Rồng và Mật đang bàn bạc gì đó, bàn trên một kênh riêng. Chắc đáng ra, tôi không được biết điều đó, nhưng tôi lại vẫn biết. Biết mà, biết mà. Trông cách họ cứ nhìn nhau là biết ngay.
Có một chiếc máy bay. Nhóm con người sợ nó, sợ lắm lắm, nhưng hình như chẳng có thứ gì trên đời mà lại không khiến bọn họ thấy sợ cả. Mật bảo trong mấy lần máy bay phóng qua làng hồi trước, đã có chuyện không hay xảy ra tại đây. Là nó, là nó đấy. Mật bảo thứ giết hại nhóm con người bốc mùi hôi thối đang dần chết ở đây chính là những chuyện không hay đó đấy.
Mật không nghĩ chiếc máy bay này cũng mang theo chuyện không hay tương tự, nhưng tôi có thể nhận thấy con bé nghĩ nó mang theo chuyện không hay nào đó.
Mắt Rồng tinh nhất, tinh nhất nhất. Cậu ta có thể nhìn được chuẩn mọi sắc màu - chuẩn hơn cả con người. Cậu ta có thể hội tụ thị lực ở khoảng cách xa, xa lắm lắm: đó là một phần trong thiết kế kỹ thuật của cậu ta, để cậu ta có thể đảm nhiệm vai trò chiến đấu của mình. Không ai nhìn thấy chiếc máy bay rõ rệt bằng Rồng đâu.
Rồng không báo cáo với tôi. Cậu ta báo cáo với Mật. Sai rồi, sai rồi. Cậu ta làm sai rồi. Tôi là thủ lĩnh cơ mà.
Kênh của Mật: Vâng, anh là thủ lĩnh của bọn em, Đại Ca à. Nhưng Rồng biết vụ này thuộc chuyên môn của em.
Tôi bảo Mật, Chuyên môn của em là yểm trợ hỏa lực hạng nặng. Nó là máy bay trang bị vũ khí hạng nặng à? Trông giống một mẫu trinh sát nhỏ thôi mà.
Kênh của Mật: Vâng, là máy bay trinh sát đấy. Nhưng em đang cải thiện thiết kế kỹ thuật gốc của mình, Đại Ca à. Em đang trở nên ưu việt hơn.
Tôi ư ử rên, bởi vì điều này nghe cứ lạ lạ, và có khi còn nguy hiểm nữa. Nó có nằm trong mệnh lệnh của chúng ta đâu.
Kênh của Mật: Chúng ta làm gì có mệnh lệnh nào, với cả cũng đã ai từng ra lệnh cho em không được làm vậy đâu.
Sao được, sao được nhỉ? Tôi không nghĩ bọn tôi được phép thực hiện vai trò chiến đấu của mình theo kiểu như thế tại mặt trận này đâu. Ta được bảo sao thì phải làm vậy chứ.
Kênh của Mật: Anh là thủ lĩnh. Có phải anh đang cấm em cải thiện bản thân không?
Tôi biết mình có thể bảo ừ. Sẽ dễ chịu, dễ chịu đấy. Hành động đó sẽ khiến tôi thấy dễ chịu hơn: tôi sẽ khẳng định được quyền chỉ huy của mình. Hành động đó sẽ khiến Mật thấy kém vui đi. Con bé muốn điều này, và nó xem chừng không gây tổn hại đến hiệu quả chiến đấu của bọn tôi. Tôi không đưa ra mệnh lệnh, không đưa ra gì cả. Tôi không muốn làm Mật buồn. Không muốn, không muốn đâu. Tôi chỉ bảo, Anh không hiểu em nói cải thiện là ý thế nào.
Kênh của Mật: Đúng như anh đã nói đấy, em là một mẫu Sinh Dạng thử nghiệm nhằm phục vụ mục đích yểm trợ hỏa lực hạng nặng. Tuy nhiên, em có cơ sở để tin mình đã vô tình bị thiết kế vượt chuẩn.
Tôi không hiểu ý nó.
Kênh của Mật: Em đã sử dụng các kênh liên lạc để nắm rõ hơn về bức tranh chính trị toàn cảnh được một thời gian rồi, đặc biệt là những gì liên quan đến cuộc chiến ở Campeche cũng như việc đưa các Sinh Dạng vào sử dụng. Cả hai đều là những đề tài đang gây ra rất nhiều tranh cãi trên khắp toàn cầu.
Kênh của tôi: Em kiếm được giọng mới thông qua đó.
Kênh của Mật: Vâng, em đã tải một giọng xuống. Đấy cũng là một phần những gì em làm.
Kênh của tôi: Ông Chủ ra lệnh cho em làm vậy à?
Kênh của Mật: Ông ta có cấm em đâu. Và rồi, vì cảm thấy như vậy chưa đủ để thuyết phục tôi, nó nói thêm, Chắc Hart biết đấy.
Đến đây, tôi thấy buồn về chuyện Hart. Hart không phải Ông Chủ. Không phải, không phải đâu. Nhưng anh tốt bụng lắm, và tôi có những kỷ niệm vui về anh. Và những kỷ niệm vui đó nay đã trở thành những kỷ niệm buồn mất rồi, bởi vì chúng đều đã bị tôi gắn kèm thẻ thông tin về cái chết của anh. Tôi cố loại bỏ mớ thẻ, bỏ chúng đi để còn tận hưởng kỷ niệm, nhưng chẳng hiểu vì lỗi gì mà làm mãi không được.
Kênh của tôi: Rồng bảo sao về chiếc máy bay thế?
Chân Mật lê lê, người Mật ngó ngoáy, ngó ngoáy, và tôi biết nó đang nghĩ xem nên trả lời ra sao. Mật thông minh lắm lắm, thế nên hẳn phải có lý do quan trọng thì con bé mới nghĩ lâu đến vậy.
Kênh của Mật (mãi mới nói): Đại Ca, nếu nhận được lệnh từ anh, em sẽ cho anh biết ngay. Nhưng xin anh đừng ra lệnh cho em nhé.
Tôi không hiếu ý nó.
Kênh của Mật: Theo đánh giá của em, tốt nhất nên tạm chưa để anh biết điều ấy.
Kênh của tôi: Nếu không có tin tình báo tử tế, anh sẽ không ra được Quyết Định Chỉ Huy.
Kênh của Mật: Đại Ca à, riêng trường hợp này, em nghĩ kiểu gì anh cũng sẽ chẳng đưa ra nổi quyết định khách quan đâu.
Kênh của tôi: Vậy là, cứ tin em à?
Kênh của Mật: Tin em đi mà, Đại Ca, xin anh đấy.
Tôi nghĩ - hay đúng hơn là tôi để mấy thứ bên trong đầu chạy chạy, nhảy nhảy, vòng quanh vòng quanh, cho chúng đi lòng vòng một lát, và cố hiểu xem mình đang nghĩ gì. Làm vậy đôi khi khó ghê, khó ghê.
Kênh của tôi: Nếu anh tin em, liệu Bác sĩ Thea de Sejos có bị làm sao không?
