Tiếng xe cộ đánh thức tôi. Nhiều động cơ, cách ít nhất bốn dặm, nhưng đang lại gần, lại gần. Hy vọng, hy vọng chợt đến, chợt thôi thúc. Nó thúc tôi gồng căng phần dùng để đón nhận lời lẽ của Ông Chủ bên trong mình. Vô ích, vô ích thôi: nó đâu phải là tay, đâu phải là tai, sao mà tôi đưa đẩy hay tập trung vào được? Nó hoặc sẵn đấy, hoặc không sẵn đấy. Chỉ thế, chỉ thế thôi.
Chẳng có một lời nào từ Ong Chủ cả. Tôi không thấy gì trên các tần số Redmark tầm ngắn hết. Mọi tần đều không. Không hề, không hề.
Tai tôi ve vẩy, ve vẩy và định vị. Ít nhất sáu xe, to có, nhỏ có. Dựa trên âm thanh, cơ sở dữ liệu của tôi bảo chúng chủ yếu là xe dân sự, có lẽ kèm một xe bọc thép. Chúng không phải kiểu xe Redmark dùng. Do đó, chúng không phải là bạn. Không đâu, không đâu.
Tôi đánh thức những người khác.
Rồng dậy chậm chậm: trời vẫn đang đêm, và cậu ta gắt gỏng gửi cho tôi dữ liệu từ thiết bị theo dõi quá trình trao đổi chất hỗn hợp của mình, nhấn mạnh phần thân nhiệt trung tâm, đồng thời đối chiếu nó với hướng dẫn đạt hiệu suất tối đa trong cơ sở dữ liệu của cậu ta. Tôi bảo cậu ta hãy im đi và chuyển sang chế độ hoạt động cường độ cao để tự sinh nhiệt.
Kênh của Rồng: Tôi sẽ đói lắm đấy. Và rồi: Nhưng kể ra chúng ta cũng có rất nhiều bò.
Mật đang ngồi dậy, rũ người và ngáp. Con bé xin chỉ thị từ tôi, và tôi gửi cho nó một bản ghi âm những gì mình đã nghe được.
Bây giờ Mật đã có thể tự nghe thấy tiêng động cơ. Nó xem lướt các tham chiếu cơ sở dữ liệu của tôi và gãi sột sột. Rắc rối đấy, nó quyết định.
Tôi hỏi: Em không biết họ là ai à?
Kênh của Mật: Các thông tin mới nhất em thu thập được từ liên kết vệ tinh chỉ ra một số khả năng. Có thể chính là quân Anarchista, nhưng hiện tại, người ta đồn chúng đang hoạt động ở phía Đông nơi đây. Tuy nhiên, chiến sự loạn lạc đã khiến các toán phỉ vũ trang xuất hiện và hoành hành khắp đất nước. Có bên nhận trang bị từ phe Anarchista, có bên thì do các lực lượng ủng hộ chính phủ hoặc các băng đảng tội phạm tiếp tay. Chừng nào giao tranh còn chưa dứt, chừng ấy các hoạt động của chúng sẽ chẳng bị kiềm chế, miễn sao chúng biết đường tránh né các phe tham chiến chủ lực.
Mật dùng nhiều từ phức tạp, nhưng chúng được gắn kèm các thẻ cơ sở dữ liệu, thế nên tôi luôn hiểu ý nó.
Kênh của Rồng: Vậy tức là không phải chuyện ta cần giải quyết.
Mật hrrm đầy trầm ngâm. Lệnh sao đây, Đại Ca?
Rút lui và sẵn sàng sử dụng vũ lực cần thiết nếu bị truy đuổi, tôi quyết định. Tốt đấy, tốt đấy. Đó là những mệnh lệnh tốt. Tôi đang làm thủ lĩnh tốt. Ong, dậy đi. Chế độ hoạt động cường độ cao.
Ong còn khổ sở vì đêm lạnh hơn Rồng. Với tỷ lệ diện tích bề mặt trên khối lượng của mình, các cơ thể nhỏ của chị buộc phải sản sinh nhiều nhiệt nữa, nhiều nữa nữa[1]. Để làm vậy, chị cắt giảm hiệu quả hoạt động của cánh, khiến một phần năng lượng bay được chuyển hóa thành hơi ấm. Tuy nhiên, chị sẽ bị nhanh cạn năng lượng, nhanh lắm lắm.
