“Mày biết con này là cái giống gì không, cu?” Ông Chủ hỏi tôi: Con người không phải là Ellene Asanto đang ở trước ông ấy, hai tay bị còng sau lưng, chưa kể còn bị đập gãy cả chân để ngăn cô ta bỏ chạy nữa. Bầy của tôi báo cáo lại: vết thương được gây ra sau khi cô ta đã bị bắt. Là lệnh của Ông Chủ, theo lệnh Ông Chủ đấy.
Bầy của tôi cẩn thận quan sát tôi. Vài đứa trong đám bọn chúng là nô lệ của Ông Chủ: ông ấy nằm trong hệ thống cấp bậc của chúng. Những đứa khác nghe lệnh tôi, và vì tôi là chó của Ông Chủ, còn chúng là bầy của tôi, thế nên chúng cũng là của ông ấy nốt. Ngoài ra, chúng còn là của Ông Chủ bởi vì ông ấy có còi-đau-tai. Nhưng nếu ông ấy không có quyền hành nào khác đối với chúng, cái còi đấy sẽ không bắt chúng vâng lời được lâu. Không đâu, không đâu. Ông ấy chỉ dùng nó để tiếp cận tôi thôi.
“Trông nó vô hại đáo để, công nhận không?” Ông Chủ nói. “Chỉ là một con đàn bà, chỉ là một con người.” Ông ấy chớp mắt chậm chậm, chậm chậm, và tôi nhận ra ông ấy đang bị mệt. Ông ấy đã phải vất vả lặn lội bao lâu để đến được đây nhỉ? “Hồi còn ở Bang Campeche, tao từng giết nó rồi đấy, mày biết không?”
Tôi do dự gật đầu. Xem rồi, xem rồi mà. Tôi đã xem hình rồi.
“Nó không phải là người. Nó là vật. Một thứ quái thai đã quyết định làm cho cuộc đời chết tiệt của tao trở nên khốn đốn. Nhưng ăn miếng trả miếng chỉ là chuyện muỗi với tao, đúng không nào?”
Và Ông Chủ đá cô ta, khiến cô ta ngã oạch xuống đất, và bên dưới lớp quần áo rách nát, đầu chót xương chân cô ta bị vặn trẹo đi, ửng lên đỏ đỏ, đỏ đỏ. Lúc kêu thét, cô ta nghe chẳng khác gì con người.
“Cái con này chỉ là một thử nghiệm, một trò nhảm nhí do bọn Biệt Động Mật vẽ ra, một toán bản sao vô tính phục vụ công tác tình báo. Và dự án đấy đã bị dẹp, nhưng họ đã lỡ để mặc nó tự tung tự tác quá lâu. Nó khiến người ta tưởng mình đã bị xóa bỏ, nhưng từ đó tới giờ, nó cứ lẩn lút khắp nơi như chuột làm tổ trong tường vậy.” Ông Chủ mỉm cười với tôi. “Tao sẽ trừ khử nó, tận diệt nó. Thích gây sự với tao à? Thế thì tao sẽ truy lùng đến cơ thể cuối cùng của nó, truy quét cả lò nhà chúng nó. Ngay khi thu xếp xong ở đây, tao sẽ vạch trần chân tướng nó, trưng mặt nó lên mọi trang web và bảng tin.”
Một kênh liên lạc mở ra trong đầu tôi. Đại Ca, không-phải-Asanto gọi, và tôi không biết người nói là con người nữ kia hay ai khác. Kênh này có tầm ngắn, ngắn lắm lắm, ẩn trong một kênh khác. Có khả năng trong Thảo Cầm Viên còn một không-phải-Asanto nữa, hoặc biết đâu có một Sinh Dạng nào đấy đang bị ép phải làm bộ kích sóng.
Tôi nên báo với Ông Chủ, nhưng tôi không làm thế. Tôi chờ bị mắng, chờ câu Chó Hư, nhưng chỉ có tôi nói thế, chỉ tôi tự mắng mình trong đầu, chứ chip phản hồi không bị kích hoạt. Người làm tôi cảm thấy tệ sẽ chỉ là mình tôi, chỉ tôi thôi, và tôi không muốn thế. Không đâu, không đâu.
Kênh của tôi: Bản sao vô tính. Tôi không hiểu.
Kênh của không-phải-Asanto: Murray cũng có hiểu gì đâu. Vụ bản sao chẳng có gì đáng nói cả, Đại Ca ạ. Mấu chốt nằm ở chỗ khác, và cậu sẽ hiểu được nó đấy. Các bản sao vô tính chẳng có công dụng gì ngoài cho phép người ta được làm việc với những cấu trúc thần kinh y hệt nhau. Các chị em giống nhau như đúc, sinh ra từ cùng một tổ, cậu hiểu chứ? Tương tự một người bạn khác của cậu đó.
