Chó Săn Miền Bom Đạn

Lượt đọc: 86 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
5 - Hartnell

❊ ❊ ❊

“Rồi, vậy cập nhật vị trí đám ‘Tài sản’ cho tôi đi,” Ellene Asanto hỏi.

“Tôi đã bảo cô rồi đấy: chúng đang đi làm nhiệm vụ,” Murray lè nhè.

“Miệng ông cứ xoen xoét suốt, nhưng ông chẳng trưng gì ra cho tôi xem cả, ông Murray ạ,” cô gặng.

Gã thở dài đầy màu mè. “Cô Asanto, cô có nguồn dữ liệu từ mười ba bầy chó khác nhau trên khắp Campeche, tha hồ thưởng ngoạn. Nó chí ít cũng sẽ cho thấy cô chẳng cớ gì phải lê thân đến tận đây cả. Tôi đáng lẽ đã có thể kết nối thẳng tất cả vào bàn làm việc của cô ở Thung lũng Silicon mà.”

Asanto mân mê chiếc khăn quàng. Cảnh tượng đó khiến mọi tuyến mồ hôi trên người Hart đều tăng vọt công suất bài tiết; nhưng, đúng như cô đã nói, trán cô thậm chí còn không rịn ra một giọt mồ hôi. “Ngày nay, các bầy chó gần như đã trở thành một công nghệ quen thuộc rồi, ông Murray ạ. Đội Đa mẫu dạng của ông thú vị hơn nhiều. Tương lai của chiến tranh, phải không nhỉ? Các cổ đông đã rót một khoản kếch xù vào dự án này. Ông cần phải cho tôi thứ gì đó để mang về trình họ chứ. Họ muốn biết tiền của mình đang được coi sóc cẩn thận.”

Lời lẽ của cô nghe cũng khá trôi, chuẩn kiểu không nhún nhường thường gặp của dân tập đoàn. Dẫu thế, Hartnell ngờ rằng cuộc trò chuyện giữa hai người bọn họ ẩn chứa nhiều điều ý tại ngôn ngoại. Chắc chắn không có chuyện Tiến sĩ Mèo Rừng Tà ác đoái hoài gì đến các cổ đông của Asanto rồi. Kỳ lạ thay, Hartnell có cảm tưởng Asanto cũng vậy nốt.

Ba người bọn họ đã bị nhồi vào trong bụng một xe bọc thép của Redmark, cửa sập vẫn mở để họ được thoáng khí đôi chút trong khi khu trại chuẩn bị ra quân. Tài sản con người của công ty chỉ mới rục rịch khởi hành thôi. Toán Sinh Dạng đã rời đi từ lúc trời còn chưa tỏ, băng qua tuyến đường con người rồi sẽ sử dụng, đi tiên phong và đóng vai lực lượng chủ lực hứng chịu mọi cạm bẫy hoặc cuộc mai phục của phe Anarchista.

Lúc toán Sinh Dạng lên đường, Murray đã làm một bài diễn văn. Bài này Hartnell từng nghe hơn một lần rồi.

“Chiến tranh đắt đỏ và đẫm máu lắm, thưa cô Asanto,” gã hùng hồn nói. “Từ trước đến nay, khoản đắt nhất chính là nhân mạng. Để binh lính người hoạt động hiệu quả, ta cần đầu tư cho cả công tác huấn luyện lẫn trang thiết bị, và khoản phí đó đủ khiến nguyên một tiểu quốc tự trị phải lâm cảnh vỡ nợ. Nhưng kể cả thế, ta vẫn không tài nào cam đoan nổi họ sẽ lành lặn trở về. Chiến tranh là vậy đấy. Tất thảy bọn tôi đều rất quan tâm đến tính mạng của nhân sự mình, cô Asanto ạ. Họ mà chết là lợi nhuận của Redmark sẽ bị ảnh hưởng ngay, và hẳn cũng sẽ khiến cổ đông của cô phải trằn trọc.”

