nó ngoạm trúng một ngấn thịt trên má tôi rồi bắt đầu nhay nhay nó. Tôi quẹt chân nó, và nhè lúc nó đang mất thăng bằng, tôi quăng cả người nó vào bờ tường bê tông, khiến nó phải nhả ra. Vị máu loang đầy mồm tôi. Là máu tôi, máu của tôi đấy.
Chó Ngoan! chip phản hồi của tôi vẫn khen. Tôi có thể cảm thấy các mã lập trình trong đầu đang tìm cách thúc cho mình thêm tức giận, thêm mạnh mẽ, thêm hung dữ. Hay biết đâu đó chính là bản năng của tôi nhỉ? Cơn giận trong tôi không tăng lên. Không hề, không hề. Tôi đấm Max, tôi cào cấu Max. Càng lúc, chênh lệch về sức mạnh và thiết kế giữa tôi với Max càng lộ rõ, và tôi nhận thấy lợi thế nghiêng dần về phía mình. Tôi cố dìm đi mọi cảm xúc không liên quan đến trận chiến. Tôi cố vứt bỏ cái tâm trí con người đã trao cho mình. Tôi cố trở thành một vật, một thứ, một món đồ chỉ biết chiến đấu, chỉ biết tuân lệnh. Chỉ thế, chỉ thế thôi.
Tôi quật Max xuống nền đất cứng và cảm thấy xương cốt nó oằn hẳn lại, oằn quá ngưỡng cho phép. Tôi thúc gối vào vai nó, đánh què một bên tay. Cánh tay còn lại bị tôi ghì cứng, và bàn tay tôi răng rắc siết lấy phần chót xương khuỷu của nó. Bàn tay kia của tôi thọc dưới cằm nó, gồng lên chống lại mớ cơ bắp chắc khỏe quanh cổ và quai hàm nó.
Tao là Chó Ngoan, tôi truyền rộng khắp, truyền cho toàn bộ thế giới cùng nghe. Tao là một Chú Chó Ngoan!
Nhưng nếu người nói ra câu đấy chỉ là mình tôi, mỗi mình tôi thôi, thì nó lại thành vô nghĩa mất rồi.
Không-phải-Asanto chẳng còn gì để nói với tôi nữa. Trong giây lát, tôi thoáng im im người, cố gắng nghĩ xem thế nào mới là đúng đắn. Tôi không muốn giết Max. Không đâu, không hề đâu. Sao tôi lại muốn làm vậy cơ chứ? Sao tôi lại muốn mọi chuyện thành ra như thế này nhỉ? Nhưng rồi tôi sực nhớ: tôi không cần phải muốn. Ông Chủ muốn điều này, và tôi là chó của ông ấy.
Tôi dồn toàn lực vặn, bẻ nốt phân cuối, và cảm thấy cổ Max gãy đánh rắc, cảm thấy hộp sọ tách lìa khỏi cột sống. Cơ sở dữ liệu của tôi hiển thị một bản phân tích kết cấu giải phẫu, chiếu kỹ từng khung, từng khung chuyển động. Tôi tiếp tục vặn. Xa nữa, xa nữa, xa nữa nữa. Vặn để đảm bảo nó đã chết thật.
Tôi truyền tin cho những đứa vẫn còn sống trong bầy Max, bảo rằng chúng hoặc phải về phe tôi, hoặc sẽ phải chết. Kiểu gì chúng nó cũng sẽ lần lượt đi theo tôi thôi. Chúng nó rồi sẽ gia nhập bầy tôi. Và vì Max giờ đã chết, có khi hầu hết các bầy còn lại sẽ chẳng dám chống cự gì nữa. Tất cả bọn chúng đều nhỏ hơn Bầy Lớn của Max. Chúng nó biết mình sẽ không thắng nổi.
Ông Chủ sẽ hài lòng với tôi lắm cho xem. Tôi báo cáo với ông ấy, và ông ấy khen tôi, Ngoan lắm, Đại Ca à. Làm tốt đấy.
Ông ấy chỉ nói ngắn vậy thôi. Ông ấy chủ yếu dành thời gian nói chuyện trên các kênh khác, và với những con người khác. Dù có thể nghe trộm, nghe được hết nếu muốn, tôi lại không làm thế. Làm vậy là hư, là thành Chó Hư đấy. Nhưng tôi vẫn nghe thử, vài lần, vài lần thôi. Trong những lần đó, tôi thấy ông ấy nói về chuyện chiến tranh và xung đột, về hợp đồng và giấy phép và tiền bạc. Mọi sự rồi sẽ lại y như xưa. Con người nói chuyện với ông ấy nêu tên một số nơi, những vùng nhiều khả năng sẽ cần phát động chiến tranh, và Ông Chủ bảo rằng nếu không tìm được nơi nào có nhu cầu, bọn họ chỉ việc tự tay tạo ra nhu cầu là xong.
Tôi hiểu ý không-phải-Asanto muốn nói. Hiểu mà, hiểu mà. Ông Chủ đang làm chuyện xấu. Ông Chủ đang phá luật của con người. Nhưng Ông Chủ có là con người tốt hay con người xấu cũng không quan trọng. Chừng nào tôi còn vâng lời Ông Chủ, chừng ấy tôi chắc chắn vẫn là một Chú Chó Ngoan.
Khi tôi về đến chỗ Ông Chủ, ông ấy đã tóm được không-phải-Asanto.