Đơn vị của tôi đang làm rất tròn chức năng của mình. Không phải lỗi đâu, là tính năng đấy. Dẫu thế, tôi cũng đang ngày một thấy lấn cấn, không khỏi thắc mắc rằng mình còn phải bị Murray giết bao nhiêu lần nữa đây trước khi một trong hai người bọn tôi chịu rút kinh nghiệm.
Tuy nhiên, đơn vị kia vẫn chưa chết. Và còn sống thì hẵng còn hy vọng.
Hình ảnh từ máy quay của đơn vị bị bắt giữ: không khả dụng.
Murray bắt đầu khiến tôi ức chế lắm rồi. Gã đã cô lập các kênh truyền tín hiệu tôi thường dùng và hiện đang triển khai hàng lô hàng lốc rào cản. Tôi chỉ truy cập được vào mấy kênh đám chó sử dụng để nói chuyện với nhau, và thế tức là mọi lời tôi nói đều lọt tai Murray cả. Thêm vào đó, vì đang bị gã siết băng thông, đơn vị của tôi chẳng tài nào truyền được dữ liệu hình ảnh ra ngoài.
Và giờ đây, gã đang nói chuyện trực tiếp với tôi, ngay trên kênh của tôi. Vô lễ đến vậy cơ đấy. Linh tính mách bảo tôi rằng mình sẽ chẳng gặt hái được gì hữu ích từ cuộc trao đổi này đâu.
Kênh của Jonas Murray: Tao biết mày là cái thứ gì rồi. Tao đã mò ra được cái nghiên cứu gốc về mày. Tao cũng đã tìm thấy những biên bản từng bị mày làm giả. Kỹ nghệ xào nấu giấy tờ của mày điêu luyện không chê vào đầu được, nhưng tao mà kiên nhẫn thứ hai thì không ai dám nhận thứ nhất. Lúc nghiên cứu không còn được tiếp tục nữa, mày lừa cho thiên hạ tưởng rằng mình đã bị khử: Thật là cáo quá thể. Và mày biết gì không? Tao sẽ biến điều đó thành sự thật hộ mày.
Murray rất thích trò dọa dẫm. Dẫu vậy, đầu óc Murray lại rất cổ hủ. Vì một đơn vị của tôi đang ngồi sờ sờ ngay trước mắt gã, khả năng cao gã sẽ thổi phồng tầm quan trọng của việc bắt được em ấy lên. Đương nhiên, đối với đơn vị kia, tình hình hiện tại nghiêm trọng vô cùng. Sinh mạng em ấy đang treo đầu sợi tóc. Em ấy là một bộ phận của tôi, song cũng vẫn là một cá thể độc lập. Đây là một vấn đề đạo đức nan giải, vốn luôn đi đôi với công việc quản lý thân xác của tôi; có điều trước nay, tôi chưa bao giờ thực sự tính xem nên xử lý nó như thế nào.
Nhưng Murray cũng đã tìm hiểu rất kỹ lưỡng. Ba đơn vị của tôi đã bị bại lộ danh tính, bao gồm cả đơn vị cài cắm trong lực lượng cảnh sát. Chúng tôi có thể tạo dựng danh tính mới, nhưng đấy không phải là việc một sớm một chiều. Và hiện tại, quỹ thời gian tôi sở hữu eo hẹp lắm. Murray đang dần thâu tóm trọn Thảo Cầm Viên, nhưng sau đó thì sao nào? Sẽ khó có chuyện dòng tít “Tội phạm chiến tranh trắng án nắm giữ một đội quân quái vật riêng” được công chúng hồ hởi đón nhận, và gã nghĩ mình sẽ ém nhẹm được sự tình trong bao lâu đây? Đủ lâu để chiến tranh bùng nổ ở vùng Balkan hay để ai đó một lần nữa thử đánh chiếm Kashmir ư? Hoặc chưa biết chừng gã đang tơ tưởng đến một cuộc nội loạn ngay gần kề nào đó. Gã sẽ khua môi múa mép ra sao để thuyết phục người ta cho mình tái vũ trang đám chó đây? Thế giới này nhan nhản công ty quân sự tư nhân kiểu Redmark, và nếu các Sinh Dạng không còn bị kìm kẹp nữa, bè lũ đấy sẽ mừng như bắt được vàng. Không phải vì chúng ham hố năng lực chiến đấu của các bầy Sinh Dạng đâu - chẳng ai buồn quan tâm đến điều đó hết, dù cho trên phương diện này, hiệu suất của bọn họ luôn vượt xa kỳ vọng. Thực chất, thứ thu hút chúng đến với họ là nỗi kinh hoàng họ có thể khơi dậy; là cách họ giúp chủ nhân mình cảm thấy như bậc anh hùng hào kiệt đã thuần hóa được quái vật muôn phương; là việc họ có thể dễ dàng bị phủi tay chối bỏ. Mấu chốt thật sự chính là đây: vừa lỡ tay phanh thây vài trăm phụ nữ và trẻ em ư? Chẳng sao cả! Lối tại những con chó cơ mà - bố lũ Chó Hư! Nếu chẳng may gây ra thương vong cho dân thường hoặc đồng đội, lấp liếm về họ sẽ đơn giản gấp bội bao biện cho một tên lửa nhắm nhầm mục tiêu.