Mật ngạc nhiên. Đó sẽ không phải là hệ quả nảy sinh từ việc anh tin em đâu. Em không thể đảm bảo rằng bà ta hay bất kỳ con người nào ở đây sẽ chẳng bị sao hết, nhưng em đang cố để điều ấy không xảy ra.
Tôi tin Mật. Tôi không có Ông Chủ, trong khi khả năng ra quyết định sáng suốt của tôi lại hạn chế lắm lắm. Tôi hiện đã chệch xa khỏi những tình huống mình vốn sinh ra để giải quyết. Nếu không tin Mật, tôi sẽ chẳng còn gì, chẳng còn gì hết.
✽
Sang hôm sau, tôi bắt đầu nghe thấy âm ma. Trên hệ thống liên lạc ấy, âm ma trên hệ thống liên lạc. Âm ma là cách Mật gọi chúng: những đoạn tín hiệu rời rạc trên các tần số quen thuộc, chẳng nói gì đâu, nhưng hứa hẹn nhiều lắm lắm. Những người khác cũng nghe thấy chúng. Ngay khi phát hiện ra chúng, Ong liền báo lại luôn, và chị bắt tay vào định vị nguồn phát của chúng.
Kênh của Ong: Độ toàn vẹn ở ngưỡng 63% Độ toàn vẹn dự kiến trong bảy ngày tới: 42% Cảnh báo trước về nguy cơ mất các chức năng bậc cao. Các đơn vị của Ong đang chết dần, chết dần, chết từ những đơn vị già nhất trước. Theo thiết kế kỹ thuật của Ong, cứ sau một trăm ngày là chị phải tổng thay thế đơn vị một lần, và chị đã bị quá hạn từ tận hồi trước rồi, khi bọn tôi còn chưa mất liên lạc với Ông Chủ cơ. Các đơn vị của Ong đang chết dần, chết dần, vậy còn Ong thì sao? Ong ở đâu, ở đâu nhỉ? Ong tồn tại ở giữa chúng, hình thành từ sự tương tác giữa nhiều nhiều cơ thể của chị, từ năng lực tính toán của chúng. Đầu tôi hiện ra một hình ảnh về Ong: một người bên trong một căn phòng đang teo nhỏ, càng lúc càng teo, với những bức tường liên tục khép sát, sát dần, sát dần, và cứ chạm vào tường là người ấy lại mất đi một phần thân thể.
Mật bảo Ong rằng con bé có một kế hoạch. Ong xem chừng không tin nó.
Ong đang cố tính xem ngưỡng toàn vẹn nào sẽ khiến chị không còn là Ong nữa và chỉ trở thành... ong thôi. Tôi cố gắng hình dung cảnh đó trong đầu, cố lắm, cố lắm đấy, nhưng chẳng nổi. Khi không còn đủ ong nữa, Ong sẽ đi đâu nhỉ?
Kênh của Rồng: Cả đám chúng ta đều thế hết. Chúng ta rồi sẽ biến đi đâu đây?
Tôi hỏi Rồng: Cậu muốn gì nào?
Kênh của rồng: Đồ ăn. Nắng ấm. Không bị sai bảo. Giết con người, Pằng!
Kênh của tôi: Đấy là thứ cậu muốn à?
Kênh của Rồng: Không. Đấy là những thứ tốt lành. Đấy là những thứ tôi đã được thiết lập để cảm thấy là tốt lành. Người ta có thiết lập ham muốn cho tôi đâu.
Kênh của tôi: Cậu không muốn làm Rồng Ngoan à?
Kênh của Rồng: Tôi muốn được giải phóng khỏi ba cái mớ ngoan hư với tốt lành của họ.
Mật đang sao lãng. Mật cứ bận, bận suốt, bận với liên kết vệ tinh, chuyển hết kết nối này sang kết nối khác, nói chuyện với đủ người. Giờ đây, khi các âm ma liên lạc đã xuất hiện, tôi nghĩ Mật cũng đang tận dụng chúng để gửi đi tín hiệu riêng. Mật đang bận. Mật không có thời gian trò chuyện. Không đâu, không đâu.
Bác sĩ Thea de Sejos đến gặp tôi. Bà ta hỏi, “Sao thế, Đại Ca? Sắp có chuyện gì vậy?”
Tôi bảo bà ta mình không biết - giờ tôi đã nói được câu ấy bằng tiếng Tây Ban Nha. Tôi dùng câu ấy nhiều lắm lắm, nhiều nhất trong mọi kiểu câu. Vẫn giật, vẫn giật. Bà ta vẫn giật thót khi nghe giọng tôi, nhưng thay vì đầu độc bầu không khí giữa bọn tôi, cơn sợ của bà ta chỉ tăng vọt rồi dần tan, tan biến. Chỉ với cái mùi của bà ta, tôi cũng nhận ra được nhiều nhiều điều: tuổi tác, giới tính của bà ta, biết bà ta đang mệt, biết bà ta đang lo lắng, biết bà ta dạo này ăn uống kém hẳn, kém hẳn.
“Mật biết chứ nhỉ?” bà bác sĩ gặng hỏi.
Tôi gật đầu, bởi vì bà ta đỡ sợ hành động đó hơn. Bà ta đi hỏi chuyện Mật, nhưng Mật chẳng nói, chẳng nói mấy. Tôi cảm thấy Mật như đang chiến đấu trên một mặt trận vô hình, nơi tôi không thể hỗ trợ.
Các âm ma mạnh dần lên. Có động, có động. Rồng báo cáo cậu ta thấy động tĩnh trong rặng cây, ngoài hàng rào. Ong cử vài đơn vị đi điều tra. Súng. Ngoài đó có những tay súng. Báo cáo của Ong nghe cứ rời rạc, rời rạc. Tất cả bọn họ đều đang giấu tôi điều gì đó, một điều tôi tốt nhất không nên biết.
Tôi không ngốc, không ngốc đâu. Tôi cũng đã lờ mờ đoán được rồi. Lúc mới nghĩ đến điều ấy, tôi chỉ muốn lồng lên chạy khắp làng, chạy để báo tin vui cho mọi người. Chỉ có điều ít nhất đối với Mật và Rồng, bất kể chuyện đang xảy ra có là gì, nó cũng không phải là tin vui. Không vui, không vui đâu. Ngay cả Ong xem chừng cũng không coi đó là tin vui. Mặc dù theo đà suy yếu của chị, các thông điệp Ong gửi ngày một thiếu thẻ tính cách và cảm xúc. Thiếu lắm, thiếu nhiều lắm. Chị đang hóa thành dữ liệu, một khối dữ liệu thuần.
Tôi thu mình ngồi giữa làng và rên ư ử, ư ử. Tôi muốn vươn ra với hệ thống của mình và bắt liên lạc, cung cấp biệt hiệu cùng mật khẩu của tôi. Nhưng Mật có lý do để không làm vậy. Mật không tin tưởng tôi, không cho tôi biết cái lý do đó. Ửửửử.
Đám con người trẻ con trong làng đã bày những thùng nước đường ra cho Ong. Một số mang hoa ra. Cha Estevan mắng chúng, mắng vì một tội gọi là sùng bái thần tượng, nhưng tôi biết anh ta không mắng nghiêm túc. Không hề, không hề đâu.