Ong, vào người Mật đi, tôi quyết định. Làm thế không lý tưởng, không lý tưởng đâu, và tôi biết Mật cảm thấy không thoải mái, nhưng chẳng mấy chốc, mọi đơn vị của Ong đều đã rúc vào da con bé, khiến nó lúc nhúc đầy những cơ thể đen cứng của chị. Giống giáp, giống giáp ghê. Một bộ giáp sống.
Một bộ giáp sống. Ý nghĩ này làm tôi ngạc nhiên. Đây là một điều mới, mới hẳn, do tôi tự dùng đầu nghĩ ra hết. Tự đấy, tự đấy. Tôi lập tức muốn chia sẻ nó với những người khác. Một bộ giáp sống, tôi lặp lại cho họ nghe. Ong và Rồng thì không hiểu, còn Mật thì bị Ong bâu kín và đang cáu kỉnh, cáu kỉnh. Còn con người, nhóm con người thì sao? Tôi có chia sẻ được ý nghĩ này với ai trong nhóm họ không nhỉ - Bác sĩ Thea de Sejos chẳng hạn? Có khi suy nghĩ này đến từ phần ADN con người trong tôi đấy.
Bọn tôi rời làng, di chuyển lặng lẽ, lặng lẽ. Tôi biết nhóm con người đã bố trí nhân sự canh phòng bọn tôi, dù tôi không hiểu tại sao. Nếu bọn tôi quyết rằng họ là địch, họ sẽ chẳng cản nổi bọn tôi. Không hề, không hề đâu.
Bọn tôi rút ra ngoài đồng, tránh lũ bò để không làm chúng hoảng. Bọn tôi khom thấp người - kể cả Mật - và quan sát, lắng nghe, cảm nhận. Tôi tính cử một số đơn vị của Ong đi thu thập thông tin tình báo tầm gần, nhưng chúng sẽ kiệt lực và chết nhanh nhanh lắm, trong khi bọn tôi không thể bổ sung sĩ số được nữa.
Nghe thấy, nghe thấy rồi. Nhóm con người nay đã nghe thấy tiếng xe, và chợt giữa các tòa nhà, nhiều nhiều người cứ chạy chạy, chạy lung tung, lung tung. Tôi thấy hầu hết những con người nhỏ được đưa đến tòa nhà bằng đá lớn - cơ sở dữ liệu của tôi bảo đó là nhà thờ. Về phần những con người còn lại, một số chạy tới chạy lui theo kiểu loạn loạn, còn một số khác dàn vào vị trí bắn như đã từng làm hồi bọn tôi đến.
Đoàn xe đang tiếp cận từ phía Bắc, tiến dọc con đường đất gồ ghề. Dẫn đầu là một chiếc xe mui trần chở bốn con người. Sau đó, đến lượt chiếc Chiến Xa Thiết Giáp xuất hiện. Một món trang thiết bị quân sự dư thừa cũ, nhưng khẩu pháo 30 mm trên nóc nó có người trực và sẵn sàng nghênh chiến. Tôi so sánh và đối chiếu nó với khẩu Chú Voi Con của Mật - vũ khí gắn trên xe sở hữu hỏa lực tương đương, nhưng tốc độ bắn cao hơn, hơn nhiều nhiều. Nối đuôi cổ xe bọc thép là vài chiếc xe tải chở con người không vũ trang và hàng hóa - cả hai đều được buộc chặt dây để tránh bị quăng quật quá mức. Đi cuối là một chiếc xe buýt từng được sơn màu, từng sặc sỡ, sặc sỡ, nhưng nay phủ gần kín màu bụi. Xe đó chứa đầy con người trang bị súng ống.