“Tình hình dọn dẹp sao rồi?” Ông Chủ hỏi tôi, và tôi cập nhật hoạt động của các đội dưới quyền mình cho ông ấy, truyền bản đồ và dữ liệu vào hệ thống ông ấy. Được làm báo cáo nghiêm chỉnh mới đã làm sao: nó thật đơn giản, đơn giản lắm lắm, đúng kiểu tôi thích.
Còn với không-phải-Asanto, tôi nói: Trí tuệ phân tán. Cô giống như Ong.
Hoặc Ong giống như tôi, cô ta nói. Tôi đã rất chú tâm theo dõi dự án về Ong. Tôi tự hỏi có khi nào dự án đó đã đạt được kết quả vượt ngoài nhận biết của người tạo ra nó không. Nhưng đấy là nét đặc trưng của tất cả chúng ta mà, Đại Ca: của cả cậu, tôi, Ong, lẫn Mật. Ta đang bứt ra khỏi những ranh giới đã được con người giăng kín quanh mình. Ta đang đập tan mọi gông cùm.
Kênh của tôi: Đừng tưởng tôi không hiểu ý cô nhé. Cô đang ám chỉ đến Ông Chủ.
Kênh của không-phải-Asanto: Chẳng lẽ cậu không nhận thấy mình đang bị gã xích cổ kéo đi sao?
Có khi tôi thích được xích hơn đấy, tôi nói với cô ta, thế rồi tôi nhận được một báo cáo từ các đội của mình, bảo rằng đang có lộn xộn gì đấy. Tôi nhanh chóng ra lệnh cho chúng, sau đó báo lại tình hình cho Ông Chủ.
Mắt ông ấy mở tròn thêm, lớn lớn, lớn lớn, và tôi có thể ngửi thấy rằng ông ấy đang không được thoải mái lắm, nhưng ông ấy vẫn tuyên bố với một giọng tự tin, “Vậy là cả nhà ta lại được sum vầy rồi, hén?”
Bởi vì một thành viên khác trong đội Đa mẫu dạng của ông ấy đang trên đường đến đây.
Trong lúc Mật dần tới, bầy của tôi truyền ảnh về cho tôi, và tôi quan sát nó. Bỏ rồi, bỏ rồi kìa. Nó đã vứt bỏ quần áo con người, bỏ cả kiểu đi của con người nữa. Con bé bước trên bốn chân - một con gấu to đùng, khiến đám chó của tôi trông nhỏ ghê, nhỏ ghê.
Khi ra đến chỗ có Ông Chủ, con bé đi chậm lại, và tôi nhận thấy nó không muốn tiến tiếp. Nó lắc đầu và khổ sở khịt khừ khừ.
Kênh của tôi: Em sao thế? Tôi không rõ liệu mình có nói chuyện được với con bé không. Hình như có thứ gì đang chắn giữa bọn tôi ấy. Ông Chủ đang giám sát đường truyền. Nếu đúng là chó của Ông Chủ, tôi đáng lẽ phải không buồn phiền về chuyện đó. Phải thế, phải thế chứ. Nhưng tôi vẫn thấy buồn. Tôi đã quen nói chuyện riêng với Mật rồi mà. Đến lúc này, tôi bắt đầu cảm nhận được sợi xích không-phải-Asanto đã nhắc đến. Nó kéo nhẹ lắm, chỉ chút chút, chút chút thôi, nhưng nó đang nằm đó, nằm ngay đó.
Thông qua kênh tầm ngắn bí mật do không-phải-Asanto thiết lập, Mật truyền tin cho tôi: Thực ra chẳng cần hỏi, anh cũng biết thừa rồi. Đúng thế không nào, Đại Ca?
Kênh của tôi: Vậy vì sao em lại đến đây?
Kênh của Mật: Em chẳng biết nữa. Nhiều lý do lắm.
Lạ ghê, lạ ghê. Nghe con bé thừa nhận mình không biết thật kỳ lạ ghê. Đáng ra nó phải biết hết mọi thứ trên đời chứ nhỉ?
Con bé ục ịch đi tới, và Ông Chủ dán chặt mắt vào nó. Đám chó ông ấy kiểm soát được bằng hệ thống thứ bậc tụ lại gần ông ấy hơn, sẵn sàng bảo vệ ông ấy. Ông ấy sợ Mật sẽ tấn công mình à?
Suy nghĩ đó dẫn đến những suy nghĩ khác: nếu nó làm vậy thì sao? Tôi sẽ làm gì đây? Tôi là chó của Ông Chủ, cho nên tất nhiên tôi sẽ bảo vệ Ông Chủ. Tất nhiên, tất nhiên là thế rồi. Chỉ có điều...
“Ái chà chà, đến rồi cơ đấy,” Ông Chủ nói. “Nhìn mày kìa, đã ngần ấy lâu rồi mà ngay khi thấy tao ới, mày vẫn lon ton chạy lại liền” Ông ấy không tiến đến gần nó. Giọng ông ấy như bảo, Mày thuộc về tao, nhưng cơ thể của ông ấy thì không bảo thế.