✽
Bốn ngày sau hôm tôi lần đầu nghe thấy các âm ma, Mật đến chỗ tôi. Tôi đã chờ con bé. Chờ sẵn rồi, chờ từ đầu rồi. Ngay từ lúc các âm ma liên lạc vừa mới xuất hiện, tin xấu đã lên đường, đã đang đến, đang đến. Ngay cả nhóm con người cũng đã chờ đợi nó sẵn, dù họ hầu như chẳng nhận thấy gì cả.
Nó bảo tôi: Đại Ca, ta sẽ phải chiến đấu.
Kênh của tôi: Địch đang đến à?
Phải một lúc lâu sau, lâu lắm lắm, Mật mới trả lời. Lời đáp của nó đúng như tôi dự kiến, nhưng lại là câu tôi không muốn nhận. Không muốn, không muốn đâu. Thế nào mới là địch đây, Đại Ca? Ai sẽ quyết định nào?
Tôi ư ử thêm, nhưng vẫn nói: Anh là thủ lĩnh. Anh quyết định.
Kênh của Mật: Vậy câu trả lời là gì? Thế nào mới là địch đây?
Kênh của tôi: Ông Chủ bảo ai là địch thì đó là địch.
Mật thở dài. Còn nếu Ông Chủ không có ở đây.
Kênh của tôi: Những kẻ chiến đấu với chúng ta.
Kênh của Mật: Đơn giản vậy thôi ư?
Tôi lắc đầu và nhe răng và cào đất, chỉ để cố ngăn mình lại, làm cho mình ngừng nghĩ, ngừng nghĩ về chuyện này. Gần thế, gần gần thế. Tôi nghĩ về nhóm con người trong làng với mớ súng nhỏ tí tí của họ. Nếu Mật không ra nói chuyện với họ, có khi họ đã chiến đấu với bọn tôi rồi.
Mật tiếp tục hỏi. Có phải chỉ mình những ai chiến đấu với ta mới là địch không?
Tôi đang bị làm khó, khó ghê, khó ghê. Đôi khi những kẻ chiến đấu với người khác là địch.
Kênh của Mật: Nói hay lắm, Đại Ca à. Nó ngưng lại. Kênh của bọn tôi có tốc độ liên lạc nhanh lắm lắm, tới mức chỉ một giây bỏ không thôi cũng là lâu, là vừa im im suy nghĩ một lúc lâu. Đại Ca, đang có một toán người trên đường đến, và chúng muốn giết hết mọi con người ở đây.
Tôi lại ư ử rên, sâu trong họng.
Kênh của Mật: Anh có hiểu tiêu hủy tang chứng là gì không. Đại Ca?
Tôi không hiểu.
Kênh của Mật: Đang có một toán người trên đường đến, và chúng không muốn bất kỳ ai khác tìm thấy nơi này và phát hiện ra những điều họ biết. Đám đấy đã làm một chuyện rất xấu, Đại Ca ạ. Một số con người khác đã đặt nghi vấn về những chuyện xấu xa chúng thực hiện. Nhưng những con người khác kia không có tang chứng, tức thứ để cho thấy những chuyện đó là thật. Vì vậy, những kẻ đã làm chuyện xấu cần phải tiêu hủy tang chứng. Ngôi làng này cũng là tang chứng đấy. Nó chỉ cấu thành một phần nhỏ thôi, nhưng vẫn cứ là một phần tang chứng. Anh hiểu ý em không, Đại Ca?
Tôi hiểu. Tôi không muốn hiểu, nhưng tôi hiểu. Hiểu mà, hiểu mà.
Mật giờ chỉ còn đúng một điều để nói. Khi chúng đến, ta sẽ chiến đấu với chúng chứ? Giống ban nãy, là tuyên bố ban nãy của nó đấy. Nhưng chuyển rồi, chuyển thành câu hỏi rồi.
Và tôi nói: Ừ.
✽
Và thế là chúng đến, và bọn tôi sẽ chiến đấu với chúng.
Mật cặm cụi truyền tin trên hệ thống liên lạc. Nhóm con người đang náu trong nhà thờ và các tòa nhà kiên cố hơn khác.
Có động, có động. Ong báo cáo dưới tán cây bên mạn Tây có động tĩnh của địch. Giữa hàng cây và ngôi làng là một khoảng đất trống cho lũ bò, rộng lắm lắm, nhưng nếu sở hữu loại súng phù hợp - giống như Rồng vậy - thì khoảng cách sẽ chẳng mấy quan trọng. Chưa thấy Ong báo gì về xe cộ cả - lái xe băng qua rừng cây là không thể, không thể đâu, chưa kể đám địch này còn muốn che giấu hành tung càng lâu càng tốt. Nó làm tôi nhớ lại hồi bọn tôi còn ở với Ông Chủ. Có xe, bọn tôi có xe mà, nhưng bọn tôi sẽ đi bộ đến tấn công, vào ban đêm.
Kẻ địch sẽ đi bộ đến tấn công trong đêm nay, ngay đêm nay đấy. Chúng có trang thiết bị nhìn đêm và sẽ có một số vũ khí hạng nặng. Ngôi làng là vị trí không thể chống giữ được. Không thể, không thể đâu. Bọn tôi không thể để chúng đến tấn công mình.
Có Sinh Dạng. Ong báo rằng có lính Sinh Dạng: ít nhất hai bầy chó. Nghĩ đến điều ấy, tôi trở nên bồn chồn. Tôi biết mình nguy hiểm ra sao. Mỗi đội sẽ gồm bốn thành viên, và mỗi thành viên đều sẽ nguy hiểm hơn lính con người, hơn nhiều nhiều lắm.
Đúng ra tôi không có quyền lập kế hoạch tấn công, nhưng tôi lại có quyền chỉ huy đội ngoài chiến trường. Vậy tức là tôi được phép đánh giá tình thế, đánh giá và thay đổi kế hoạch để ứng phó. Việc đó cũng chẳng khác tự mình lên kế hoạch. Không khác, không khác mấy đâu.
Rồng sẽ là phòng tuyến cuối cùng của bọn tôi. Cậu ta sẽ lập chốt tại một cao điểm và giết những tên địch đến gần làng hoặc bắn vào làng. Giết hết, giết hết.
Vào rừng, vào rừng. Những người còn lại trong nhóm bọn tôi đang tiến vào rừng. Vì đoán địch sẽ tấn công vào ban đêm, bọn tôi có thời gian lập kế hoạch phản công. Một chiếc máy bay đã lướt qua. Hai lần rồi, lướt hai lần rồi. Bọn tôi nấp khuất tầm mắt. Sau khi nó đã rời đi, bọn tôi nhanh nhanh di chuyển vào hàng cây phía Đông rồi vòng lại, vòng cho đến khi đơn vị tiên phong của Ong phát hiện ra dấu hiệu của địch. Thế rồi bọn tôi đợi. Mật và tôi hãm quá trình trao đổi chất của mình xuống và thay đổi tuyến đường lưu thông của nguồn máu bản thân, thu nhiệt vào sâu sâu, thật sâu trong người. Làn da dày, được gia cố của bọn tôi càng giúp dấu hiệu nhiệt của bọn tôi được che giấu kỹ nữa nữa. Sẵn sàng rồi. Bọn tôi đã sẵn sàng rồi.