Tôi truyền tin: Quan sát thấy tổng cộng chín mươi bảy con người mới, cùng một lượng chưa rõ bên trong thiết giấp. Trong nhóm con người quan sát được: năm mươi ba có vũ trang. Tôi gắn thẻ tệp tin phân loại vũ khí từ cơ sở dữ liệu cho họ. Nhóm con người mới chủ yếu trang bị súng tiểu liên quân sự cũ, đủ để giết Rồng, nhưng chắc sẽ không giết nổi Mật hoặc tôi. Không đâu, không đâu. Một số đeo súng phóng lựu dưới tay, và những món này đáng lo ngại hơn. Tính đến nay, khẩu súng trên nóc chiếc thiết giáp là mối đe dọa lớn nhất, lớn nhất nhất. Nếu ăn đạn trực diện từ nó, ngay cả Mật cũng sẽ bị thương nặng.
Kênh của Rồng: Không quan trọng. Ta có giao chiến với chúng đâu.
Dừng rồi, dừng rồi. Đoàn xe đã dừng lại, dừng trước ngôi làng và các tay súng đã ra ngoài. Tôi có thể nghe thấy họ trao đổi qua lại và truyền chúng sang cho Mật, cho con bé tận dụng cặp tai thính hơn của tôi.
Mới đầu lời la tiếng hét vang lên nhiều, nhiều ghê, nhiều ghê, và tôi thấy khẩu súng trên chiếc thiết giáp nghiêng đi, chĩa về phía một số tòa nhà. Tiếng la hét tiếp tục vang lên - từ bên trong tòa nhà nơi phần lớn dân làng đã vào trú, và từ những chiếc xe sử dụng một thiết bị khuếch đại âm thanh - loa phóng thanh, cơ sở dữ liệu của tôi cung cấp thông tin, loa pin. Nhóm con người mới nói mình là thành viên của một đội quân cách mạng nào đó Mật chưa nghe tên bao giờ. Họ đang đòi hỏi, đòi hỏi.
Khẩu súng thiết giáp nã một phát vào tường bên của nhà thờ, đục toang một lỗ lớn, lớn lắm lắm. Tôi nghe thấy những tiếng rú chói tai. Hệ thống phòng thủ của những con người địa phương bị yếu kém, yếu nặng, yếu nặng. Không thể bảo vệ được. Không thể, không thể nào. Nếu giữ quyền chỉ huy, tôi sẽ đề nghị họ lui khỏi vị trí đó. Nhưng tình hình của họ xấu quá, xấu quá, không đủ sức tái chiếm ưu thế tác chiến trên bất cứ phương diện nào.
Kênh của Rồng: Chúng ta nên đi ngay đi.
Kênh của Mật: Không, đợi đã.
Tôi nhìn, chỉ nhìn, chỉ nhìn thôi. Nhóm con người mới đang đòi hỏi, và giờ những con người địa phương có vẻ đang đầu hàng.
Họ đang bước ra ngoài bãi trống, tay không súng. Tôi cảm thấy một cơn sốc truyền khắp người. Tôi chưa bao giờ cân nhắc đến lựa chọn chiến thuật này cả. Chưa hề, chưa hề đâu. Bọn tôi không sinh ra để làm một chuyện như vậy. Đầu hàng. Ý tưởng đó cứ chạy tuột, chạy tuột khỏi đầu tôi. Làm vậy cũng được ư?
Tôi nghe thấy thêm nhiều lời lẽ giận dữ nữa. Một số con người địa phương đang bị xô đẩy hoặc bị đánh, bị đập. Mấy con người mới muốn nhóm con người nhỏ ra khỏi nhà thờ. Một con người nam mặc đồ đen đang đứng ở ngưỡng cửa. Chính là con người đầu tiên từng đến nói chuyện với Mật. Giọng anh ta nghe chí lý, nghe bình tĩnh, nhưng tôi thấy có sắc sợ hãi lẫn bên trong.
Tôi khẽ ư ử. Tôi hoang mang, hoang mang lắm lắm, bởi vì tôi chẳng biết những con người địa phương có phải địch không, và tôi chẳng biết những con người mới có phải địch không. Với địch, tôi biết mình phải làm gì. Biết mà, biết mà.
Tôi có thể nghe thấy thêm nhiều lời được nói. Con người nam mặc đồ đen đã bị đấy ngã xuống sàn. Súng đang chĩa vào người anh ta. Một chiếc giày đang đạp lên lưng anh ta.
Kênh của Rồng: Đã chốt mục tiêu.
Mục tiêu nào đấy? Tôi hỏi.
Kênh của Rồng: Mục tiêu nào chẳng được. Quan trọng gì đâu?