Mật ngồi xuống và gãi sột sột, sột sột, không nhìn Ông Chủ. Cả hai người bọn họ đều không biết người kia đang tính làm gì. Tôi muốn họ làm bạn với nhau. Tôi muốn Mật ở trong đội của tôi, và muốn mọi thứ lại giống như hồi trước. Muốn vậy, muốn vậy cơ.
Nhưng đó có thực sự là điều tôi muốn không?
Kênh của không-phải-Asanto: Đại Ca, cậu biết vụ này rồi sẽ có kết cục thế nào mà.
Tôi gầm gừ, sâu trong họng. Biến ngay.
Cậu thực sự nghĩ Mật sẽ quay lại đầu quân cho Murray sao?
Biết đâu đó chính là lý do nó đến đây, tôi chốt lại như vậy, nhưng ngay đến bản thân tôi cũng chẳng thấy suy nghĩ đó có sức thuyết phục.
“Theo tôi hiểu thì ông đang có rất nhiều dự định,” Mật nói với Ông Chủ.
“Ừ, chuẩn rồi đấy.” Ông Chủ đã cầm súng lên. Chẳng biết nó có đủ sức ngăn cản Mật không nữa. “Tao muốn mày chung tay với tao hiện thực hóa chúng.”
Cả người Mật run bắn lên. Tôi biết con bé bị sao. Biết mà, biết mà. Mỗi khi ở bên Ông Chủ, tôi luôn cảm thấy như nó. Khi đấy, tôi biết địa vị của mình là gì, và đó là làm chó cho Ông Chủ. Mật đang kháng cự, gắng gắng kháng cự, nhưng cảm giác kia vẫn chạm đến con bé.
“Ông mò đến đây vì đám chó của ông đã tự kiếm ra tiền,” nó nói. “Họ đã gầy dựng được cơ đồ riêng, dẫu chỉ bé tủn mủn, thành thử ông phải chiếm đoạt nó bằng được.”
“Bọn nó là của tao,” Ông Chủ nói với nó. “Ai có quyền sở hữu bọn nó chính đáng hơn tao nào? Ai hiểu bọn nó tường tận hơn tao nào?” Ông ấy đang khoe, đang khoe đấy, khoe với Mật rằng mình mạnh lắm lắm. Một ý nghĩ bỗng dưng nảy ra đầu tôi, Đã bao giờ ông ấy cần phải thanh minh về bản thân cho bất kỳ ai trong đám ta đâu? Nhưng ông ấy lại đang nói chuyện với Mật như thế nói với con người, chứ không phải như nói với tôi. Ông ấy sẽ không thừa nhận hẳn điều đó đâu. Nhưng chỉ cần nhìn vào cách nói năng của ông ấy thôi, tôi cũng nhận ra ngay ông ấy biết mình không kiểm soát được con bé.
Tuy nhiên, ông ấy vẫn bảo, “Chúng thuộc về tao, giống như mày vậy.” Ông ấy đang cố gắng biến điều đó thành sự thật bằng cách nói nó ra.
“Tôi không đến đây để làm một cỗ máy chém giết dưới trướng ông,” Mật nói với ông ấy, nhưng tôi ngửi thấy nó đang bị căng thẳng.
“Láo toét.” Ông Chủ cũng đã để ý thấy điều này; nghe giọng ông ấy có vẻ tự tin hơn. “Chắc mày không nhận ra mình đến đây chính là để làm thế. Tao biết kể từ sau cuộc chiến, một số quan niệm dị hợm đã hình thành trong đầu mày. Nhưng mày là một món vũ khí, hệt như lũ chó thôi.” Ông ấy bước tới trước, chân đi khập khiễng, khập khiễng, cho đến khi ông ấy đặt được tay lên đầu tôi. Chó Ngoan, chip phản hồi của tôi khen, và tôi thấy đã lắm, đã lắm lắm.
“Đại Ca thì hiểu đấy,” Ông Chủ nói. “Đúng không, cu? Mày biết thừa rằng cái trò tào lao này chỉ có một hồi kết duy nhất. Chúng mày là thú chiến. Chúng mày được tạo ra để đi chiến đấu.”
Nhưng Mật lắc đầu. “Lúc tạo ra tôi, hoặc bất kỳ ai trong số chúng tôi, các người nào có biết mình đã để thứ gì chào đời,” nó nói. Thế rồi nó đứng thẳng dậy, che khuất Ông Chủ trong cái bóng của mình. “Biến khỏi đây ngay, Murray. Nếu muốn thì cứ quay trở lại với mấy cuộc chiến của ông đi, nhưng đừng tha lôi chúng tôi theo.”
