Vậy là bọn tôi đến chỗ con người. Nơi ở của nhóm không-phải-địch. Dân thường là từ Mật dùng để gọi họ. Tôi truy vấn cơ sở dữ liệu của mình: tôi hiểu khái niệm đó nhưng chẳng biết làm thế nào để xác định ai là dân thường và ai không phải dân thường. Phải là Ông Chủ, là việc của Ông Chủ chứ. Sao Mật lại biết rõ hơn tôi thế nhỉ? Tôi phải tiếp tục tin tưởng Mật bao lâu đây?
Những dân thường này có nhiều súng, nhiều lắm lắm. Hầu hết đều là súng tồi, và họ sẽ khó lòng làm hại được bất kỳ ai trong đám bọn tôi với chúng, kể cả Rồng. Cơ sở dữ liệu của tôi kiểm tra mọi món vũ khí chỉ trong vài giây: nhà sản xuất, mẩu dạng, loại đạn, vận tốc đầu nòng. Có hai con người sở hữu những món vũ khí mạnh hơn, được cơ sở dữ liệu của tôi phân loại là quân sự. Điều này ngược với dân thường.
Kênh của Mật: Có thể họ đã nhận vũ khí từ lính. Quanh đây từng xảy ra nhiều giao tranh lắm.
Kênh của Rồng: Đã chốt mục tiêu. Cậu ta đã chọn một con người dân thường cầm súng quân sự.
Mật bảo bọn tôi không đến đây để giao chiến. Rồng bảo mình có giao chiến với ai đâu, chỉ chốt mục tiêu thôi. Rồng nói rằng bọn tôi nên chuẩn bị sẵn.
Kênh của Rồng: Ta chỉ có thể nương tựa vào nhau thôi. Không tin tưởng được những con người này đâu.
Kênh của Ong: Vòng vây đã hoàn tất. Ong đã quây kín ngôi làng trong một vành đai tròn tròn, khá là tròn. Các đơn vị của chị nay đang kín đáo đậu trên các bức tường, hàng rào, và mái nhà, quan sát mọi thứ.
Kênh của Mật: Nói “hola” đi.
Tôi nói hola. Mùi kìa, mùi kìa. Chưa gì không khí đã nồng nặc mùi sợ hãi. Một vài dân thường nhỏ đang liên tục gây ồn; tôi có thể nghe thấy chúng mặc dù chúng đang ở trong các tòa nhà. Tiếng ồn ấy nghe thật ngứa tai, ngứa quá, ngứa quá, và tôi muốn chúng đừng gây ồn nữa. Đó là âm thanh của địch. Nỗi sợ hãi là mùi của địch. Tôi bồn chồn ngọ nguậy, và cặp Cần Cẩu của tôi cũng ngọ nguậy theo tôi nốt. Tôi đang gầm gừ, trầm và sâu trong lồng ngực. Tôi muốn dừng, muốn mà, muốn mà, nhưng không nổi.
Đã lâu lắm, lâu lâu lắm rồi chẳng ai gọi tôi là Chó Ngoan cả. Chip phản hồi của tôi cứ im im. Tôi thấy lạc lõng, lạc lõng quá.
Rồng không thể chào hỏi. Cậu ta không có máy phát giọng như Mật hay tôi. Không có, không có đâu. Các dân thường sợ tôi và sợ Mật, nhưng họ còn sợ Rồng hơn, hơn nhiều lắm lắm. Họ tránh xa cậu ta, xa hơn nhiều, hơn nhiều so với bọn tôi. Họ nhúc nhích phần quanh họng và ngực theo một kiểu lạ lạ. Buồn cười, buồn cười ghê. Chẳng lẽ họ không biết rằng Rồng là thành viên ít nguy hiểm nhất trong đám bọn tôi sao? Chẳng lẽ họ không biết rằng khi không thấy Rồng đâu mới là lúc phải sợ cậu ta sao? Có lẽ họ không biết thật. Tôi lấy làm lạ là trên đời lại có người không biết điều ấy.
Kênh của Mật: Họ đang mang bò ra kìa.
Kênh của Ong: (ảnh bò chết) (ảnh chim chết) (ảnh địch chết).
Đôi khi tôi chẳng hiểu nổi Ong.
Sáu dân thường đang đi xuyên làng, kéo một con bò chết về phía bọn tôi. Trong số những con người to lớn ở đó, một người là thủ lĩnh của họ; nhìn kiểu tất cả bọn họ đứng quanh ông ta là tôi biết. Biết mà, biết mà. Ông ta ra lệnh cho họ thả con bò xuống trước mặt bọn tôi và rồi họ nhanh nhanh rút ra xa, đi cuối là con người thủ lĩnh. Có sợ, có sợ. Tỏa ra quanh ông ta cùng nhóm kéo bò là nỗi sợ, một nỗi sợ mới. Mắt ông ta dán vào tôi, vào con bò, vào tôi. Tay ông ta run rẩy và ông ta siết chúng lại thành nắm đấm.
Rồng trườn, sấp bụng, sấp bụng, trườn tới trước và các dân thường dồn nhau lui lại, như thể chỉ ở gần cậu ta thôi cũng sẽ khiến họ bị thương. Cậu ta quan sát họ bằng đôi mắt di động và há ngoác miệng, phô ra cho họ hàm răng của mình. Thật tình mà nói, chúng chẳng phải là một bộ răng tử tế, không khỏe bằng răng tôi đâu. Nhưng chúng sắc lắm lắm.
Kênh của tôi: Giữ im vị trí.
Rồng chồm sẵn người trên con bò và bực bội rít lên, đòi phần của mình.