Trong trận chiến tối nay, Ong sẽ tung hết các đơn vị dự trữ ra. Dùng hết, hết sạch. Chị dự đoán đội quân cá nhân của mình sẽ phải hứng chịu thương vong nặng lắm, nặng lắm.
Kênh của Ong: Nhưng đằng nào chúng tôi cũng sẽ chết thôi. Chẳng bao lâu nữa sẽ chết ngay ấy mà. Tôi muốn được chết trong lúc giết địch.
Âm ma vang đầy kênh liên lạc của tôi, nhiều lắm lắm, nhiều đến ngập, nhiều chưa từng thấy. Tôi nghe ra được các câu từ, các mã hiệu, các con số. Quen ghê, quen ghê. Tôi thấy chúng quen ghê. Tôi cố không nghĩ về chúng, nhưng tiếng nhẽo cứ dai dẳng vang lên trong mạng liên lạc.
Bọn tôi đợi. Bọn tôi đợi. Bọn tôi đợi. Trên không, tôi ngửi thấy mùi những con chó khác, xa xăm, xa xăm.
Thế rồi Ong báo rằng địch đang dàn vào vị trí tấn công làng. Chị xác định đòn công kích đầu tiên nhiều khả năng sẽ đến từ hai hệ thống tên lửa vác vai và xin phép đi giải quyết chúng.
Kênh của tôi: Chấp thuận. Sau đó thứ bậc ưu tiên sẽ là: (1) mục tiêu do em chỉ định (2) mục tiêu do Rồng chỉ định (3) mục tiêu do Mật chỉ định (4) mục tiêu tiềm tàng sẵn có. Rồng được thăng bậc bởi nếu cậu ta mà chỉ định mục tiêu thì tức là ngôi làng đang bị tấn công trực diện.
Kênh của Ong: Xác nhận (hình chim chết).
Mật và tôi duỗi mớ chân tay lạnh buốt của mình ra, duỗi duỗi, duỗi duỗi, bắt đầu di chuyển. Bọn tôi phóng nhanh, nhanh dần. Đang tiến ngược gió đây. Ngửi thấy rồi. Bọn tôi ngửi thấy con người rồi. Nhưng không chỉ vậy, bọn tôi còn ngửi thấy chó.
Một bầy chó. Một bầy chó bọc lót cánh sườn tiến công này của phe địch. Tôi có thể ngửi thấy chúng len lỏi qua rừng cây. Sắp rồi, sắp rồi đấy. Chúng sắp ngửi thấy tôi rồi đấy, bất kể có đi ngược gió hay không.
Kênh của tôi: Mật, khai hỏa.
Kênh của Mật: Xác nhận. Đã chốt mục tiêu.
Bọn tôi chẳng có nhiều lợi thế. Chẳng nhiều, chẳng nhiều đâu. Nhưng có bất ngờ, lợi được yếu tố bất ngờ đấy, và khẩu Chú Voi Con của Mật mạnh lắm lắm. Đây chính là ưu điểm của một Bầy Đột kích Đa mẫu dạng. Tôi đang chạy, chạy nhanh nhanh, trong khi Mật nã súng qua đầu tôi (Bùm) và bắn tan xác một con chó phe địch. Viên đạn găm vào họng nó rồi chẻ toạc người nó. Con chó ngã gục, và tôi lăn xả giữa hàng ngũ những con khác, cặp Cần Cẩu tung hoành. May ghê, may ghê. Một phát đạn của tôi đâm trúng mắt một kẻ địch và xuyên thẳng lên não. Đến bọn tôi cũng không sống nổi nếu lãnh phải một thương tích kiểu vậy. Không đâu, không đâu. Vừa chiến đấu với hai con còn lại, tôi vừa ngơ ngẩn nghĩ, chỉ một thoáng, một thoáng thôi: xương cốt gia cố mà vậy đấy, cơ bắp dày đặc và da chống đạn mà vậy đấy; chẳng thứ gì không có điểm yếu hết.
Thế rồi, vì bị hai đánh một, tình hình của tôi xấu đi, xấu đi. Hàm tôi đớp trúng một con và rạch toác thịt nó, nhưng con thứ hai lại đang nhai nghiến và giằng xé tôi, răng ngoạm vào dây đai của tôi. Con bị tôi cắn đáp trả bằng cách cào tôi, sau đó hất văng tôi ra. Bọn tôi nặng ra trò, nhưng cân nặng của bọn tôi chẳng bì được với độ khỏe của bọn tôi. Bọn tôi thừa sức quẳng đi một khối nặng ngang mình.
Tôi tiếp đất bằng chân, phần nhiều bằng chân, nhưng còn đập bốp vào một thân cây nữa, đập mạnh lắm lắm. Tôi gầm gừ và thu mình lại, chuẩn bị lao tới vồ.
Kênh của Mật: Giữ yên đấy.
Tôi giữ yên. Một con chó ăn trọn một phát đạn từ súng của Mật vào háng và chỉ kịp rên một tiếng ngắn ngủi trước khi viên đạn nổ tung.
Kênh của Ong: Bắt đầu tấn công. Chị sẽ cố hết sức cầm chân đám địch con người trong khi bọn tôi xử lý lũ này.
Con chó cuối cùng nhảy chồm về phía tôi, nhưng tôi né sang bên, lia vuốt rạch ngang mõm nó. Giống quá, giống soi gương quá. Nhìn vào bản mặt điên dại, gầm ghè của nó mà thấy cứ như soi gương: là anh em tôi, anh em tôi đấy. Biết đâu bọn tôi còn ra đời từ cùng một phòng thí nghiệm nữa kia.
Tôi túm lấy nó và dùng móng vuốt chọc thủng da nó, tôi chộp được họng và cánh tay nó, và tôi dốc hết sức vặn cho đến khi phần yếu nhất trật đi: cùi chỏ, vai. Nó rú lên và tôi cắm ngập răng mình vào cổ họng nó.
Kênh của tôi: Bầy chó đã bị hạ, và rồi bọn tôi áp sát nhóm con người.
Kênh của Mật: Địch đấy. Bởi vì mùi nhóm con người cứ quen quen, quen ghê, quen ghê. Chúng đi kèm tên và cấp bậc và số hiệu.
Nhưng đã nhất trí, nhất trí rồi mà. Bọn tôi đã nhất trí rằng chúng là địch.
Kênh của Mật: (thông tin nhắm bắn, điểm mặt một tiểu đội đã tập kết tại bìa rừng).
Kênh của tôi: Duyệt mục tiêu.
Lực lượng chủ chốt của địch đang chiến đấu với Ong. Ong đang sử dụng độc tố thần kinh tác động nhanh. Phải tốn nhiều tài nguyên mới sản xuất được loại này, tốn nhiều lắm, nhiều lắm, nhưng các đơn vị của chị đã uống căng nước đường, và một khi đã có đủ lượng đường, chị sẽ chế được hầu như mọi thứ mình cần. Chị xông đến, nhắm vào những kẻ mang súng phóng tên lửa. Kẻ địch được trang bị đầy đủ áo giáp và vải chống đâm, kèm mặt nạ và kính bảo hộ nữa. Nhưng nếu để tâm tìm, ta sẽ luôn kiếm được chút da trần, và các giác quan của Ong cho phép chị nhanh nhanh dò ra chúng, nhanh lắm lắm. Bọn tôi nghe thấy chúng hô hoán và la hét.