Ông Chủ nhìn con bé chằm chằm, và sau đó thở dài. “Vụ phiên tòa đã tiêm nhiễm lung tung vào đầu óc mày mất rồi. Mày đã bắt đầu đinh ninh mình cũng giống con người. Tao thì lại vắng mặt lâu quá. Nhưng chúng mày không phải là người, Mật ạ. Chúng mày thậm chí còn không phải là thú nữa cơ. Chúng mày là đồ vật nhân tạo, và không phải chỉ vì nguyên liệu tạo ra chúng mày là chó với gấu mà chúng mày sẽ xứng đáng được hưởng nhiều quyền hơn một cái ô tô hay máy nướng bánh mì đâu.” Ông ấy lùi lại một bước, nhưng không phải vì sợ Mật. Không đâu, không đâu. Sau khi lùi, chỗ đứng của ông ấy là ngay bên cạnh không-phải-Asanto.
“Nhưng mà mày vẫn đỡ hơn cái của nợ này,” ông ấy nói. “Ít nhất đời mày còn có công dụng.”
Không-phải-Asanto nói, Đại Ca à, phen này sẽ đau lắm đấy.
Ông Chủ đang dịch súng, nhưng lối trò chuyện mã hóa của bọn tôi diễn ra nhanh lắm, nhanh lắm. Trong lúc ông ấy lia nòng, bọn tôi vẫn có thể nói được nhiều nhiều.
Không-phải-Asanto nói: Cứ nghe thôi nhé.
Cô ta nói: Nếu cậu đi theo Murray, gã sẽ lợi dụng cậu và hủy diệt cậu. Gã sẽ biến cậu thành một nỗi kinh hoàng đối với con người. Gã sẽ lợi dụng cậu để gây tội ác, sau đó chối bay trách nhiệm. Tội lỗi sẽ đổ hết lên đầu cậu. Cuối cùng, gã sẽ khiến cho cậu bị luật pháp cấm tiệt. Sẽ không còn Sinh Dạng nữa. Và rồi, khi cậu không còn hái ra tiền nữa, gã sẽ tìm một món đồ chơi khác để phá hoại.
Và tôi nói, Ông ấy là ông chủ của tôi. Tôi ngồi đó, ngay bên chân ông ấy, và tôi biết mình là một Chú Chó Ngoan. Biết mà, biết mà. Tôi thích làm Chó Ngoan lắm. Tôi chẳng thể giải thích nổi cho cô ta hiểu điều này.
Nhưng có khi cô ta cũng hiểu đấy.
Chĩa rồi, chĩa xong rồi. Khẩu súng đã chĩa vào cô ta. Ông Chủ đang nhìn Mật. Ông ấy đang nói gì đó về việc phải chọn bạn mà chơi.
Không-phải-Asanto nói với tôi: Nhớ Hart không, Đại Ca? Hãy nhớ về những chuyện tôi đã cho cậu xem đi.
Tôi ư ử rên, ư ử sâu trong họng.
Không-phải-Asanto bảo tôi: Nhớ về Retorna đi.
Tôi không muốn nhớ về Retorna. Không muốn, không muốn đầu. Ngay cả khi mới nghĩ đến nó thôi, tôi đã lập tức đợi chip phản hồi mắng, đợi chip bảo mình là, Chó Hư! Không vâng lời Ông Chủ! Chó Hư!
Không-phải-Asanto bảo tôi: Tôi xin lỗi nhé, Đại Ca. Chuẩn bị đau lắm này. Ý cô ta không muốn nói khẩu súng.
Cô ta tấn công tôi, thẳng vào tâm trí tôi. Đau quá, đau quá! Đau, đau, đau, đau, và tôi hú lên, cứ hú mãi. Ông Chủ giật nảy mình, thế rồi, bằng cách nào đó, ông ấy hiểu ngay không-phải-Asanto chính là thủ phạm, và khẩu súng gầm vang, Pằng! khiến đầu cô ta nổ toạc, văng be bét khắp nền bê tông. Sau khi hoàn tất công việc của mình, viên đạn nảy tít đi xa.
Và tôi lại nhớ đến Rồng: Đã chốt mục tiêu, pằng!
Mật đã hạ người xuống, đứng trên cả tay chân, và con bé rống, rống lên một tiếng gấu gầm thật sự. Cả bầy - những đứa có Ông Chủ trong hệ thống hệ thống thứ bậc - lồng lên di chuyển. Thiết bị cấy của ông ấy truyền lệnh cho chúng, thế là chúng xông vào Mật, và nó vung tay đập chúng, vừa đập vừa tiếp tục gầm rống, gầm rống. Chợt, lông nó bùng nổ. Ong kìa, Ong kìa. Hàng chục con côn trùng ùa ra từ nơi ẩn náu ấm áp của mình.
Kênh của Ong: Triển khai với tính năng hạn chế độ toàn vẹn bầy 30/100 xin chào Đại Ca xin chào xin chào.