Mặt cô cho thấy bản thân cô cũng chẳng còn lạ gì cái kiểu chào hàng này. Cô bày tỏ rõ rành rành sự chán ngán tột độ của mình.

“Các Sinh Dạng thực sự là những người lính của tương lai,” Murray nói với cô, như thể cô là một chiếc máy quay truyền hình đang phát sóng cho hàng ngàn khách hàng tiềm năng. “Thông minh, trung thành, dễ thích nghi, bền bỉ phi thường, và thậm chí không đắt mấy nữa vì công nghệ này giờ đã được phát triển xong. Có đến nửa tá chủng khác nhau, chưa kể còn nhiều chủng mới sắp ra đời, mỗi chủng đều được thiết kế cho phù hợp với một vai trò chuyên biệt. Và chúng không phải người; chúng không có quyền. Và còn một số lợi thế khác nữa.” Nụ cười sắt đá của gã nán lại trên môi, bén nhọn và trắng trợn như mảnh kính vỡ, để cho những ẩn ý ám muội của câu vừa rồi lơ lửng ở đó.

Giờ gã kích hoạt vài màn hình, kéo chúng từ trần xe xuống và chỉnh cho chúng giữ im. Gã có một lăng kính đơn tròng, hệt như một miếng che mắt thủy tinh màu xanh lam, cho gã quyền truy cập riêng vào nguồn dữ liệu của đội, nhưng chỉ chỉnh một loáng là hình ảnh đã được phóng to lên để tất cả cùng xem.

“Đây là nguồn dữ liệu của Đại Ca,” gã cho biết. Họ trông thấy cảnh một khu rừng thưa, tròng trành và chao đảo theo nhịp chồm trên tứ chi của Đại Ca. Thi thoảng, khi Đại Ca tạm dừng để nhìn ngó, lắng nghe, và đánh hơi, khung cảnh lại giảm tốc. “Đại Ca là thủ lĩnh của đội, một sự cân bằng tuyệt hảo giữa lòng tuân phục và bản tính thống trị. Thính giác và khứu giác ưu việt chứa trong gốc gen của nó đã được chuyển sang gần nguyên vẹn. Nó có thể phát hiện được chất nổ, ma túy, súng đạn, xe cộ, con người; ai nói dối là nó biết ngay; thậm chí nó còn có thể phát hiện ra một số chứng bệnh hoặc tình trạng sức khỏe, mặc dù nó không được đào tạo chuyên sâu trong mảng này. Dẫu vậy, nó vẫn cho thấy tương lai Sinh Dạng không chỉ bó hẹp ngoài nơi trận tiền. Cô nhất trí không, cô Asanto?”

“Các cổ đông sẽ hài lòng đấy,” cô tán đồng. “Nhưng vẫn còn một vấn đề bị bỏ ngỏ, ấy là cụ thể ông đang sử dụng chúng như thế nào trong cuộc xung đột tại đây.”

“Yếu bóng vía phết nhí?” Murray bắn cho cô một ánh mắt lạnh lùng.

“Cứ hiểu là bọn họ muốn đảm bảo nơi đây đủ tách biệt với phòng họp để máu khỏi vấy lên tay đi,” cô flatly nói. “Và điều đó phụ thuộc vào việc máu me đang vương vãi be bét cỡ nào.”

Mặt Murray sa sầm lại thành vẻ cau có thường lệ, thế rồi gã nở một nụ cười mà ngay cả Hartnell cũng thấy gượng. “Chà, tôi không cho cô xem giao chiến thực được đâu. Điều đó đã được định rõ trong thỏa thuận bảo mật giữa Redmark và người thuê rồi. Cô có thể thoải mái ngắm Đại Ca đi dạo, nhưng sau đấy, cô sẽ phải tạm bằng lòng với một bản tường thuật chi tiết từ tôi thôi.”