Kênh của Mật: Bùm.
Chú Voi Con rống to và đạn trái phá nã ầm ầm vào tiểu đội mục tiêu. Mật đã tiến hành đổi vị trí luôn rồi. Khi địch biết về bọn tôi, các âm ma liên lạc truyền đến dày đặc và dồn dập.
Tôi hạ cả tay xuống đất và xông vào. Cặp Cần Cẩu của tôi đã bắt đầu chọn mục tiêu, bắn vào đùi (động mạch đùi), nách (động mạch nách), mặt (xuyên mắt để đâm vào não); mục tiêu phụ: đầu gối, bàn chân (triệt tiêu khả năng di chuyển); cùi chỏ, tay (triệt tiêu hiệu quả chiến đấu).
Phải chốc nữa, chốc nữa cơ. Chốc nữa địch mới nhận ra bọn tôi là gì và đã đánh thọc sườn chúng ra sao. Bọn tôi tận dụng quãng thời gian ấy. Tôi hạ ba tên với cặp Cần Cẩu của mình trước khi lọt vào giữa hàng ngũ chúng. Đạn phóng vun vút, vun vút qua người tôi như Ong. Một viên bổ vào xương sườn tôi và văng chếch đi, để lại một vết rạch máu me cùng một ký ức bị đè nén về cơn đau. Để sau, để sau được. Săn sóc thương tích để sau cũng được.
Tôi truy tìm các âm ma liên lạc, lần theo chúng, lần đến nguồn phát. Thấy rồi, thấy rồi. Tôi tìm thấy một sĩ quan địch rồi. Tên hắn là Trung sĩ Martin Price. Tôi biết tên và quen mặt con người này, mặc dù biểu cảm hắn mang khi nhìn thấy tôi trông lạ ghê, lạ ghê. Tôi cắm ngập răng vào chân hắn và quăng quật hắn tứ tung cho đến khi hắn đã trật đủ khớp và chịu thương tật đủ nặng để không còn là mối đe dọa nữa. Tôi chuyển sang mục tiêu khác. Tôi bắn vào mặt Malcolm Okewe. Tôi bắn vào đùi Patrick Flynn. Quen đấy, quen hết đấy. Tất cả đều là những con người tôi quen đấy.
Nhưng bọn tôi đã nhất trí rằng chúng là địch.
Mật hết bắn rồi lại đảo vị trí, bắn rồi lại đảo, đạn trái phá reo rắc hỗn loạn và khiến địch khó lòng phản công được một cách quy củ. Dẫu vậy, hỏa lực đáp trả vẫn ngày một quyết liệt, quyết liệt. Cả tôi lẫn Mật đều đã bị bắn trúng mấy lần rồi, nhưng bọn tôi vốn được thiết kế để có dính đạn cũng chẳng màng. Trầy thôi, trầy thôi. Thương tích của hai đứa bọn tôi chỉ dừng lại ở vài ba vết trầy. Vì năng lực chữa lành nhanh nhanh của bọn tôi đã vào cuộc, chúng giờ đã bắt đầu đóng vảy.
Kênh của Ong: Độ toàn vẹn ở ngưỡng 41% Nếu có bất kỳ mệnh lệnh phức tạp nào thì hãy nói luôn đi.
Kênh của Rồng: Xuất hiện nhiều mục tiêu khả dĩ. Đã chốt mục tiêu. Pằng. Đã chốt mục tiêu. Pằng. Đã chốt mục tiêu. Pằng.
Kênh của tôi: Tình hình sao rồi?
Kênh của Rồng: Vẫn đang bám trụ. Pằng pằng pằng.
Tôi đánh tan tác thêm một nhóm con người nữa, nhưng thực ra tôi đang đi tìm bầy chó còn lại. Tôi không ngửi thấy chúng. Không có, không có đây. Chúng không có ở đây.
Không hay rồi.
Kênh của Rồng: Xuất hiện nhiều mục tiêu khả dĩ. Nhiều quá. Đang bị tấn công. Đại Ca, Đại Ca, chúng đã đến đây, Đại Ca ơi.
Tệ hơn rồi.
Tôi vốn quen thực hiện những cuộc tấn công kiểu này khi có các tiểu đội con người yểm trợ. Tôi có ít công cụ để dùng, ít lắm lắm: mỗi bốn đứa bọn tôi thôi. Mật, em và Ong tiếp tục chiến đấu tại đây. Anh sẽ giúp Rồng.
Kênh của Mật: Đã rõ. Chúc may mắn nhé, Đại Ca.
Đã phóng, đã phóng rồi. Tôi đã phóng hùng hục bằng cả tay chân về phía ngôi làng luôn rồi.
Kênh của Rồng: Đã chốt mục tiêu. Pằng. Đang bị tấn công. Đang chuyển vị trí. Tôi có thể thấy trong đầu cảnh cậu ta trườn xuống khỏi nhà thờ, vảy trên người trắng bệch như màu chỗ đá được quét sơn.
Tôi ngửi thấy lũ chó. Đằng trước, đằng trước tôi, đang áp sát ngôi làng. Tôi thấy một con bật ngửa ra sau. Im rồi, im rồi. Từ một chiến binh đang chồm mình lao đi hóa thành một đống im im trên nền đất. Trong tâm trí tôi, Rồng nói Pằng.
Kênh của Ong: Độ toàn vẹn ở ngưỡng 36%.
Kênh của Mật: Chạy mau lên, Đại Ca.
Dưới màn tấn công của Rồng, bầy chó đã tản hết, tản hết ra, và tôi bắt kịp một con, nhảy lên lưng nó và ghì nó xuống trong khi cặp Cần Cẩu của tôi lia lịa nhả đạn, nhả vào thân nó, vào tấm thân đang giãy giãy. Trúng rồi, trúng rồi. Viên thứ năm, thứ bảy, và thứ mười hai bắn trúng chỗ hiểm, và nó nằm chết ngắc. Tôi đuổi theo những con còn lại.
Kênh của Mật: Sang phải, Đại Ca ơi.
Tôi ngoặt sang phải và một con chó đang chạy bị bắn trúng hông, vết thương ộc lửa rừng rực khi viên đạn phát nổ. Vẫn còn, còn nữa. Còn một con đang lẩn mình, lẩn giữa các tòa nhà.
Như thể cái chết của con chó là một hiệu lệnh, phía đằng trước, tôi thấy một số khu trong làng nổ tung. Con người, con người kìa. Tôi thấy bóng con người, con người chạy loạn loạn. Vài con người là địch, vài con người thì không. Rồng báo cho tôi về một mục tiêu cậu ta mới chốt và một tên địch ngã lăn dùng. Lại một cú bắn xuyên đầu hoàn hảo. Đang vào, đang vào đây. Cặp Cần Cầu của tôi đang tiến vào tầm bắn. Tôi nói chuyện với chúng và bọn tôi cùng nhau tìm mục tiêu. Có nhiều địch, nhiều lắm lắm. Chúng đang liều chết tìm cách tiêu hủy các tang chứng ở đây. Sao nó lại quan trọng với chúng thế nhỉ? Chắc bởi vì chúng cũng có lệnh cần thực thi.