Tuy nhiên, tôi có thể ngửi thấy gì đó: thịt con bò mang mùi hắc, và chỉ trong vài giây, cơ sở dữ liệu của tôi đã xác minh được danh tính cái mùi: một dẫn xuất 4-hydroxycoumarin.
Kênh của tôi: Bò xấu, bò xấu. Nó sẽ khiến chúng ta phát bệnh đấy.
Kênh của Mật: Hrrm. Chỉ một tràng nhẽo, nhưng có chủ đích, để báo cho bọn tôi biết nó đang suy nghĩ.
Kênh của Rồng: Hrrm. Cũng vậy.
Rồng và Mật biết điều gì đó mà tôi không biết. Chắc Ong cũng biết nốt. Nhưng tôi là thủ lĩnh. Tôi là người ra quyết định.
Tôi bảo nhóm con người, “Đây là một con bò xấu. Mang bò tốt đến đây.” Xấu, tốt, lại phức tạp, phức tạp rồi. Sau khi bị giết, liệu con bò có quan tâm đến việc mình tốt xấu ra sao không? Họ có khen nó là Bò Ngoan trước khi giết nó không?
Mật lặp lại lời tôi bằng tiếng Tây Ban Nha.
Nhóm con người bàn tán, bàn tán nhiều nhiều, bàn tán với nhau, thỉnh thoảng lại chen lời quát tháo. Sau những bức tường vẫn còn tiếng khóc. Tay họ vẫn cầm súng. Họ vẫn nồng nặc mùi sợ hãi. Tôi vẫn đang gầm gừ. Quá nhiều kích thích; quá nhiều chứng cứ gián tiếp cho thấy đang có địch. Nhiều quá, nhiều quá.
Thế rồi thêm bò được mang đến. Là bò tốt, bò tốt đây, vẫn do những con người kia kéo đến. Họ lùi lại khỏi nó, mắt dán vào tôi.
Họ sợ. Họ mang cho tôi bò tốt vì họ sợ.
Kênh của tôi: Họ thấy sợ là tốt, nhỉ...? Tôi không định biến nó thành một câu hỏi, nhưng hiện giờ, mọi suy nghĩ của tôi khi nêu ra đều trở thành như vậy. Tôi đang hoang mang về mọi thứ.
Kênh của Mật: Nếu họ không sợ sệt gì khi giúp chúng ta thì sẽ hay hơn đấy.
Kênh của Rồng: Cứ mơ đi. Cậu ta lao tới xâu xé con bò, vặn vẹo và nhai xẻ để rứt tung một mẩu ra.
Kênh của Mật: Đại Ca, em đã kết nối với đường truyền vệ tinh của họ và đang nhận dữ liệu. Băng thông đường truyền rất thấp, với lại em chỉ có quyền truy cập các nguồn dữ liệu toàn cầu không được bảo vệ thôi. Sẽ phải mất rất lâu em mới xong nổi việc mình cần làm.
Kênh của Ong: Cô giúp được tôi không?
Kênh của Mật: Không rõ. Em đang tìm hiểu.
Kênh của tôi: Giúp gì thế?
Kênh của Ong: Độ toàn vẹn ở ngưỡng 89% (chim chết). Ý chị là vậy đấy.
Kênh của Rồng: Ong đang khốn đốn. Đám chúng ta ai cũng khốn đốn hết. Chúng ta chẳng thuộc về nơi đây đâu.
Ý cậu ta không phải ngôi làng. Không đâu, không đâu. Ý cậu ta là cả thế giới.
Tôi bảo họ, Ông Chủ sẽ tìm thấy chúng ta. Sau đó mọi sự sẽ ổn, ổn ngay mà. Tôi hy vọng chip phản hồi của tôi sẽ khen thưởng tôi vì đã cố gắng tin như thế, nhưng nó cũng đang bị ngơ ngơ, ngơ ngơ, ngơ chẳng kém gì tôi.
Rồng rít lên, khiến nhóm con người phát hoảng. Trên kênh của mình, cậu ta nói: Sao phải lằng nhằng thế nhỉ? Cứ giết đi. Cứ ăn đi. Cứ tự do đi. Quanh quẩn gần con người sống chẳng tốt lành gì đâu.
Mật không đồng ý. Mật hy vọng vào một điều mà nó không diễn tả được thành lời. Mật đã ngồi xuống để tập trung tải dữ liệu qua lại trên kết nối vệ tinh thảm hại của nhóm con người. Tôi nghĩ bọn tôi có thể giết hết con người, giết hết hết, và sử dụng công nghệ của họ mà không bị gián đoạn. Tôi nghĩ bọn tôi có thể nấp gần đó và kín đáo kết nối với đường truyền của họ. Tôi nghĩ ở trong làng của họ là cách nguy hiểm nhất nhất để bọn tôi đạt được mục tiêu nhiệm vụ mình đã tự đặt ra, và tôi nói cho Mật nghe điều này.
Kênh của Mật: Đại Ca, mục tiêu nhiệm vụ của chúng ta không chỉ đơn thuần là tìm kiếm kết nối đâu. Nhưng nó không chịu giải thích cho tôi hiểu. Một lần nữa, tôi phải tin nó. Một lần nữa, tôi lại tin nó.
Tôi nhìn nhóm con người với súng ống trên tay và hãi sợ trong lòng. “Về nhà đi,” tôi chỉ đạo. “Ở đây không còn gì để xem nữa. Không đâu, không đâu. Về lo việc của mình đi.”
Thế rồi tôi nhận câu chữ từ Mật qua kênh của con bé và lặp lại chúng với cái giọng gầm gừ, giận dữ của mình, chuẩn xác từng âm, từng âm. Mọi lời tôi nói ra đều khiến họ thêm khiếp hãi.