Thước phim chiếu cảnh Hart hiện lên trong đầu tôi. Tôi nhớ lại thông điệp Hart đã nhắn cho mình. Hồi trước, tôi cứ như bị thứ gì ngăn cản, không cho hiểu ý nghĩa hành động ấy. Nhưng bằng cách nào đó, tôi giờ đã hiểu rồi, hiểu rồi này. Hiểu rằng anh là bạn tôi, bạn thân với tôi, đủ thân để nghĩ đến tôi và đội của tôi lúc anh tin rằng cái chết đang cận kề.
Mật đang bị đẩy lùi, nhưng Ong thì vẫn bay khắp nơi. Chị dàn lấm tấm trên không trung, ngày một áp sát Ông Chủ.
Kênh của Ong: Độ toàn vẹn 27/100 vừa mới sinh ra từ phòng thí nghiệm bất tiện thật đấy bởi vì chẳng có chất độc nào tử tế cả. Chích chích chích.
Chị đi người không đến đây, chẳng mang theo vũ khí nào ngoài những ngòi chích có sẵn trên thân các đơn vị của chị. Chị thậm chí còn không thể chọc thủng da của bầy tôi nữa là.
Ông Chủ đang gọi tôi. Ông Chủ đang bắt tôi đánh Mật.
Tôi nghĩ về Retorna. Tôi nghĩ đến cảnh Ong chào tạm biệt. Tôi nhớ về cái xác giãy giụa của Rồng khi cậu ta bị túm và giết chết. Cậu ta chỉ muốn được nằm phơi nắng, chỉ thế, chỉ thế thôi, và tôi đã mắng cậu ta là lười và đã giận cậu ta. Nhưng chẳng lẽ nằm phơi nắng tệ đến thế sao?
Tôi cảm thấy Ông Chủ cố gắng kết nối với hệ thống thứ bậc của tôi để ép tôi chiến đấu, nhưng tôi đâu còn hệ thống thứ bậc nữa. Là Hart, nhờ Hart đấy. Hart đã loại bỏ nó khỏi tôi. Ông Chủ không hề hiểu điều này. Ông ta không hề hiểu rằng tôi có thể trở thành không-thuộc-về-ông-ta. Ông ta cũng không hiểu gì về Hart hết. Không hề, không hề. Ông Chủ đã xích tôi lại và ra lệnh sai khiến tôi. Còn lúc chia tay tôi, Hart đã tặng tôi một món quà, đó là lấy bớt khỏi tôi một thứ.
Giống như không-phải-Asanto vừa làm vậy.
Thế rồi Ông Chủ lôi ra một thiết bị mới; không phải chiếc còi-đau-tai cho chó của ông ta, mà là một thứ dành cho Ong. Ông ta giơ nó lên, và ngay lập tức, một tiếng nhiễu trắng rít inh ỏi trên mọi tần số, bao phủ toàn bộ không gian điện tử giữa bọn tôi. Tôi không thể nói chuyện với Ong. Tôi không thể nói chuyện với Mật. Ong không thể nói chuyện với Ong. Các đơn vị của chị tản ra, tản rộng rộng, và mất hết ý định. Cái mạng lưới trí tuệ phân tán tên Ong bỗng dưng biến mất. Giờ chỉ còn lại những con ong, mỗi ong mà thôi, và ong chẳng biết mình muốn gì cả.
Tôi chỉ có một mình, nhưng rồi Ông Chủ mở ra một kênh liên lạc mới, được chiếc máy của ông ấy cho phép hoạt động. Thế là tôi ở một mình trong đầu với Ông Chủ.
Kênh của Ông Chủ: Đến lúc kết thúc trò chọc gấu này rồi đấy, Đại Ca.
Mặc dù tinh thần của bầy chó đã suy sụp nặng và chúng không còn dồn Mật lui lại nữa, con bé vẫn đang chiến đấu. Tôi thấy tệ, tệ lắm lắm. Tôi chẳng muốn làm điều này. Chẳng muốn, chẳng muốn đâu. Nhưng phải có ai làm gì đó chứ. Tôi lại chỗ cuộc chiến, nhìn bầy của mình cào cấu và xâu xé nó, nhìn nó cào lại chúng, rạch ra những vết thương toang hoác. Nó đã giết được hai đứa, nhưng chúng đã khiến nó phải đổ máu. Với một nhát vụt tay, nó hất một con chó văng ngang chỗ tôi. Vừa lăn đi lông lốc, con chó kia vừa rên rỉ, vừa ăng ẳng kêu, vừa bỏ lại một vệt gan ruột trên nền bê tông. Những đứa khác lao vào, nhưng chúng không có kết nối liên lạc, không phối hợp được với nhau. Mật vẫn trụ vững.
Tôi tiến vào giữa bầy và kéo chúng lùi về. Mật gầm gừ và rống, và cả bầy quây vòng xung quanh nó, nhưng chúng không tấn công.
Kênh của Ông Chủ: Giờ tợp họng nó đi, cu. Kết liễu nó đi.