Mật thở ra dài, dài dài. Đại Ca ơi, con bé truyền tin.
Em sợ họ phá bộ phát vệ tinh à? Tôi hỏi nó.
Kênh của Mật: Đó là một trong những mối lo của em.
Hệ thống liên lạc của bọn tôi hoạt động nhanh, nhanh lắm lắm. Nhanh hơn nhiều so với kiểu la hét thô thiển của nhóm con người.
Đại Ca ơi, Mật lại nói. Em vừa nảy ra một ý về tương lai của chúng ta.
Ít khi tôi hiểu chuyện rõ hơn Mật. Ít lắm, ít lắm. Lần này thì khác. Em nghĩ những con người mới này có thể là địch, tôi nói.
Kênh của Rồng: Chúng là địch của nhóm con người cũ. Cậu ta đang vơ vẩn đảo mục tiêu, tính toán, tính toán. Tính khoảng cách, tính hướng gió.
Kênh của Mật: Em nghĩ tuyên bố chúng là địch sẽ hữu ích cho ta đấy.
Một số con người cũ đang bị ép vào tường nhà thờ. Họ tiếp tục hét, tiếp tục la. Con người nam mặc đồ đen đang bị đá, bị đá. Tôi thấy Bác sĩ Thea de Sejos chạy đến chỗ anh ta, nhưng bà ta cũng bị đánh, cũng bị đá.
Tôi rên lên, sâu trong họng. Bà ta không phải là bạn. Bà ta không phải là Ông Chủ, và bà ta cũng không mang biểu tượng Redmark. Nhưng bà ta là một con người tôi từng nói chuyện cùng. Trong đầu tôi có bà ta. Một cá nhân, cá nhân có quan hệ với tôi. Không như những con người còn lại. Không chỉ là người không-phải-bạn/không-phải-địch. Không đâu, không đâu.
Chỉ Ông Chủ mới được quyết. Quyết ai là địch, quyết ai là bạn. Tôi không được tự đưa ra quyết định đó. Nhưng Ông Chủ không có ở đây. Không có, không có mà. Tôi nắm quyền chỉ huy: không có cấp trên, không có ai để cho tôi chờ, để chỉ bảo tôi. Cơ sở dữ liệu của tôi im im. Chip phản hồi của tôi im im. Im lắm lắm.
Anh nghĩ họ là địch, tôi nói, và tôi đợi, đợi chip phản hồi mắng, đợi Ông Chủ xuất hiện và mắng, Chó Hư! đợi thế giới đổ rầm.
Không gì, không gì cả. Không gì xảy ra vì tôi nói thế, vì tôi quyết định thế, chỉ mình tôi, mình tôi thôi. Không, chưa đúng, chưa đúng. Vậy chưa đúng lắm. Khi tôi nói ra điều đó, nó trở thành sự thật. Chúng trở thành địch. Tôi đã biến chúng thành địch.
Kênh của Rồng: Đã chốt mục tiêu. Tôi kiểm tra các mục tiêu cậu ta đã chọn, xác nhận chúng. Đạt yêu cầu, đạt yêu cầu.
Ong, qua chỗ em, tôi ra lệnh, và cả đàn di chuyển, nhộn nhộn trên người tôi với những chiếc chân nhỏ đầy ngứa ngáy: một gánh nặng, nhưng tôi chịu được. Tôi san sẻ nhiệt của mình để Ong có thể tiết kiệm năng lượng. Tiết kiệm cho cuộc chiến.
Tôi ra lệnh: Rồng, mục tiêu ưu tiên đây (một danh sách). Mật, bắn yểm trợ trong khi anh tham chiến, sau đó xông lên, xông lên cùng anh. Ong, danh sách mục tiêu ưu tiên sẽ được cập nhật khi bắt đầu tham chiến.
Kênh của Rồng: (tín hiệu sẵn sàng).
Kênh của Mật: (tín hiệu sẵn sàng) Xác nhận, Đại Ca.
Kênh của Ong: (tín hiệu sẵn sàng) Mau, mau, mau.