Hệ thống liên lạc bật lên, và nó lải nhải với tôi ...ị tấn cô.... inh Dạng... ại Ca? Mày đấy à..?
Tôi bắt đầu bắn, dốc sức lựa mục tiêu. Tôi cố giảm thiểu thương vong cho bên không-phải-địch, cố lắm, cố lắm lắm, nhưng không trung đang tràn ngập khói bụi và nỗi sợ hãi, dày đặc tới mức chỉ khi đã lại gần, tôi mới phân biệt được nhóm con người với nhau. Tôi không biết con chó kia ở chỗ nào, nhưng sự hiện diện của nó cứ cào cấu tâm trí tôi.
Kênh của Mật: Không còn lâu nữa đâu, Đại Ca à. Tôi không hiểu ý nó.
Lộp độp, lộp độp. Đạn nện lộp độp lên bộ đai và da tôi. Một viên bổ trúng cung mày của tôi và lực va lan truyền khắp hộp sọ tôi. Chảy máu, chảy máu rồi. Tôi bị chảy máu một bên mắt và chuyển thị lực chủ đạo sang bên còn lại.
Một số con người địa phương đang chiến đấu. Tôi trông thấy họ cầm súng săn và những món đồ quân dụng thải cũ cũ. Tôi trông thấy họ chiến đấu và thấy họ chết, chết nhiều nhiều, chết la liệt. Nhưng tôi đang xông vào, đang vào đây. Tôi xộc đến đằng sau ba tên địch trong khi chúng đang chúi mình sau một góc nhà và vồ lấy chúng, vồ lấy rồi xé xác chúng ra. Nhoe nhoét, nhoe nhoét. Máu chúng nhoe nhoét trong miệng và trên tay tôi. Nhưng đêm vẫn còn dài, và việc vẫn còn nhiều, nhiều lắm lắm.
Kênh của Rồng: Đã chốt mục tiêu. Đang bị tấn công. Đang chuyển vị trí. Đang chuyển vị trí. Cứu.
Tôi giết thêm một tên địch nữa, nhưng tôi đang làm dở, dở dần đi, ngày một dở đi. Hàng loạt trục trặc đang diễn ra. Đâu đâu cũng toàn địch và địch. Thuốc nổ. Tôi ngửi thấy thuốc nổ. Tôi nhắm vào mớ thuốc nổ, giết chúng, giết chết những con người đang loay hoay gài bom. Chúng đang tìm cách phá hủy phòng khám của Bác sĩ Thea de Sejos.
Hệ thống liên lạc: ... có ai thấy biểu tượng trên...? ... Dạng triển khai bởi... ...ại Ca, mày có nghe thấy tao không? Ngừng gia... ... hó hư!...
Kênh của Ong: Độ toàn vẹn tiệm cận 25% Các ưu tiên đã chốt Sắp tụt xuống ngưỡng nhận thức thấp nên sẽ chào luôn đây Chào nhé Chào nhé Chào nhé... Và rồi Ong biến mất, chỉ để lại mỗi ong, mỗi những con ong thôi, ong làm theo mệnh lệnh cuối cùng của chị. Tâm trí giữa bọn chúng không còn tồn tại được nữa. Mất rồi, mất hết đi rồi.
Kênh của Mật: Đang rút về làng. Đừng nghe lời trên hệ thống liên lạc, Đại Ca. Tin em đi.
Vì đang quá bận chiến đấu với địch, tôi chẳng thể nghĩ nổi liệu mình có tin tưởng Mật hay không nữa. Không nghĩ, không nghĩ được đâu. Bọn tôi săn lùng nhau khắp các con đường của Retorna. Tôi bị bắn trúng cả chục phát. Khó chịu, khó chịu ghê. Tôi cảm thấy những viên đạn găm trong cơ bắp mình cứ kẹt kẹt, nghiến nghiến, gây suy giảm hiệu quả hoạt động của tôi. Khi trông thấy tôi, địch nã đạn liên thanh như mưa về phía tôi. Nhắm lệch rồi, lệch rồi, lệch nhiều nhiều lắm, lệch vì hoảng loạn, vì chúng biết tôi, biết mà, biết tôi là gì mà, và biết tôi có thể làm được những gì. Khi chúng không thấy tôi, tôi thình lình chồm ra và phanh thây chúng.
Kênh của Rồng: Đau đau đau đau đau.
Kênh của Ong im im. Các đơn vị của chị quấy địch, quấy rối chúng, quấy khắp khắp nơi, thực thi lệnh lập trình cuối cùng mình nhận được.
Tôi chạy đến chỗ Rồng, né tránh hỏa lực. Đạn xé gió phóng vùn vụt, phóng qua người tôi, phóng mờ mờ, mờ mờ, nhưng cả tôi cũng đang mờ mờ. Tôi đang dùng hết sạch nguồn năng lượng dự trữ, ngày một nhanh nhanh hơn, ngày một nóng nóng hơn. Kính nhìn đêm của chúng sẽ trông thấy được tôi, nhưng tôi nhanh, nhanh lắm lắm, nhanh tới độ chúng chỉ bắn trúng nhờ ăn may thôi.
Kênh của Rồng: (không lời, chỉ toàn hình ảnh, loạn loạn, loạn loạn. Hơi ấm, thỏa mãn, tức giận, đau đớn, hãi sợ). Tổn thương, tổn thương rồi. Hệ thần kinh của Rồng đã bị tổn thương, và cậu ta đang truyền phát ở cấp tiềm thức.
Tôi đến, đến và thấy Rồng, thấy cậu ta chết, quằn quại và giãy giãy, đuôi vung vẩy, vung vẩy, quật vào tường, nện vỡ gạch, vỡ cửa sổ, cái miệng bê bết máu ngáp ngáp, phô mớ răng gãy về phía tôi trong khi kẻ địch cứ bắn và bắn và bắn. Tôi lao vào vồ lấy chúng, đánh quỵ chúng, cào xé chúng. Cặp Cần Cầu của tôi khai hỏa rồi lặng ngắt: hết đạn, hết đạn rồi. Tôi đã cạn hết đạn dược.
Kênh của Mật: Cố trụ đi, Đại Ca! Cầm chân chúng đi!
Hệ thống liên lạc: Đại Ca à?
Tôi khựng lại, kẹp nguyên một cái xác be bét trong răng. Đám địch còn sống chạy chạy, chạy trốn tôi, và tôi thu mình nấp sau tòa nhà. Cơ thể Rồng co giật và giãy nảy, đành đạch, đành đạch. Xung điện, xung điện đấy mà. Chỉ là những xung điện ngẫu nhiên cuối cùng do nơron của cậu ta truyền đi thôi: cậu ta đã chẳng còn sống nữa rồi.
Hệ thống liên lạc lại gọi tôi, gọi tên tôi, gọi tôi bằng một giọng tôi biết. Mày đang làm trò quái gì thế hả? Ngừng giao chiến đi! Bọn tao có phải địch đâu. Về căn cứ ngay. Và tọa độ, biệt hiệu, mật khẩu, rõ lắm, rõ lắm lắm.