Cô trầm ngâm gật đầu. “Ông đang tính bảo tôi rằng chỉ cần nhìn vào kết quả là sẽ chẳng cần phân bua thêm gì nữa.”

“Chứ sao.” Cử chỉ lia tay bao quát của Murray bị không gian chật chội hạn chế lại. “Bọn tôi hiện đang được khá nhiều bên liên quan tăm tia: tàn dư của chính phủ Mexico, CIA, và một nhóm các công ty đa quốc gia từng làm ăn phát đạt ở đây trước khi lũ Anarchista xuất hiện.” Gã lắc đầu, giả vờ quan ngại. “Thực tình chứ, vậy mới thấy sự ủng hộ của quần chúng và các phong trào cấp cơ sở quả là khắc tinh đối với nền dân chủ.”

“Hài hước thật.” Trông Asanto chẳng chút vui vẻ.

“Miễn sao lúc tàn cuộc, chúng ta giành phần thắng là được.” Murray theo dõi màn hình riêng. “Tôi thấy Ong đang áp sát mục tiêu. Tôi e đã đến lúc phải hạ màn rồi.”

Asanto nhún vai. “Và mục tiêu này là...?”

“Bọn tôi không chắc, nhưng khả năng cao đây là những kẻ ủng hộ Anarchista đã bị bom đạn lùa khỏi Edzna khi quân đội tiến vào. Nhân tiện, vụ đó bung bét mới tởm làm sao, và nếu bọn họ để Redmark tiếp quản, bọn tôi đáng lý đã xử được êm hơn hẳn rồi, phải không Hart?”

Hartnell giật thót rồi gật đầu lia lịa, mồm miệng óc ách whisky.

“Thế nên bây gìờ...” Chợt Murray đơ cứng người, nguyên ba giây liền, chừng như vừa bị ai đấy rút tuột phích cắm. Thế rồi: “Mẹ sư mày, Hart, lại nữa rồi.”

“Tôi á? Sao vậy?” Harnell đột ngột quờ quạng tìm máy tính, loay hoay tìm hiểu xem chuyện gì đang xảy ra. “Ta lại bị mất tín hiệu à?”

“Tắt phụt luôn rồi, thằng thiểu năng bất tài kia.” Toàn bộ phong thái tự tin hòa nhã của Murray bay biến sạch. “Cô Asanto, tôi sẽ phải yêu cầu cô rời khỏi đây.”

“Thật à? Nhưng vụ này xem chừng đúng kiểu chuyện các cổ đông nhà ta...”

“Kệ mẹ bọn cổ đông.” Hartnell thoạt tưởng Murray sẽ đánh cô, nhưng vào phút chót, gã đã kiềm chế được cơn sôi máu. “Trục trặc kỹ thuật ấy mà. Tôi cần kỷ luật nhân viên. Phiền cô ra ngoài hộ.”

Khi cô đã rời đi, Murray liên hệ với các trinh sát người thường của Redmark, lệnh cho chúng xuất kích và theo dõi hoạt động hiện tại của Đại Ca cùng đội của nó. “Sư tổ nhà nó, nhè đúng lúc này mới chịu cơ, Hart ạ,” gã gằn giọng.

“Tôi chẳng hiểu sao lại thế, thật đấy.” Hartnell đang kiểm tra tất cả các kênh, cô lập chỗ hỏng. Mọi kết nối với đội đều đã tắt tịt. Đây không phải lần đầu tiên, và anh từng phải gỡ tanh bành mạng Đa mẫu dạng ra để lùng lỗi. Lần nào anh cũng cam đoan với Murray rằng nó đã được sửa, nhưng thực chất, dù đã sục sạo đủ đường xem có bới thấy đoạn mã lỗi, chiêu trò phá hoại của địch, hay thậm chí sợi dây điện lỏng nào không, anh vẫn tay trắng hoàn tay trắng. Cứ thỉnh thoảng, họ lại tự dưng mất kết nối với đội.