Tôi phóng, mau, mau, mau, phóng trên chân, phóng trên tay, cả bốn, cả bốn, chạm ngưỡng ba mươi dặm trên giờ sau ba giây tăng tốc. Ong cố bám lấy tôi nhưng các đơn vị lẻ cứ bị văng, bị văng suốt, phải nhanh nhanh đuổi theo tôi để bám lại.
Kênh của Rồng: Pằng. Đã chốt mục tiêu tiếp theo.
Kẻ địch trực khẩu súng thiết giáp bật ngửa ra sau.
Kênh của Mật: Bùm.
Chiếc xe buýt nhảy chồm lên một mét rưỡi. Đạn từ Chú Voi Con đã bắn trúng giữa sườn nó, bẻ oằn oằn lớp kim loại mỏng, và rồi phát nổ bên trong xe. Mật đếm thấy bảy thương vong. Là bảy tay súng, bảy tay chưa rời xe. Chết có. Bị thương có.
Trong làng, nhóm con người mới đến hoảng loạn lắm lắm, la hét nhiều nhiều lắm. Chúng vẫn chưa thấy tôi. Chưa thấy, chưa thấy đâu. Một suy nghĩ mới xuất hiện: Phải thấy mới hét thật cơ.
Kênh của Rồng: Pằng. Đã chốt mục tiêu tiếp theo.
Kẻ địch chĩa súng vào con người nam mặc đồ đen gục ngã. Mất rồi, mất rồi. Hắn mất gần hết đầu rồi.
Kênh của Mật: Bùm.
Chiếc xe mui trần nổ tung, khung suýt văng hẳn khỏi gầm. Đã chết. Một tài xế được xác nhận đã chết.
Nhận ra rồi, nhận ra rồi kìa. Địch đã phần nào nhận ra hướng bắn, nhận ra đạn đến từ đâu. Chiếc thiết giáp di chuyển, và những con người còn lại nấp đi, nấp hết đi, chĩa súng về phía Mật và Rồng. Nhưng Mật đang vào, đang vào, đang tiến vào rồi.
Tôi đã vào rồi, vào làng theo lối vòng. Không ở đấy đâu. Không ở chỗ chúng đang nhìn đâu. Tôi chạy phăm phăm, chạy xuyên đường làng, chạy nhanh hết cỡ, hết cỡ. Chúng thậm chí còn chẳng thấy tôi lao đến. Chẳng thấy, chẳng thấy đâu.
Cặp Cần Cẩu của tôi đang nhả đạn, bắn bắn, bắn hạ những tay súng gần con người địa phương nhất. Các con người địa phương đang chạy loạn khắp nơi. Khó nhắm, khó nhắm ghê. Nhưng đã có mắt tôi. Mắt tôi tô đỏ mọi kẻ địch. Đỏ rực trên nền đêm đen.
Tôi nhanh quá, nhanh quá, không dừng nổi, và tôi đâm. Trúng con người, trúng con người rồi. Tôi đâm trúng một cụm con người địa phương, thúc nhào tất cả. Tổn thất chấp nhận được, được mà, được mà. Tôi đã đến chỗ địch.
Tôi ra lệnh: Ong, xuất kích.
Tôi chồm vào hàng ngũ địch với răng, với vuốt. Ong chồm ra khỏi người tôi như một đám mây chích đốt. Tối nay, tất cả bọn tôi đều dùng đến nguồn năng lượng dự trữ. Năng lượng ẩn sâu, sâu trong người, làm cả thế giới trông thật chậm, chậm lắm lắm, và uể oải lắm lắm. Tôi đánh liệt kẻ địch, chỉ liệt thôi, bởi vì một tên lính liệt sẽ làm địch vướng nhiều nhiều, vướng hơn cả hai tên lính chết. Tôi ngoạm lấy tay chân trong răng và nghiến, và lắc. Tôi giương vuốt móc bấu và quăng quật. Tôi hất địch văng rầm vào tường và bay tít lên nóc nhà.
Tôi giao mục tiêu ưu tiên cho Ong và chị tụ lại quanh chiếc thiết giáp, sục sạo tìm đường vào. Một kẻ địch lại đang loay hoay bên khẩu súng, xô xác tên địch cũ ra, xô qua sườn xe. Rồng Pằng. Rồng giết hắn. Ong tràn vào cửa sập.