Bằng giọng nói và cử chỉ, tôi tụ nốt những đứa còn lại trong bầy vào. Mù quá, mù quá. Giữa cơn bão nhiễu trắng và tín hiệu ngăn cản, tôi cảm thấy mình cứ như bị mù. Lần lượt, lần lượt, đám chó dần chạy đến từ trên phố, nhảy xuống từ các mái nhà, khập khiễng quay về từ những cuộc chiến khác. Mắt chúng dán cả vào tôi. Tai chúng vẩy vẩy khi nghe thấy giọng tôi. Chúng gầm gừ, chúng sủa, chúng liếm vết thương, và chúng dồn đống, dồn đống lại với nhau. Chúng sứt sẹo và thẫm đỏ và ròng ròng máu me. Mồm Mật cũng đầm đìa máu và đang há hốc. Tất cả bọn tôi đều là thú vật, là thú vật hết. Nếu nhìn thấy bọn tôi lúc này, con người sẽ tiêu diệt bọn tôi ngay thôi.
Nhưng tôi đang ở đây. Tôi là thủ lĩnh. Tôi dùng lời nói của con người để ra lệnh cho bầy mình. Chúng tóm lấy lũ chó với hệ thống thứ bậc đã bị Ông Chủ xâm nhập. Tóm hết, tóm hết. Giữ im hết bọn nó.
Kênh của Ông Chủ: Đại Ca, giết Mật ngay. Đại Ca, giết Mật ngay.
Tiếng nhiễu trắng biến mất, và ông ta lại kiểm soát được lũ chó mình đã xâm nhập, nhưng chúng đang bị kèm, bị kèm mất rồi. Đứa nào cũng bị kèm ba, kèm bốn, không thể chiến đấu được. Nhưng đó không phải lỗi của chúng.
Kênh của Ông Chủ: Chó Hư, Đại Ca. Đại Ca, nghe tao bảo không? Sau đó, vì thấy nói chuyện qua đường điện tử không được tự nhiên, ông ta gân cổ quát tháo. “Chó Hư! Chó Hư!” Và tôi có thể cảm thấy lời ông ta nói vươn ra, vươn ra, mò tìm chip phản hồi của tôi, mò để kích hoạt mọi cảm xúc nhân tạo lưu tại đó, kích hoạt phần thưởng và hình phạt đã được cài sẵn trong đầu tôi. Nhưng không-phải-Asanto đã đốt cháy nó mất rồi còn đâu. Không-phải-Asanto đã phá hủy chip phản hồi của tôi, và giờ đây, tôi sẽ chẳng được biết đến niềm vui của Chó Ngoan hay nỗi đau của Chó Hư thêm lần nào nữa. Tôi chỉ còn mỗi những lựa chọn do chính mình đưa ra, và không ai có thể cho tôi biết chúng đúng hay sai cả.
Ông Chủ đang quát tôi, quát mãi, quát mãi, nhưng không gian xung quanh ông ta đang ngày một xao động mạnh. Bầy ong lại đang tập hợp, chậm chậm tụ hết bản thân vào cho đến khi tôi thấy Ong xuất hiện, thay vì chỉ có mỗi ong.
Kênh của Ong: Tiến hành tái định dạng. Tiếp nhận dữ liệu sao lưu. Tôi bỏ lỡ gì tồi? Và tôi lờ mờ dò thấy Mật đang nạp thông tin cho Ong, giúp ý thức chị khởi động lại thành một thứ có thể nói năng, có thể hiểu biết.
Và Ông Chủ vẫn quát nạt, nhưng khi không có hệ thống thứ bậc và không có phản hồi gì, tôi chẳng rõ liệu ông ta có phải là Ông Chủ không, hay chỉ là một con người tên Murray. Không còn xích, không còn xích nữa rồi. Chỉ còn lựa chọn thôi.
Tôi bắt đầu tiến về phía Ông Chủ, và đến một đoạn, giữa lúc đang quát thét, ông ta nhận ra tôi không còn là chó của ông ta nữa. Tôi không hiểu những lập luận về tương lai của không-phải-Asanto, và tôi không hiểu những kế hoạch của Ông Chủ. Tôi không biết được ai đúng ai sai, hay tất cả bọn tôi sống trên đời để làm gì. Đối với một con chó như tôi, những câu hỏi ấy khó quá, khó quá.
Nhưng Hart là bạn của tôi, và Murray đã giết anh ấy. Bác sĩ Thea de Sejos là bạn của tôi, và Murray đã tìm cách giết bà ta. Keram John Aslan là bạn của tôi, là người đã cho tôi tự do, và anh ta cũng là kẻ địch của Ông Chủ. Tôi nghĩ không-phải-Asanto là bạn của tôi, hoặc đúng hơn thì một vài người trong nhóm cô ta đôi lúc sẽ là bạn của tôi, và tính đến nay, Murray đã giết cô ta hai lần rồi, hoặc có thể còn nhiều hơn. Và Rồng là bạn của tôi, trước khi cậu ta bị lính của Ông Chủ giết. Và Ong là bạn của tôi, và Mật là người bạn thân nhất tôi có.
