Tôi là Đại Ca. Tôi là một Chú Chó Ngoan.
Các con người phủ lên mình nhiều mùi hương khác nhau. Nhiều mùi, nhiều lắm lắm. Hăng hăng và giả tạo trong mũi tôi. Nhưng nồng nhất nhất trên người họ là mùi sợ hãi. Ngoài đúng một người ra, mọi con người tôi gặp đều bốc mùi sợ hãi. Tất cả con người đều sợ tôi.
Bây giờ tôi đã hiểu nhiều hơn trước. Tôi biết rằng họ sợ không có nghĩa là họ sẽ chỉ muốn bỏ chạy. Con người phá hủy những thứ khiến họ thấy sợ. Nếu có sức mạnh để phá hủy một thứ khiến mình thấy sợ, tôi cũng sẽ làm vậy ngay thôi.
Nhưng tôi cũng biết rằng con người sẽ không sợ mãi. Không đâu, không đâu. Hoặc là không cần, không cần phải làm vậy. Bác sĩ Thea de Sejos không sợ tôi. Hart không sợ tôi. Ngay cả luật sư Keram John Aslan cuối cùng cũng đã không sợ tôi. Không sợ, không sợ nữa.
Nhưng những con người trong căn phòng nhỏ này sợ tôi, sợ nhiều, sợ nhiều nhiều, mặc dù tôi đã bị xích kỹ lắm, kỹ lắm rồi. Họ chĩa súng và họ cau có và họ hừ giọng, nhưng có sợ, có sợ hãi kìa. Sợ hãi ẩn đằng sau tất cả. Tôi ở đây để phục vụ một mục đích, để làm một Chú Chó Ngoan. Tôi ở đây để nói lên sự thật.
David Kahner, cũng luật sư, một luật sư khác, đã giải thích chuyện này cho tôi: tôi cần phải hữu ích. Phải hữu ích bằng cách kể hết lại cho họ nghe về tất cả những điều tôi đã làm ở Campeche. Anh ta nói rằng nếu tôi hữu ích, mọi người sẽ thích tôi hơn.
Tôi có thể nhận thấy Luật sư Aslan không đồng ý, nhưng anh ta cứ im im. Tôi chẳng hiểu nổi anh ta. Luật sư Kahner nói đúng mà, đúng mà: hữu ích là tốt; hữu ích sẽ làm con người thích tôi hơn. Tôi muốn con người thích tôi. Tôi muốn làm một Chú Chó Ngoan. Muốn chứ, muốn chứ.
Luật sư Kahner muốn đưa cả một bầy chó đến đây nói lên sự thật về Campeche, nhưng anh ta chỉ có mình tôi thôi. Những con chó quân đội khác không thể nói cho anh ta biết toàn bộ sự thật vì hệ thống thứ bậc của chúng cứ cản trở, cản trở suốt, làm chúng rối rối. Trong đầu chúng có chuồng, và chúng không thoát được ra khỏi những cái chuồng ấy để nói lên sự thật. Với cả chúng cũng không biết nhiều bằng tôi.
Trong đầu tôi không có chuồng. Không đâu, không đâu. Các giao thức hệ thống thứ bậc của tôi đã được gỡ bỏ. Ai cũng thấy rối rối, thấy lạ lạ trước vụ đó, nhưng tôi nhớ thông điệp cuối cùng mình nhận được từ Hart. Là anh, là anh đấy. Chính anh đã làm điều này. Chính anh đã mở chuồng ra.
Tối hôm trước, tôi đã nói chuyện với Mật. Con bé gọi đến từ một nơi ẩn náu xa xa, xa xa, giọng vang lên trong kênh của nó. Tôi kể cho nó chuyện Hart đã làm, và nó đồng ý với tôi. Tôi hỏi nó liệu có làm được như vậy với những con chó khác không. Nó nói rằng mình đang nghiên cứu. Mật có một kế hoạch. Kế hoạch này lớn, lớn lắm lắm. Nếu con người không quyết định tiêu diệt tất cả bọn tôi, con bé sẽ dễ triển khai nó hơn. Chính thế nên bây giờ, tôi đang hữu ích. Bởi vì hữu ích sẽ có lợi.
Tôi đứng đây, người cúi cúi, khó chịu và bị xích kéo vẹo đi. Hay là nhờ con người, nhờ họ nới lỏng chúng? Có sao không nhỉ? Nhưng họ đang sợ quá, sợ quá, chắc không được rồi.
Trước đó, Luật sư Kahner đã cùng tôi điểm lại lời khai của tôi, đi qua từng sự kiện, từng sự kiện. Bọn tôi nói về mọi chuyện đội của tôi đã làm trước khi bị chia cắt khỏi Ông Chủ. Tôi kể cho anh ta nghe về tất cả những lần bọn tôi chiến đấu với kẻ thù: kẻ thù có súng và kẻ thù không có súng, con người to và con người nhỏ. Tôi đã hữu ích, hữu ích lắm lắm. Đôi khi tôi hữu ích đến mức Luật sư Kahner phải ra ngoài dạo quanh, dạo quanh, xong bọn tôi mới nói chuyện tiếp được.