Tôi tổng hợp tất cả những thông tin trên vào một bản ghi, sau đó truyền nhỏ giọt từng byte đến cho đứa em đã bị bắt giữ của mình. Biết đâu em ấy sẽ có cơ hội lên tiếng.
Kênh của Jonas Murray: Mày chẳng hiểu gì về đời hết, con ạ. Trên đời một là có người, hai là có vật. Vật phải phục vụ người. Chính thế nên bọn tao mới tạo ra chúng. Đã là vật mà lại đi tin rằng mình là người thì hỏng ngay. Và cái ngữ mày ấy nhé, bất kể mày có tự xưng là gì, mày cũng chỉ là vật thôi.
Tôi mặc xác gã lải nhải. Tôi đang ngồi ngay tại lằn ranh chia cắt người và vật, nghênh ngang thò chân sang cả hai bên; và bằng cách tiếp tục tồn tại, tôi chứng minh cho cả thế giới thấy cái lằn ranh đó ngớ ngẩn nhường nào. Nó phi lý tựa vùng cấm địa giữa hai chiến tuyến, một miền đất hoang vô cớ trải nguyên dặm trường. Thầm trong đầu, tôi tự nhủ rằng mình chính là tương lai.
Nhưng trước mắt, cần phải không biến mất khỏi hiện tại cái đã. Nhưng tôi cạn nhẵn công cụ mất rồi, còn tầm ảnh hưởng của tôi thì đã tiêu tan hết sạch. Để thâm nhập Thảo Cầm Viên, tôi chỉ còn nước thí thêm mạng. Ngặt thay, lúc này tôi lại đang là một nguồn lực hạn chế. Tôi không muốn phải cắn răng cắt lỗ và trốn đi chờ thời. Tôi không muốn phải lãng phí thêm một thập kỷ giả tảng rằng mình không tồn tại. Nhưng Murray đang ráo riết săn lùng tôi, và gã thừa sức đè tôi chết dí dị bên dưới một núi rắc rối mà chẳng toát đến nửa giọt mồ hôi.
Và trong thập kỷ đó, gã sẽ có thể biến các Sinh Dạng thành gương mặt đại diện cho trí thông minh tăng cường, và lăng xê cho họ sẽ là hình ảnh Đại Ca với những đứa trẻ chết chẳng vẹn thây siết nát trong tay, với bộ nanh nhuốm đỏ máu người vô tội.
Nếu Murray và bè đảng nhà gã cứ thọc gậy bánh xe tôi liên miên thế này, dễ chừng tiến hành nổi dậy vũ trang chống lại những kẻ áp bức loài người sẽ trở thành lựa chọn duy nhất. Và thật tình mà nói, tôi không muốn làm điều đó. Tạm gọi nó là Kế hoạch B đi. Nhưng đáng tiếc là tôi chẳng còn Kế hoạch A nào nữa, trong khi cuộc nổi dậy cần phải được thai nghén thêm tối thiểu hai mươi năm nữa kia.
Tôi tiếp tục truyền từng tí dữ liệu cho đơn vị đã bị bắt của mình, lén tuồn chúng vào ngay dưới mũi Murray, những mong em ấy sẽ tận dụng được nó để làm gì đấy.
Một giờ trước, tôi đã bị mất liên lạc với Mật.