Nhưng chưa bao giờ bị như thế này hết: chưa bao giờ ngay giữa lúc họ sắp giao chiến cả.

“Chắc đây sẽ là bài thử nghiệm thật sự về khả năng tự xoay xở của chúng,” anh đánh bạo đề xuất, và rồi bàn tay Murray siết lấy gáy anh như gọng kìm.

“Nếu hỏng việc, tao sẽ băm vằm cái xác chó lợn của mày ra,” Murray gầm gừ trong tai anh, “và tao sẽ tận hưởng từng khoảnh khắc một.”

Xin hân hạnh giới thiệu với bà con cô bác: Mèo Rừng miền Campeche. Bởi vì đây chính là Murray. Đây là bộ mặt thực của gã. Đó không phải lời dọa suông. Hartnell chẳng biết Murray sẽ lấy gì làm kế sinh nhai nếu không lùa thú vật đi chém giết nhân danh một bè đảng các nhóm lợi ích mờ ám đã bị lật đổ. Chắc sẽ làm ngân hàng đầu tư hoặc đầu tư mạo hiểm gì đó, bất cứ nghề nào coi sự vô cảm tuyệt đối với những người bị mình hãm hại như một ơn phước trời ban.

Ngay từ đầu, Hartnell đã chẳng muốn làm kỹ thuật viên thực địa cho Redmark, nhưng các thành tích yếu kém, những quyết định sai lầm và mấy vụ rắc rối vì say xỉn đã khiến khởi đầu xán lạn tại Yale của anh sa sút theo từng năm, cho đến khi anh đơn thuần không kiếm nổi công việc nào khác đủ sức trang trải nợ nần nữa. Sau khi đến đây và gặp Murray, anh bắt đầu ngộ ra việc mình nhận làm còn khủng khiếp hơn đã tưởng gấp bội phần. Anh cứ ngỡ điều tệ hại nhất sẽ chỉ là đám Sinh Dạng thôi kia.

“Lạy Chúa.” Cấu trúc liên lạc sơ khai anh đang thiết lập dở chợt biệt tăm, bị xóa bay khỏi hệ thống. “Tôi... tôi nghĩ ta đang bị tấn công.”

“Từ đâu? Từ bọn Anarchista à?” Murray hạch hỏi. “Ý mày là chúng có thể bẻ khóa hệ thống bảo mật của Redmark và tung hoành khắp mạng lưới mà chẳng đánh động thứ gì hết sao? Mẹ sư nó, mọc đâu ra cái trò chó má đấy thế? Vì trước đây chúng có quái đâu.”

“Biết đâu chúng có nội gián,” Hartnell nêu thử.

“Làm quái có ai chúng đủ tiền mua chuộc. Bọn chó đấy chỉ là lũ bần nông thôi.”

“Một chính phủ đối địch, hoặc...”

“Chẳng chính phủ nào lại dang tay cứu giúp bọn Anarchista hết. Không ai muốn ba cái mớ tìm-về-đồng-ruộng, tìm-lại-tâm-hồn giẻ rách kia tòi ra trên đất nhà mình cả.” Murray đứng dậy, nắm tay siết mở liên hồi. “Sửa cho xong đi. Và truy cho ra thứ chó chết gì là thủ phạm nữa.”

Hartnell quay lại làm việc, cố gắng tái thiết lập mạng lưới liên lạc và quan sát hệ thống tự tay phá hủy công trình anh đang tạo dựng. Anh đã soát lại các giao thức, anh đã kiểm tra mọi thứ. Toàn bộ hệ thống đã được thiết kế thật giản đơn một cách có chủ đích, ngõ hầu cho phép anh chỉnh sửa được thật chóng vánh. Chỉ có điều bây giờ anh lại đang đánh vật với nó, hoặc nó đang đánh vật với anh.

Nào Đại Ca, vừa làm anh vừa lẩm bẩm. Cố trụ đi, cu ơi.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 22 tháng 6 năm 2026