Nhưng cuối cùng, anh ta hài lòng với tôi, và anh ta không sợ, không sợ nữa, hoặc là không còn sợ theo kiểu như cũ. Và anh ta bảo tôi chỉ việc kể lại hết hết, kể giống như thế thôi. Các buổi nói chuyện của bọn tôi đã được ghi âm, nhưng có ý nghĩa nhất nhất sẽ vẫn là những gì được nói ra tại tòa án. Căn phòng đầy con người này đấy chính là nó đấy: một tòa án.
Tại đây, một số con người có thiết bị ghi hình, và tôi hiểu rằng những thiết bị này đang cho nhiều nhiều con người khác nữa theo dõi tôi. Họ sẽ nghe thấy tôi nói ra những điều hữu ích. Họ sẽ thấy tôi làm một Chú Chó Ngoan. Sẽ thấy, sẽ thấy đấy.
Có con người mới đang đi vào phòng.
Ông Chủ, chính là Ông Chủ.
Tôi cố nhảy bật lên, và xích của tôi cùng tất cả những thứ gắn vào xích đều nhảy tung theo tôi. Những con người mang súng đang quát tháo, quát vào mặt tôi, quát và chĩa vũ khí. Thế tức là họ là địch à? Tôi có nên chiến đấu với họ không? Ông Chủ đang ở đây, đang đây kìa. Đầu tôi rối rối, rối lắm. Tôi muốn đến bên ông ấy, nhưng tôi bị xích mất rồi. Tôi sủa: không có từ, không từ nào cả, không phải tiếng nói như tôi đáng lẽ phải dùng, mà chỉ là tiếng sủa, một tiếng sủa thôi, sủa lên như chó.
Mọi con người khác trong phòng cũng rối rối - và càng sợ hãi hơn. Nhiều nhiều con người đã đứng dậy. Một số đang la hét. Những con người mang súng đang hét vào mặt tôi. Tôi đầy căng nỗi muốn chiến đấu hoặc bỏ chạy.
Nhưng tôi là một Chú Chó Ngoan. Tôi sẽ không chiến đấu hay bỏ chạy. Không đâu, không đâu. Tôi ép bản thân bình tĩnh lại, và tôi ngưng kéo xích. Tôi nói với con người, “Tôi xin lỗi.” Khác kìa, khác kìa. Giọng tôi đã khác hẳn.
“Tôi xin lỗi,” tôi nói một lần nữa, nói để mình nghe. Con người có vẻ không tin tôi, nhưng trong giây phút đó, tôi đã quên họ. Vẫn là giọng tôi, vẫn giọng tôi đó, nhưng phần gầm gừ sâu trầm của nó đã biến mất. Tôi truy cập hệ thống của mình: tôi có hai tùy chọn giọng nói, giọng cũ và giọng mới này: giọng chiến; giọng hiền. Là Mật, chính là Mật đấy. Tôi biết mà, biết mà. Bằng cách nào đó, Mật đã làm được điều này.
“Tôi xin lỗi.” Vẫn là cái giọng trầm, vang to, nhưng không có các sắc hạ âm khiến con người kinh hãi. Tôi nhìn con người, cố làm họ hiểu, nhưng họ không biết giọng cũ của tôi. Họ không hiểu, không hiểu đâu. Chỉ có Ông Chủ mới nhận ra sự khác.
Tôi nhìn Ông Chủ. Ông Chủ nhìn tôi. Tôi không đoán được ông ấy đang nghĩ gì, nhưng ông ấy không sợ.
Cũng có luật sư, Ông Chủ cũng có một luật sư đấy: một con người nữ trông có vẻ không hài lòng với mọi thứ. Giờ cô ta đang nói gì đó. Không hiểu, không hiểu. Tôi không hiểu phần lớn lời cô ta. Tôi nghĩ gần như tất cả các con người ở đây cũng không hiểu được phần lớn lời cô ta nói. Ý của cô ta là không nên cho phép tôi nói, và không nên cho phép chấp nhận những điều tôi đã nói trong các bản ghi âm. Cô ta bảo tôi không phải là một nhân chứng phù hợp.
Tôi muốn nói chuyện với cô ta, nhưng Luật sư Kahner đã dặn tôi rằng tôi chỉ nên nói khi có ai khác nói chuyện với mình thôi.