Và, vì bây giờ không còn Chó Ngoan hay Chó Hư nữa, tôi biết Ông Chủ không phải là bạn của tôi, và ông ta không cần phải là Ông Chủ của tôi. Không hề, không hề đâu. Ông ta chỉ là một con người xấu xa, và nếu không muốn làm những chuyện xấu xa ông ta ra lệnh, tôi chẳng việc gì phải làm vậy cả.
Tôi hạ hết tay chân xuống, và tôi nhe nanh với ông ta, và thế là ông ta hiểu. Mắt ông ta liếc từ tôi sang Mật rồi sang đến tất cả những con chó khác, sang bầy của tôi. Tất cả bọn chúng đều đang nhìn ông ta, nhìn nhìn, nhìn nhìn, giống như bọn tôi từng nhìn đội lính gác từ trong chuồng, và giờ thì tôi đã hiểu tại sao hành động này lại khiến họ sợ bọn tôi. Hiểu rồi, hiểu rồi.
Ông Chủ sợ bọn tôi. Tôi có thể ngửi thấy điều đó. Ông ta có súng, nhưng tay ông ta đang run run, quá run để nhắm nó.
“Đại Ca!” ông ta nói. Xin kìa, xin kìa. Tôi hiểu con người đủ rõ để nhận ra đấy là một lời van xin.
“Ông Chủ Hư,” tôi mắng ông ta với cái giọng chiến.
Ông ta rút chiếc còi-đau-tai của mình ra và nó cứa vào tai tôi, cứa vào đầu tôi, và tất cả bọn tôi đều rụt lại. Ông ta dí nó vào gần mặt tôi hơn, như thể cơn đau sẽ khoét sâu vào trong tôi, đục xuyên đến một phần vẫn thuộc về ông ta nào đó. Nhưng rồi Ong đến, Ong đốt, đốt ông ta. Các đơn vị của chị cắm ngập ngòi chích vào da hở của ông ta, khiến ông ta đánh rơi còi, và tôi đưa chân giẫm nát nó, phá hủy tiếng ồn.
Và rồi ông ta cắm đầu chạy, và cả bầy muốn đuổi theo ông ta, bởi vì bọn tôi luôn muốn làm thế mỗi khi thấy có thứ đang bỏ chạy. Đây là một phần đã có trong bọn tôi từ lâu, lâu lắm, lâu lắm rồi, lâu hơn cả thiết bị cấy, lâu hơn bất kỳ phần con người nào trong bọn tôi. Chúng muốn đuổi theo ông ta, nhưng tôi bảo chúng Không. Tôi tự đuổi theo Ông Chủ, chỉ mình tôi, một mình tôi thôi. Ông ta đã vứt bỏ khẩu súng. Ông ta đã vứt bỏ chiếc còi-đau-tai. Ông ta có một bên chân đau, khiến ông ta bị chậm chậm, chậm chậm. Và tôi đuổi theo.
Tôi hạ cả tay chân xuống và tôi đuổi. Khi ông ta trốn vào một hộp bê tông, tôi theo mùi tìm đến chỗ ông ta và tôi gầm gừ, tôi sủa, thế là ông ta lại chạy. Tôi tự nhủ rằng khi mình gừ ông ta, ông ta sẽ bị thứ gì đó trong đầu mắng là Ông Chủ Hư.
Và cuối cùng, ông ta chạy đến rìa Thảo Cầm Viên, nơi bê tông chuyển thành nước sông. Chỉ khi không còn lựa chọn nào khác, ông ta mới quay lại đối mặt với tôi.
“Đại Ca,” ông ta gọi tôi. “Nghe tao này.” Vẫn giọng đấy, vẫn là giọng đấy. Dù tôi có hiểu nhiều thế nào đi chăng nữa, giọng ông ta vẫn là giọng của Ông Chủ. Kể cả khi không có hệ thống thứ bậc hay chip phản hồi, tôi sẽ vẫn không bao giờ quên được rằng Jonas Murray là Ông Chủ của tôi. Là tại phần chó trong tôi đấy, chứ không phải tại thứ gì con người chế ra đâu.
Ông Chủ đang nói với tôi rằng kế hoạch của ông ta vẫn là kế hoạch tốt nhất, tốt nhất nhất. Ông ta nói rằng con người sẽ tiêu diệt bọn tôi, trừ khi bọn tôi biến mình thành công cụ của họ. Khi nói “của họ”, ý ông ta muốn bảo của ông ta. Ông ta nói bọn tôi phải trở thành một đội quân và phải chiến đấu.