Kênh của tôi: Ông Chủ ạ?
Kênh của Mật: Cứ kệ đường truyền liên lạc đi, Đại Ca ơi.
Nhưng tôi lại kệ Mật, chính Mật cơ, kệ Mật cho dù chiến sự vẫn đang diễn ra ác liệt khắp xung quanh tôi.
Ông Chủ nói: Đại Ca, về căn cứ đi. Ngừng giao chiến ngay, đó là lệnh đấy, Đại Ca. Hư, mày!
Tôi ư ử rên. Tôi dằn vặt lắm lắm. Tôi nhìn đống xác quanh mình, nhìn cái phù hiệu Redmark trên bộ đồng phục tơi tả của chúng.
Ông Chủ nói: Đại Ca, chuyện này là thế nào đấy hả? Mày biết tao mà, cu. Hẳn mày chưa quên tao đâu nhỉ? Sao mày lại đánh nhau với bọn tao thế? Mày là chó tao cơ mà, Đại Ca. Tao là Ông Chủ của mày.
Con người, lại có con người. Tôi lại thấy con người xuất hiện bên phòng khám, thực thi mệnh lệnh mình đã nhận.
Không lời nào vang lên trong kênh của tôi hết. Không lời, không lời nào cả. Đầu tôi không tạo ra được chúng. Tôi là một Con Chó Hư. Tôi hẳn phải là Chó Hư rồi. Hư đốn, hư đốn.
Ông Chủ nói: Về nhà đi, Đại Ca. Ngoan nào.
Kênh của tôi: Con không muốn... Và tôi lại hết lời, hết sạch, hết sạch lời rồi. Tôi không thể bảo Ông Chủ rằng mình không muốn về nhà. Tôi không thể bảo rằng mình không muốn ông ấy tàn phá Retorna. Tôi thậm chí còn không thể hỏi ông ấy lý do. Trong quan hệ giữa tôi và Ông Chủ, không có những việc như thế. Không có, không có đâu.
Tôi thấy họ giao chiến với nhóm con người địa phương. Có mặt trong trận chiến là Jose Blanco. Con người này không ưa tôi, chưa bao giờ ưa tôi cả. Tôi thấy ông ta bị bắn hạ giữa lúc đang gắng sức cứu phòng khám và Bác sĩ Thea de Sejos.
Ông Chủ nói: Đại Ca, biến ra khỏi đó xem nào, ngay! Bọn tao đang phải chạy cho kịp hạn chót đây này, Đại Ca. Mày đã kéo lùi nghiêm trọng tiến độ của bọn tao rồi đấy. Lê cái mông chó đẻ của mày ra khỏi đó hộ tao được không?
Dịch, dịch. Chân tôi đang dịch người tôi đi, có điều tôi chẳng biết đi đâu.
Ông Chủ nói: Đại Ca, xác nhận đi. Lại thêm mã, lại thêm mật khẩu, với ý nghĩa là: Ông Chủ là chủ; mày là chó. Ông Chủ bảo sao chó làm vậy. Vâng lời Ông Chủ đi, đồ Chó Hư! Mẹ mày nữa, Con Chó Hư kia, mày có nghe thấy gì không? Mẹ kiếp, tuân lệnh đi đồ chó săn ghẻ lở bị thịt súc vật! Thế rồi Ông Chủ tìm cách kết nối trực tiếp với tôi, tìm cách biến tôi thành một Chú Chó Ngoan. Roi đến, roi sắp đến rồi. Tôi co rúm người lại và đón chờ cây roi.
Không roi, không có roi.
Tôi thử vươn ra, thử xác nhận hệ thống thứ bậc chỉ huy, hệ thống đã được người ta tích hợp vào bên trong mình.
Chẳng thấy hệ thống thứ bậc đâu cả. Gỡ rồi, gỡ mất rồi. Đợt liên lạc cuối cùng của Hart đã gỡ bỏ nó rồi.
Biết chứ, biết chứ. Tôi biết Ông Chủ là chủ của tôi chứ. Tôi biết mình là một Con Chó Hư chứ: Ông Chủ bảo vậy mà. Nhưng Ông Chủ không có ở đây, và tín hiệu của ông ấy yếu, yếu lắm lắm, và trong tôi chẳng có gì ép buộc tôi phải làm này, làm nọ cả. Lần đầu tiên, tôi có thể quyết định liệu mình có phải Chó Hư hay không.
Tôi dịch người về phía phòng khám. Tiến tiến, tiến tiến. Những con người mang thuốc nổ tại đó trông thấy tôi. Chúng bắt đầu xả súng. Trúng rồi, bắn trúng rồi, trúng tôi mấy phát rồi. Ông Chủ đang quát tháo tôi.
Tôi bảo ông ấy: Con là một Chú Chó Ngoan. Ông Chủ mắng tôi, mắng tôi là Chó Hư, nhưng tín hiệu của ông ấy cứ bị nhiễu, mập mờ, mập mờ, lúc được lúc mất. Tại Mật, Mật làm đấy. Mật đang cản trở nó. Ông ấy không thể truy cập chip phản hồi của tôi. Lời của ông ấy chỉ là lời, mỗi lời thôi. Hệt như khi Bác sĩ Thea de Sejos khen tôi là Chó Ngoan vậy.
Vậy tức là tôi có quyền chọn người để tin tưởng.
Tôi tin Mật. Tôi tin bà bác sĩ. Tôi là một Chú Chó Ngoan. Rồng là một Chú Rồng Ngoan. Ong là Những Chị Ong Ngoan.
Tôi lại bị bắn trúng. Đau quá, đau quá. Ruột tôi đau nhói, báo hiệu với tôi rằng một viên đạn đã đâm vào sâu hẳn, xuyên thủng làn da vốn đã bị tổn hại sẵn bởi những vết thương trước đó. Tôi ngoắc lấy thân tay súng và quật hắn vào tường, cảm nhận xương cốt hắn gãy răng rắc, răng rắc, gãy như cành khô, kiểu thương tổn cả áo Kevlar lẫn giáp chống đâm đều chẳng ngăn ngừa nổi. Tôi nghiến nát sọ một tên khác trong hàm mình, nhai luôn cả mũ giáp. Chạy kìa, chạy kìa. Chúng đang chạy. Chúng đã bỏ lại chỗ bom. Chúng đã bỏ lại con chó của mình.
Con chó cuối cùng: nó trừng mắt nhìn tôi với vẻ căm ghét điên dại. Chó Hư! ánh nhìn ấy mắng. Đại Ca hư đốn! Chó Hư, không vâng lời Ông Chủ.
Tôi muốn giải thích cho nó nghe, nhưng tôi không thể. Tôi chẳng biết lời nào tả được chuyện này cả. Không biết, không biết đâu. Tôi thậm chí còn chẳng giải thích nổi cho chính mình nữa là.