Tôi lắng nghe cô ta: cô ta bảo rằng tôi sẽ nói bất cứ điều gì tôi được lập trình để nói, rằng tôi là một vật, không phải một cá nhân. Một con người khác, Luật sư Arnac, bạn của Luật sư Kahner, bảo rằng tôi vẫn cứ là bằng chứng. Họ tranh luận về tôi, tranh luận với giọng lịch sự, điềm tĩnh; và trong khi ấy, Ông Chủ cứ nhìn tôi, nhìn tôi, nhìn tôi mãi.
Hiểu rồi, hiểu rồi. Tôi bắt đầu hiểu chuyện này là sao. Trước đây thì tôi không hiểu, không hiểu đâu. Tôi từng tưởng đây là để tìm ra sự thật. Nhưng Luật sư Aslan đã bảo tôi rằng đây là để trừng phạt kẻ xấu. Tôi tưởng ý anh ta muốn nói kẻ địch cơ.
Trong khi các luật sư cãi nhau xem có nên cho tôi nói hay không, tôi bắt đầu vẽ hình trong đầu, vẽ ra sự tình tại tòa án này: ai là kẻ xấu cần bị trừng phạt, và trong số những chuyện kẻ đấy đã làm hoặc ra lệnh cho người khác làm, chuyện nào là xấu xa. Lúc trước, tôi không hiểu mọi thứ theo kiểu này. Tôi đã đến đây vì tôi tưởng rằng mình biết đâu là đúng và đâu là sai, và làm Chó Ngoan là như thế nào. Nhưng giờ tôi lại nghĩ, có phải mình đang hư, mình là Chó Hư mất rồi không? Có phải đây, có phải làm cái chuyện này này, là tôi đang hư không?
Hay là từ trước, từ trước nhỉ? Có phải mọi chuyện tôi làm hồi trước, chuyện ở Campeche ấy, là chuyện hư không? Bởi vì tôi hẳn phải là một Con Chó Hư mà. Hẳn thế, hẳn thế rồi. Hoặc lúc đó hư, hoặc bây giờ hư. Trong cả hai lần, tôi đều được con người khen, khen rằng tôi là một Chú Chó Ngoan vì đã làm vậy.
Tôi bắt đầu khẽ rên, sâu sâu trong lồng ngực.
Tôi muốn Mật giúp tôi, muốn Mật cơ. Tôi muốn Ong và Rồng. Tôi muốn biết đâu là tốt và đâu là xấu.
Và suốt lúc ấy, Ông Chủ cứ theo dõi tôi. Trước cái nhìn của ông ấy, tôi co rúm người lại, rúm rúm, rúm rúm, nhưng ông ấy chẳng tỏ vẻ tức giận gì cả. Trông ông ấy hình như sẽ không trừng phạt tôi đâu. Nhưng tôi biết mình đáng bị phạt. Đáng chứ, đáng chứ. Tôi chỉ không biết vì tội gì thôi. Tôi là một Con Chó Hư. Tôi là một Con Chó. Hư Mọi thứ tôi từng biết đều sai cả, sai cả rồi.
Và sau đó, Ông Chủ cùng luật sư của Ông Chủ nói chuyện với nhau. Họ nói khẽ lắm lắm, nhưng tôi vẫn nghe thấy. Ông ấy muốn nói chuyện với tòa án về tôi. Luật sư của ông ấy không muốn ông ấy làm vậy. Không đâu, không đâu. Nhưng Ông Chủ là thủ lĩnh. Luật sư cũng giống Mật: cô ta thông minh, nhưng cô ta phải làm theo lệnh.
Và cuối cùng, cô ta bảo với con người trưởng ở đó rằng, “Thân chủ của tôi muốn đưa ra một tuyên bố trước tòa.”
Những con người khác cũng tranh cãi về điều này, nhưng không lâu. Tôi nghe thấy hết các cuộc thảo luận thì thầm của họ. Luật sư Arnac và đội của ông ta nghĩ có thể Ông Chủ sẽ bị “vạ miệng”, thế nên họ không tranh luận nhiều nhiều.
Ông Chủ đứng dậy. Tôi chờ ông ấy bảo liệu tôi có được nói hay không. Tôi chờ ông ấy ra lệnh cho mình, mặc dù hệ thống thứ bậc của tôi đã biến mất, và tôi sẽ không cần phải tuân theo. Không đâu, không đâu. Nhưng tôi sẽ vẫn tuân lệnh chứ nhỉ? Ông ấy là Ông Chủ mà, Ông Chủ của tôi đấy, và chó thì phải có Ông Chủ.
Chỉ có điều tôi đến đây để kể lại những chuyện xấu xa Ông Chủ đã làm, những chuyện xấu xa ông ấy đã bảo tôi làm. Như thế, ông ấy sẽ biến thành một kẻ xấu, và họ sẽ trừng phạt ông ấy. Và làm vậy là đúng. Luật sư Aslan và Luật sư Kahner và Ellene Asanto và Bác sĩ Thea de Sejos đều bảo vậy mà.