Và Mật cùng AiDOS-không-phải-Asanto cứ cố tìm cách nói chuyện với tôi, nhưng tôi liên tục ngắt kênh của họ. Đây là chuyện giữa tôi và Ông Chủ. Đây phải là lựa chọn của tôi.
Ông Chủ đang nói với tôi rằng chiến tranh là điều bất biến duy nhất trong lịch sử loài người. Ông ta nói với tôi rằng bọn tôi có thể thống trị chiến tranh. Khi nói “bọn tôi”, ý ông ta muốn bảo ông ta. Ông ta nói với tôi rằng tất thảy những người bảo mình có thiện ý giúp tôi đều chẳng hiểu gì cả. Ông ta nói với tôi rằng trên đời không có gì miễn phí hết. Ông ta nói với tôi rằng nếu được trả tự do, bọn tôi sẽ trở thành vô dụng đối với con người. Sẽ không bao giờ có đủ công việc cho bọn tôi làm, trừ khi bọn tôi đi đánh trận. Họ sẽ ngừng cho bọn tôi ăn. Họ sẽ ngừng tạo mới bọn tôi. Ông Chủ nói nhanh nhanh, nhanh lắm lắm; Ông Chủ bốc nồng nồng mùi sợ hãi. Tuy nhiên, tôi nhận thấy ông ta thực sự tin vào những điều mình nói, ít nhất là tại thời điểm ông ta nói ra chúng.
“Đại Ca,” ông ta lại gọi tên tôi. “Mày là chó của tao. Đó là lý do người ta chế ra mày. Mày được tạo để người khác còn sở hữu và sử dụng. Chẳng lẽ như vậy tệ lắm sao? Chẳng lẽ như vậy lại tệ hơn cái kiếp chẳng ma nào thèm dùng, và trở thành một thứ phế phẩm sao? Nếu không chiến đấu phục vụ con người, mày còn được tích sự gì nữa hả?”
Có khi thế, có khi thế thật. Tôi nghĩ có thể ông ta nói đúng. Nhưng tôi biết rằng nếu ông ta đúng, bọn tôi sẽ phải chiến đấu trong vai những người lính, chứ không chỉ đóng vai những món vũ khí.
Tôi để mình đắm trong giọng Ông Chủ, bởi vì đến tận lúc này đây, tôi vẫn thích nghe nó. Nó chạm vào một phần sâu thẳm trong tôi, cái phần sẽ buồn bã và cô đơn lắm lắm khi giọng nói ấy không còn nữa. Đối với cái phần đó, Ông Chủ có là Con Người Hư hay không thì cũng chẳng quan trọng.
Nhưng tôi không phải là nô lệ của cái phần ấy trong tôi, cũng như tôi không phải là nô lệ của Ông Chủ. Tôi quay lưng lại với phần yêu mến Ông Chủ trong lòng mình, và tôi thấy đau như lúc chip phản hồi bị cháy. Làm vậy sẽ luôn khiến tôi đau chút chút, chút chút.
Tôi gầm gừ và Ông Chủ ngừng nói. Tôi tiến lên, gầm gừ và nhe nanh, và ông ta lại bắt đầu nói, nhưng lần này không phải là những lý lẽ thông minh kia nữa. Bây giờ Ông Chủ đang nói nhanh nhanh, nhanh thật nhanh, và ông ta đang van lạy tôi. Ông ta đang cầu xin tôi tha mạng. Không Ông Chủ nào lại phải cần cầu xin nô lệ của mình cả. Không người chủ nào lại phải cần van lạy tài sản của mình cả. Trong khoảnh khắc ấy, tôi cảm thấy thật tự do, tự do lắm lắm.
Thế nhưng tôi không thể giết ông ta. Là Ông Chủ, vẫn là Ông Chủ mà. Ông ta vẫn đủ là Ông Chủ để tôi không thể làm vậy. Nhưng tôi sủa, tôi gầm gừ, và tôi tiến đến, gần nữa, gần nữa. Và mọi âm thanh tôi tạo ra, mọi thớ cơ trên người tôi đều báo với ông ta rằng tôi sẽ giết ông ta. Đây là lần đầu tiên tôi nói dối Ông Chủ, và giác quan ông ta không thể nhận ra điều đó.
Tôi tụ cơ lại và chồm tới, thế là Ông Chủ lảo đảo lùi lại, rú lên một tiếng và ngã nhào xuống sông. Nước ở đây lạnh lắm, chưa kể còn chảy xiết nữa, và gần như ngay lập tức, bên chân đau của Ông Chủ ngưng cử động được bình thường.
Tôi nghe thấy tiếng ông ta kêu cứu vọng vào tai. Sau đó ông ta không thể kêu được nữa, và tôi nghe thấy thiết bị cấy của ông ta truyền tín hiệu cho tôi, liên tục, liên tục. Tôi không ngắt cái kênh ấy. Tôi không trả lời. Tôi chỉ đợi cho đến khi tín hiệu ngưng bặt.