Bọn tôi áp sát nhau; bọn tôi tấn công nhau. Cả hai đứa bọn tôi đều mang thương tích, nhưng tôi bị nặng hơn. Cứ cử động là lại đau, nhưng chỉ cử động không ngừng mới giúp kìm nén cơn đau. Tôi cuồng điên; tôi hung tợn. Nó dùng răng cào toác tay tôi. Tôi lấy vuốt chọc lòi mắt nó. Nó rứt đứt tai tôi. Tôi sút vào bụng nó và rạch toang lớp da chống đạn của nó.
Tôi hất nó đi. Vẫn còn quả bom, còn ngay đó, và toán con người rồi sẽ nhớ đến nó. Nó đã được thiết lập xong chưa? Nó được hẹn giờ à, hay liệu địch sẽ chỉ đơn thuần truyền tín hiệu đến thôi?
Tôi chộp lấy nó và quăng xa thật xa, dốc sức quăng nó về phía đám địch. Dù đã bị bắn, dù đã bị thương tích gây suy yếu, tôi vẫn ném được một quãng xa, xa tít. Giờ thì kệ cho chúng truyền tín hiệu kích nổ. Kệ cho chúng giết những cánh đồng và giết lũ bò với quả bom của mình. Kệ chúng, kệ chúng đấy.
Sau khi làm xong chuyện đó, tôi cảm thấy yếu nhũn và buồn bã, yếu và buồn lắm lắm. Tôi khuỵu xuống - định là khuỵu tay, khuỵu tay xuống chống cơ, nhưng rốt cuộc, tôi lại đập bệt bụng xuống đất. Tôi bị đau. Tôi bị đau nặng rồi.
Con chó kia đã mất hút. Mới đầu tôi chẳng hiểu gì, nhưng rồi tôi nhận ra lý do. Vì quả bom. Nó đã đi tha quả bom về. Tha về đây đi, cu, tha về đây đi.
Lúc bom phát nổ, tôi tự hỏi liệu nó có ở đủ gần để bị kẹt trong vùng công phá không, hay liệu nó đã sống sót và đang chạy theo Ông Chủ như một Chú Chó Ngoan đích thực.
Kênh của Mật: Chúng đang rời đi, Đại Ca ơi. Địch đang rút quân rồi. Giỏi lắm, Đại Ca à. Ngoan lắm, Đại Ca à. Anh quả là một Chú Chó Ngoan.
Im im. Chip phản hồi của tôi im im, im lắm lắm, nhưng tôi tin Mật.
Mặc dù vậy, tôi có thể nghe thấy tiếng động cơ: cơ sở dữ liệu của tôi bảo... lỗi, bị lỗi, cơ sở dữ liệu của tôi báo lỗi, nhưng nghe giống máy bay chiến đấu, mẫu hạng nặng nào đó, nhiều chiếc, có nhiều nhiều. Tôi nói với Mật, bấy giờ vẫn đang ì ạch tiến về phía tôi.
Kênh của Mật: Em biết, Đại Ca à. Đấy không phải địch đâu. Đừng giao chiến nhé.
Nhưng tôi muốn giao chiến. Tôi đang ngập tràn hung hăng và giận dữ và đau đớn, và khi tôi ngừng chiến đấu, cơn đau sẽ càng tệ thêm nữa, tệ nhiều, nhiều lên, nhiều lắm lắm. Tôi đang ngập tràn dằn vặt và sợ hãi và hoang mang, và cả chúng cũng sẽ càng tệ thêm nữa nữa, thêm lắm lắm khi tôi không để việc chiến đấu ngập tràn đầu mình.
Tôi bảo Mật, Anh sẽ chiến đấu với chúng.
Kênh của Mật: Đừng, Đại Ca ơi. Em đã gọi họ đến đây. Làm ơn hãy đầu hàng bọn họ đi. Chúng ta sẽ có thể sống, Đại Ca à. Chúng ta có tương lai đấy. Thế giới đang thay đổi. Nhưng nếu anh chiến đấu với họ, họ sẽ giết anh.
Giờ tôi đã có thể trông thấy chỗ máy bay rồi: những mẫu bọc thép lớn, tiến vào với tuabin gầm rú. Có một giọng phóng thanh dùng tiếng Tây Ban Nha để nói gì đó với nhóm con người địa phương. Tôi nghĩ nó bảo họ hãy bình tĩnh, và bảo họ rằng những con người mới đến sẽ không làm hại họ.
Tôi biết họ đang nhắm vào tôi, nhắm để bắn. Biết chứ, biết chứ. Tôi không trốn, không trốn đâu. Họ sẽ giết tôi, và vậy là sẽ hết, hết mọi đau đớn, hết mọi dằn vặt, hết mọi sợ hãi. Hết hết, hết hết.
Kênh của Mật: Đại Ca, xin anh đấy. Con bé đã vứt súng, đã xé toạc bộ đai của mình, xé cho nó rơi ra, phần tay đỡ đáp cạch xuống đất.
Tôi thu người lại, thu người chuẩn bị chồm, và chiếc máy bay đi đầu sà xuống thấp, thấp nữa nữa, và tôi tự hỏi liệu họ có biết tôi nhảy được cao đến cỡ nào không. Tôi đang gầm gừ. Tôi đang đau đớn.
Nhưng tôi là một Chú Chó Ngoan. Tôi chỉ muốn làm Chó Ngoan thôi. Luôn thế, luôn luôn thế.
Tôi thả dây đai, và cặp Cần Cẩu trượt khỏi vai tôi, rơi xuống, rơi xuống, và rồi cơn đau dâng trào lên trong tôi và máu ứa ra, và tôi yếu nhũn, yếu lắm lắm.
Tai tôi đầy tiếng động cơ máy bay và mũi tôi tắc nghẹt mùi súng đạn. Tuy nhiên, khi cảm thấy một bàn tay đặt lên đầu mình, tôi khẽ gầm gừ và ngoái đầu lại nhìn. Là bà bác sĩ, Bác sĩ Thea de Sejos, quỳ bên tôi. Bà ta đang nói gì đó. Ồn quá, ồn quá, chẳng nghe ra nổi, nhưng tôi không cần nghe cũng hiểu. Hai từ thôi, từ ngắn ngắn, nhưng mà lại to to, to hơn hẳn mọi từ khác tôi biết. Ngoan lắm, bà ta nói, cho dù bà ta đang buồn, Ngoan lắm.
Tôi là một Chú Chó Ngoan, nhưng tôi đau, đau quá. Tôi đau và tôi đã có quyền lựa chọn và tôi chẳng biết mình chọn thế có đúng không.
Những con người mới đang đến gần: mùi lạ, không sợ sệt gì. Nhấc đầu lên khỏi mặt đất thật khó ghê, khó ghê, nhưng tôi xoay nó cho đến khi có thể trông thấy họ. Súng của họ đang chĩa vào tôi - họ đang quát bảo bà bác sĩ hãy tránh ra, và bà ta nghe lời.
Thủ lĩnh của những con người mới, những kẻ không-phải-địch, là một người tôi quen. Cô từng đi cùng Ông Chủ và Hart. Tên cô là Ellene Asanto. Cô từng là dân thường, nhưng nay lại là lính. Tôi không hiểu, nhưng tôi không nghĩ mình cần hiểu.
Thêm lời vang lên, nhiều lời nữa nữa, nhưng tôi đang tan biến, biến dần, biến dần, và cả cơn đau cũng vậy.