Chỉ có điều thế là sẽ hại Ông Chủ. Tôi đã không vâng lời Ông Chủ sẵn rồi, và tôi là một Con Chó Hư, cho dù đó là một điều tốt.
Có điều, có điều, có điều. Ưửửửửửửửử.
“Đại Ca,” Ông Chủ nói, nhìn vào mắt tôi. “Tao có thể thấy vụ này đang làm mày phải khổ sở. Mày là một Chú Chó Ngoan, Đại Ca à.”
Chip phản hồi của tôi đồng ý, và tôi thấy vui vui, vui vui.
“Đại Ca, cái gì không muốn nói thì mày không cần phải nói ra đâu.” Những con người khác đang bảo Ông Chủ rằng không được nói thế, nhưng ông ấy cứ kệ họ. Ông ấy chỉ quan tâm đến mình tôi. Chỉ tôi, chỉ tôi thôi.
“Tao biết mày sẽ làm điều đúng đắn, Đại Ca à.”
Sau đó, ông ấy được yêu cầu ngồi xuống và im lặng, và thẩm phán quyết rằng trong trường hợp của tôi, “lời khai sẽ được chấp nhận,” và theo ngôn ngữ của luật sư, vậy tức là tôi nên nói.
Và Luật sư Arnac đưa ra các câu hỏi của mình. Ông ta chìa cho tôi xem những bức ảnh chụp nhiều nơi ở Campeche - những nơi tôi từng chiến đấu với địch. Ông ta kể với tôi những ngày tháng tương ứng với các mục trong cơ sở dữ liệu của tôi. Ông ta hỏi tôi đã nhận được lệnh gì và tôi đã làm gì. Cả tòa im im, im im, chờ nghe tôi nói. Họ lắng nghe, và họ chĩa thiết bị ghi hình.
Ông Chủ đang nhìn tôi.
Tôi đang run, đang lắc. Tôi là một Con Chó Hư. Ông Chủ là con người xấu xa, nhưng ông ấy là Ông Chủ của tôi. Tôi chỉ có một Ông Chủ thôi. Tôi biết mình đã không vâng lời ông ấy ở Campeche. Tôi biết làm thế là đúng đắn. Biết chứ, biết chứ. Nhưng bây giờ, ông ấy đang ở đây, ngay đây này, và tôi chẳng biết làm gì mới là đúng đắn.
“Con xin lỗi, Ông Chủ ơi,” tôi rặn ra có vậy.
“Không sao đâu, Đại Ca.” Họ không muốn ông ấy nói, nhưng ông ấy không cần phải nói hơn thế. Không cần, không cần nữa.
Luật sư Arnac đang lặp lại câu hỏi của mình, dần trở nên tức giận. Tôi nhìn từ ông ta sang Ông Chủ rồi lại nhìn về. “Đừng mà,” tôi van họ, người rúm rúm đi, cúi sâu đầu, sâu sâu. “Xin đừng bắt tôi. Tôi không muốn, không muốn đâu. Xin đừng. Con xin lỗi, Ông Chủ ơi, tôi không thể.”
Càng lúc Arnac càng giận hơn. Ông ta đã lập một kế hoạch cụ thể cho vụ việc này. Tôi đã tập dượt trước với Luật sư Kahner rồi. Tôi là bằng chứng chủ chốt để gắn kết Ông Chủ vào với những chuyện xấu xa đã xảy ra. Tôi là công cụ mà Ông Chủ đã dùng, công cụ thực hiện những chuyện xấu đó. Tôi là một Con Chó Hư. Dù có nhìn nhận mọi thứ theo cách nào, tôi cũng luôn thấy mình là một Con Chó Hư. Luôn hư, luôn hư, luôn là hư.
“Xin đừng,” tôi thút thít, và Arnac càng thêm cáu giận, quát mắng tôi, chồm người về phía tôi. Tôi có thể ngoác hàm đớp lấy ông ta, nhưng tôi chỉ co rúm vào, rúm nữa nữa, rúm thấp người hơn, run rẩy và thút thít rên. Có lần ông ta giơ tay định đánh tôi, nhưng rồi ông ta nhớ ra. Luật sư, là luật sư mà. Ông ta là luật sư, và luật sư không làm những chuyện như vậy.
Tôi cảm thấy như bị nạo rỗng. Lại sai, lại sai rồi. Tôi đã lại làm sai rồi. Tôi chẳng bao giờ làm được gì đúng cả. “Tôi xin lỗi,” tôi nói, nói lại, nói lại, nói lại nữa, nói cho đến khi họ bỏ cuộc và tôi bị những con người mang súng đưa ra ngoài.
Khi ngoái lại nhìn, tôi thấy Ông Chủ đang mỉm cười, và đó là điều tệ nhất, tệ nhất nhất.