Kênh của Ong: Độ toàn vẹn 84% Trữ lượng nọc 69%. Nọc độc có thể được tạo thêm, thêm nữa nữa, tạo trong cơ thể chị, nhưng cơ thể mới thì hết rồi. Không còn, không còn đâu. Tuy nhiên, chị xem chừng vẫn đang vui lắm lắm.
Nay đã xuất hiện con người địa phương cầm súng. Đã xuất hiện con người địa phương bị trúng đạn. Bác sĩ de Sejos đang cấp cứu cho họ. Đúng đấy, đúng đấy. Đúng điều tôi sẽ ra lệnh cho bà ta làm đấy, nếu tôi được quyền ra lệnh - hệt như bà ta là thành viên thứ năm trong đội tôi vậy. Đạn nện lên người tôi, nện nện, nện nện, nện như một lũ côn trùng giận dữ, nhưng chúng chỉ gây bầm, không hơn.
Mật giờ đã ở đây, ì ạch tiến vào làng và nhào đến chỗ địch, đến chỗ chúng tìm cách tập kết lại. Chúng ngưng tập kết ở đó, ngưng nhanh lắm lắm, và rồi chúng chạy, chạy cắm đầu, chạy về phía chỗ xe. Còn mỗi mấy chiếc xe tải thôi. Những con người trong đấy chưa hề tham chiến, chưa hề tự tháo dây buộc.
Tôi bàn nhanh với Mật về họ. Nó nói rằng họ không phải địch, và nã một phát đạn vào khối động cơ của một chiếc xe tải ngay khi nó đang được lái đi. Chiếc còn lại vẫn chưa lên đường. Tại Rồng, tại Rồng đấy. Rồng đang giải trí với nó, chơi trò bắn hạ bất kỳ ai ngồi vào ghế lái.
Chẳng còn nhiều địch nữa, và chúng đang rút lui chiến lược. Tệ ghê, tệ ghê. Rút lui tệ ghê. Tất cả địch đều bỏ chạy, chạy hết, chẳng để ai bắn yểm trợ, chẳng để ai làm bất kỳ việc cần thiết nào khác cả.
Rồng giết chúng, giết hết chúng, giết hết hết, và tôi kệ cậu ta. Như thế cậu ta sẽ đỡ rảnh, và chắc mỗi lần cậu ta bắn trúng, chíp phản hồi của cậu ta đều sẽ khen, Rồng Ngoan. Với cả, chúng là địch, và bọn tôi giết địch. Mục đích của bọn tôi là thế mà.
Sau đó, mặt trời nhô, nhô lên, nhô nữa, và tôi gác trọng trách chỉ huy lại, chỉ chút, chút chút thôi, và đứng im ngắm nó, ngắm qua bầu không khí đầy Ong. Một lúc sau, tôi ra lệnh cho Rồng để tôi sử dụng nguồn truyền dữ liệu từ mắt cậu ta, bởi vì cậu ta quan sát được màu sắc tốt hơn tôi nhiều, nhiều lắm lắm.
Bao kín quanh tôi là xác địch. Chúng là kẻ địch do tôi tạo ra. Chính tôi, là tôi đấy. Tôi đã đưa ra một Quyết Định Chỉ Huy. Chẳng có ai khen tôi là Chó Ngoan hay mắng tôi là Chó Hư vì đã làm thế. Chẳng ai, chẳng ai cả. Tôi không biết mình đang trở thành thứ gì nữa. Không biết, không biết đâu.
Tôi nhắn riêng với Mật: Anh nhớ Ông Chủ. Anh nhớ Hart. Nhớ lắm, nhớ lắm.
Kênh của Mật: Em biết, Đại Ca à.
Kênh của tôi với Mật: Làm thế này là đúng à?
Kênh của Mật: Em hy vọng vậy. Cứ tin em nhé, Đại Ca. Anh phải tin tưởng em.
[1]
Động vật nhỏ không sản sinh được nhiều nhiệt, trong khi tỷ lệ diện tích bề mặt/khối lượng của chúng lại rất lớn, khiến lượng nhiệt ít ỏi chúng tạo ra bị thất thoát vào môi trường nhiều. Bởi vậy, động vật càng nhỏ thì càng phải mất nhiều sức để duy trì thân nhiệt. [N.D.]